watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3655 Lượt

thêm một trận nữa. Nhưng dù sao, thời tiết giông tố thay đổi thất thường, hơn nữa, hiện giờ đang là đầu tháng ba, đại thần còn phải học bù.

Ta cảm thấy không có thiên thời, vì vậy kiên định, cho đại thần leo cây…

Nghĩ đến đây, được rồi…

Nếu như là bởi vì điều này, ta thừa nhận là ta bậy bạ! Nhưng nếu phân tích tình huống cụ thể, cũng không phải người ta cố tình vong ân phụ nghĩa đâu…

Chỉ có điều, nhìn vào đôi mắt hắn, không hiểu sao, đột nhiên lại có ý thức nguy hiểm.

Liên hệ câu hỏi vừa rồi với ánh mắt kia, bây giờ ngẫm lại, nếu như giặm thêm vài phần cấp thiết, chẳng phải giống hệt với triệu chứng của bệnh yêu hay sao…

A ha! Yêu?

Ta xua tay. Theo như mẹ ta vẫn nói: Người nào xui lắm mới nhìn trúng mày. Đại thần nhìn thế nào thì vẫn là một người rất có vận may.

Đương nhiên, tiểu yêu quái không tính, sét cũng không đánh trúng hắn, chứng tỏ mạng hắn rất lớn.

Ta không chịu nổi sự trầm mặc, rốt cuộc nghiêng đầu qua hỏi đại thần: “Sư huynh, nếu anh bị sét đánh thì sẽ làm sao?”

Bình thường ta vẫn thường gọi hắn là sư huynh.

Đại thần cười, ném ngay vấn đề trở về, không để lại chút vết tích, “Còn em?”

“Sao lại thế được!” Ta kinh ngạc, ông trời nhất định không nỡ! “Em chính là trợ thủ đắc lực của ông trời mà!”

“Ừm.” Đại thần cười. “Nếu em là cánh tay trái,” Lại cười tiếp, “Thì anh chính là cánh tay phải.” Sau đó còn nói ra câu nói trong lòng ta, “Cho nên giống nhau, đều không nỡ!”

Lời này làm mấy cô bé giường bên kích động. Vốn đang nhẹ nhàng lôi quyển “Lần đầu thân mật” ra giả vờ đọc, kết quả “Rẹt~” một tiếng, sách bị phanh thây.

Bà cụ đang dựa vào cửa kia đã từng trải qua mưa gió – mấy ngày nay nghe cô bé cùng phòng ta ra rả ra rả mà vẫn bình tĩnh uống trà, đột nhiên “Phốc~” một tiếng, phun nguyên ngụm trà trong miệng, văng đầy vào mặt ông con trai có vẻ như… đang lo lắng cho tương lai tổ quốc.

Tay cô y tá đang tiêm thuốc bỗng nhiên run lên. “Ai ui~” thím nằm ở góc trong cùng kêu lên thảm thiết.

Khụ khụ, ta lắc đầu, bình tĩnh, bình tĩnh!

Các đồng chí, hãy nghe ta nói. Mọi người cần phải bình tĩnh, có từng nghe chuyện tay trái cùng tay phải yêu nhau hay chưa?

Không hề!

Ta nhún nhún vai, quyết định làm bộ như không nghe thấy gì. Lúc này, trái tim ta không thể chứa thêm ai khác nữa.

Đại thần hơi hơi xích lại gần ta, đột nhiên vươn ma trảo về phía ta…

Này! Ta nhất thời cuống quýt —— đối với hành vi vô lễ này, nên ngăn lại hay là… chờ đợi kịch tính hấp dẫn tiếp theo?

Không ngờ, hắn vươn tay ra là vì muốn…nhặt sợi chỉ bám trên bộ đồng phục bệnh nhân của ta mà thôi.

Nhưng mà, giữa lúc ta đang thả lỏng cảnh giác, ngón tay hắn đột nhiên lướt qua gương mặt ta, làm như muốn lên án, da mặt ta thật mịn. Sau đó nhẹ nhàng cười, dùng giọng điệu dịu dàng nói một câu: “Mau bình phục nha, tiểu biến thái.”

Nghe được ba chữ “tiểu biến thái”, ta hơi run lên.

Run kiểu này, không phải là run kiểu kia.

