watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3657 Lượt

rốt cuộc kìm nén không được, phút chốc nhảy đến bên cửa sổ, nhìn xuống.

Khoảng cách một tầng lầu đủ để ta nhìn thấy rất rõ ràng, cũng rõ ràng nghe được tiếng tim mình đập mạnh.

Thật ra, ta luôn biết nhất định ngày này sẽ đến, chúng ta sẽ gặp lại, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

A ——

Quả nhiên là hắn!!

Hắn mang một đôi dép lê, chiếc quần màu cát rộng thùng thình phối hợp với chiếc áo sơ mi trắng nhăn nhúm. Hai cúc áo phía trước ngực không cài, để lộ xương quai xanh.

Người cũng không cao, áo sơ mi lại có vẻ hơi dài, thùng thình, lụp xụp.

Đôi mắt hoa đào lưu chuyển câu hồn.

Thì ra, dù trời không điên cuồng trút mưa xối xả thì hắn vẫn như trước, vẫn có thể mê hoặc lòng người.

Bác bảo vệ đuổi theo phía sau, nói hắn không được làm như vậy. Nhưng hắn không thèm để ý, vừa tiến lên phía trước vừa tiếp tục gọi Hoàng Vinh.

Bây giờ đang là giờ học…

Phụ trợ với tiếng gọi của hắn là một mảnh an tĩnh đến quỷ dị.

Gào khóc, ta dâng trào!

Ta không hề do dự, vươn tay ra ngoài cửa sổ vẫy vẫy hắn, “Bên này nè!”

Sau đó hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn lên.

Nhìn qua rồi!

Ta cười rạng rỡ.

Hắn hơi nhíu mày, không nói gì. Dáng dấp trưởng thành, nhưng lại mũm mĩm đến mức người ta vừa nhìn thấy lập tức muốn cắn một miếng.

Bảo vệ đuổi đến.

Hắn ngáp một cái, quay đầu lại, dừng một chút, ra tay bất ngờ – đá vào chân bác bảo vệ một cái.

Bảo vệ đau nhức ôm chỗ đau.

Sau đó hắn chậm rãi ngửa đầu lên nhìn ta lần nữa, thanh âm không lớn nhưng vẫn rõ ràng như trước, “Hoàng Vinh?”

Tiếp theo, dường như đã phân rõ thanh âm của ta, đưa ra kết luận. “Ngươi không phải Hoàng Vinh.”

Hắn là đang nói chuyện với ta nha!

Dù chỉ là vài chữ nhưng tự dưng lại khiến ta cảm thấy vô cùng sung sướng, rất muốn hét to lên!

Nhưng chẳng bao lâu, phía sau bị một bóng đen bao phủ.

Quay đầu lại, giáo viên vật lý của chúng ta lừ mắt, hắng giọng.

Ôi, ta thầm nhủ, lần này ngươi nhất định phải chờ ta!

***

Ta gấp gáp ôm bụng, nhăn nhó mặt mày, biểu tình đặc biệt mãnh liệt, kêu la: “Ai ~ dza” m thanh tươi đẹp, cảm xúc dạt dào, “Sao đột nhiên lại… đau quá chừng?”

Khuôn mặt thầy vật lý co quắp.

Ta không đợi thầy mở miệng, “Thầy Giang, em muốn đi WC!”

“Tương Hiểu Mạn…” Học vật lý cho nên não trái tương đối phát triển, đàn ông chắc hẳn rất lý tính, nên không trực tiếp quát rống mà chỉ chậm rãi nhìn ta, điều chỉnh hô hấp, giả cười: “Tôi làm giáo viên bao nhiêu năm nay, học sinh giả vờ thế nào chẳng lẽ tôi không nhận ra…”

Ta quyết định thật nhanh! Vận khí đan điền, phát công ——

Tất sát kỹ: mười giây khóc đại pháp!

Nhưng tình thế lúc này rất nghiêm trọng, may mà công lực của ta thâm hậu, chỉ cần ba giây đã nặn ra được một giọt nước mắt. Sau đó ngẩng đầu lên, vạn phần ủy khuất mà nhìn thầy vật lý, phát ra một tiếng nức nở, “Ô…”

Ta cứ vậy mà ngồi xổm xuống, ôm bụng, tiếp tục ô ô

Ô ô, em muốn đi WC!

WC!

WC!

Trong lòng thầm nghĩ. Cái bóng cô độc của ta, dáng ngồi chồm hổm thế này, bầu không khí ủy khuất bi thảm thê lương này, còn không quấn chết ngươi sao!

Ta lại muốn so tài diễn kịch với một số người, nhưng phỏng chừng, những người đó không đi chung một con đường với ta.

Ta ấy à, ta muốn thầy giáo dù biết rõ ta giả vờ nhưng vẫn phải thả ta đi!

Wow! Ta nhớ lại đại thần từng nói về cảnh giới cao nhất của biến thái. Hiện giờ ta đã sắp đạt đến rồi ~ ặc ặc ~

Bởi vì bây giờ, ta vừa nghĩ đến bản thân là lập tức giật cả mình…

Che mặt ~ ta quá kích động!

Nhưng thời gian lại lười nhác trôi qua từng giây từng giây một…

Ủa, sao không có phản ứng gì hết vậy?

“…” Ta vừa giả vờ nấc một tiếng vừa lặng lẽ ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt thầy. Nghĩ thầm, nhanh lên đi chứ, tiểu yêu quái sắp bỏ đi rồi kìa.

Kết quả, thầy vật lý của chúng ta tiếp tục giảng bài…

Mấy bạn ngồi phía trước nhìn ta với ánh mắt dị dạng, da mặt một mực co giật, mí mắt rũ xuống, duy trì trạng thái Thành Cát Tư Hãn.

Thật lãng phí cảm xúc.

Vì vậy ta thôi khóc, kéo lưng quần, len lén rón ra rón rén dịch chuyển ra cửa.

Các ngươi không nhìn thấy ta…

Các ngươi không nhìn thấy ta…

“Tương Hiểu Mạn…” Thầy vật lý giả cười gọi ta lại, từ trên cao liếc mắt nhạo báng ta, “Bao tử không còn đau nữa hả?”

“…” Ta đảo tròng mắt, chỉ ra ngoài cửa sổ, “A! UFO!”

Có lẽ vì quá đột ngột, hoặc là do học vật lý nên phản xạ có điều kiện quá cao.

Ta trông thấy thầy vật lý chúng ta rõ ràng không tình nguyện nhưng đầu vẫn trực tiếp phản xạ, ngó qua ngoài cửa sổ.

Nhún vai, thầy quá ngốc.

Sau đó ta vọt thẳng ra khỏi phòng học: Ta tới đây!

Ta sẽ giúp hắn tìm chìa khóa cửa.

Phải cầm một lúc mới trả lại cho hắn!

Đột nhiên muốn hát lên một bài bày tỏ tình cảm ——

Nhiệt tình của ta, hô!

Hệt như ngọn lửa, ha!

Thiêu đốt toàn bộ sa mạc ác liệt ồ ố ô…

Mặt trời thấy ta, hắc!

Cũng sẽ lẩn trốn ta, rống!

Nó cũng sẽ sợ – – ngọn lửa tình yêu của ta…

“Chào thầy hiệu trưởng!” Trên đường nhìn thấy hiệu trưởng, tâm tình sung sướng chưa nguôi, ta cười chào hỏi.

Hiệu trưởng cười vui vẻ. Đang là giờ học mà con bé này sao lại ở đây, nhiệt tình chạy … Chạy!?

Thế nhưng, khi ta chạy vội tới tầng trệt của dãy phòng học thì không thấy tiểu yêu quái đâu nữa.

Ta lại bỏ lỡ hắn một lần nữa.

Ông trời quả nhiên biến thái, người một nhà mà cũng đùa giỡn!

Khó tránh khỏi tiếc nuối.

Uể oải trở lại phòng học, đã tan học rồi.

Bạn ngồi cùng bàn nói. “Thầy Giang tìm cậu đó.”

Ta cúi đầu đi về phía văn phòng, nghe thấy các bạn phía sau hưng phấn cá cược: “Tiếng Anh, Ngữ văn, Số học, lần này là Vật lý… Tiếp theo sẽ là ai?”

Còn có nữa sao? Ta hữu khí vô lực nghĩ, lê đi từng bước từng bước…

“Ai…” Trong văn phòng, ta thở dài một tiếng, ai oán nhìn thầy vật lý, toàn thân tỏa ra oán niệm…

Thầy ho khan một tiếng, “Rốt cuộc hôm nay em ra ngoài làm gì?”

“Ai…” Ta cúi đầu, thật sự là uể oải.

Nếu không tại thầy, có lẽ ta đã không bỏ lỡ rồi.

“Em thật sự khó chịu?” Thầy Giang nhíu mày.

Nhưng ta lại không có nghe