Con bà nó, ta không xong rồi!

Ta phấn khởi!

Chờ đến khi ta tháo bó bột, ta sẽ khoét một lỗ trên trần phòng học của bọn họ, sau đó nhai đầu của hắn!

Còn nữa, vì sao…

Vì sao…

Vì sao lần này ta nghe thấy hắn gọi ta là biến thái mà ta lại không sướng như trước…

Đại thần nói rất đúng. Quả nhiên biến thái không phải cứ nói ra miệng là được…

“Thạch cao có vẻ cứng nhỉ?” Hắn đột nhiên hỏi.

Nhất định là muốn đánh lạc hướng, ta lắc mạnh đầu: “Không cứng! Khẳng định là không cứng! Anh không nên bị bề ngoài của nó đánh lừa!”

“Ồ, em không nói, anh thật sự còn tưởng nó cứng đấy.” Hắn khẽ nhướng mi.

“Nhìn người không nên chỉ nhìn vẻ bề ngoài!” Ta nghiêm khắc giáo huấn, “Anh đúng là trông mặt mà bắt hình dong!”

“Ửm?” Đại thần nheo nheo mắt, mỉm cười, ý bảo hắn không nghe thấy.

“…”

Ta liền hạ thấp người xuống, “Em đổ mồ hôi trộm, chảy vào trong thạch cao, xảy ra phản ứng hóa học. Hơn nữa, chẳng phải mấy bữa nay trời nổi giông, khí hậu ẩm ướt đó sao!”

“Em đổ mồ hôi trộm?” Hắn tỏ vẻ quan tâm.

Cả một câu dài ngoằng như vậy, lại chọn ra đúng ba chữ như vậy…

Hơn nữa đại thần, ngài biết rõ ta đang nói dối, cứ nhất định lật bài của ta hay sao?

Ta nhớ hồi ta còn bé hay chạy lung tung. Mẹ ta luôn túm lấy vạt áo ta, luồn tay vào sau áo kiểm tra xem lưng ta có bị đổ mồ hôi hay không…

Nhanh chóng cười tủm tỉm, “Em nói là, ‘Em đổ! Mồ hôi!’ chứ không phải ‘Em đổ mồ hôi trộm’…”

“Cũng đâu có sao, anh sẽ viết lên đó vài chữ.”

“Em không có bút!”

“Anh có.” Rốt cuộc hắn cũng chịu động đậy cái mông.

“Tiểu thư thạch cao không muốn!”

“Anh có hỏi ý kiến nó đâu.”

“Anh làm vậy là hủy dung của nàng.”

“Anh không quan tâm.”

“Nàng không có khả năng không để ý!” Ôi chao? Chủ ngữ lệch lạc?

Đã thấy đại thần viết xuống rồi.

Không ngờ lại còn là bút lông dầu màu đen. Căn bản là hắn có mưu tính trước!

Đại thần viết bên trái thạch cao một câu: “Waiting for you…”

Ở bên phải ký tên, rồng bay phượng múa, “Vương Đình Hiên.”

Chữ rất to, rất to

Ô ô…

Đại thần, ta hận ngươi! Không chừa lại cho ta một khoảng trống nào!

Lúc ra về, đại thần đột nhiên gập thắt lưng cúi sát vào ta nói: “Lúc nãy em hát bài gì mà ‘la la la la’ cái kia…” Hắn hát theo điệu bài “Vong tình thủy*”, giọng hát mềm nhẹ êm tai, sau đó cười, “Thứ nước đó, anh không cần.”

“…”

Oa, sau này ai dám nói đại thần không phải biến thái, ta đánh!!!!!!!

Mỗi ngày ta nằm trên giường bệnh, vừa mở mắt ra, nhất định sẽ nhìn thấy dòng chữ trên thạch cao.

Có lúc hai đứa cháu của bà cụ đến thăm bệnh, liền đồng loạt vây quanh chân ta, dùng Hán ngữ ghép vần để đọc waiting for you.

“w – ai – wai ‘Ngoại’!”

“t – ing – ting ‘Thính’!”

“Ph – o – pho ‘Phật’!”

“Rư (Nhật)…”

“Rư (Nhật)…”

“Rư (Nhật)…”

Ta nghe mà mất cả tự nhiên.

Sau đó, dưới sự giảng dạy của cô bé cùng phòng, đồng loạt đọc.

“Vương —— ”

“Đình ——”

“Hiên ——”

Ngoại trừ lần đó ra, cả đời ta cũng chưa từng phải vào bệnh viện. Vốn đang hăng hái bừng bừng, lại bị đại thần khiến cho hứng thú rã rời …

Chờ đến khi chân ta hơi hơi lành, ta dùng cây gậy mà cha chế tạo bằng những thanh gỗ chặt ra từ đồ gia dụng lén trộm trong nhà, bò lên tầng cao nhất của bệnh viện, bi tráng hát lên:

“Nhà của ta ở trên sườn núi hoàng thổ ồ ố ô ~~~

Nhà của ngươi ở trong nhà vệ sinh công cộng…

…”

—————————————————————————————————–

Ghi chú:

*Vong tình thủy: ( Lưu Đức Hòa )

Thời niên thiếu đã từng theo đuổi mơ mộng

Con tim chỉ mong được cất cánh bay xa

Đi đến nơi thiên sơn vạn thủy

Cất bước ra đi không thể quay trở lại

Bổng dưng quay đầu thấy tình cảm đã trôi xa

Nơi chân trời góc bể không thể tự mình quyết định

Lúc đó mới hiểu được thế nào là yêu hận tình thù

Hối hận chính là sự đau đớn tột cùng

Nếu người chưa từng tan nát cõi lòng

Sẽ mãi mãi không bao giờ hiểu được nỗi đau trong lòng tôi

Những giọt lệ trong đôi mắt tôi

Xin người đừng hỏi nước mắt tôi rơi vì ai

Hãy để tôi quên đi tất cả

Hãy cho tôi một ly nước quên tình

Để đổi lấy một đêm không rơi lệ**

Tất cả tấm chân tình này

Hãy cứ để cho mưa dập gió vùi

Tình yêu dành trao người không thể lại được

Hãy cho tôi một ly nước quên tình

Để đổi lấy một đời không đau thương

Dù cho tôi có uống say

Dù cho con tim tôi tan vỡ

Cũng sẽ không để người thấy tôi rơi lệ nữa

** Hai câu này đã bị Tương Hiểu Mạn chế lại trong chương 4: “A a… Cho ta một ly nước tráng dương… Để một đêm ta không bị liệt dương…”. Đang hát thì Vương Đình Hiên đến.

Đọc tiếp: Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái – Chương Chương 6: Mông co dãn
Mấy ngày nay, cái chân bị gãy đã khôi phục được bảy tám phần.

Nhìn bề ngoài thì có lẽ sẽ không để lại vết sẹo nào.

Cả đời này, ta chỉ có thể cam tâm tình nguyện chịu đựng một vết sẹo duy nhất. Lúc làm phẫu thuật sinh con, nhờ bác sĩ mổ xong khâu cho ta một bông hoa, để đứa con của ta danh xứng với thực: trở thành đứa trẻ được sinh ra từ một bông hoa, ây da!

Vốn đang dự định cầm thạch cao quay về trường khoe khoang một chút. Nhưng dòng chữ của đại thần đã làm cho ta đành phải từ bỏ ý niệm mà có lẽ, sẽ tạo thành một cơn chấn động lan khắp cả lớp, thậm chí là toàn trường.

Nhưng ta lại lo lắng đại thần thỉnh thoảng hứng trí, muốn thưởng thức tác phẩm nghệ thuật của hắn, cho nên không dám quăng đi.

Thật ra, nguyên nhân lúc đó chính là, ta phải tiếp tục bảo trì sự tôn sùng đối với đại thần, nên phải duy trì khoảng cách an toàn.

Cuộc đời mà, dù sao ta cũng phải tìm chuyện biến thái để làm chứ.

Cũng là nhất thời cao hứng, ngày quay trở lại trường học, ta dùng vải quấn từ đỉnh đầu đến cằm, giả làm xác ướp, còn nhỏ vài giọt thuốc đỏ lên mặt. Vốn còn muốn vẽ thêm mấy vết chém nữa, nhưng vẽ vết chém ta lại sợ mình sẽ muốn vẽ độc nhãn long, vẽ độc nhãn long xong rồi lại

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT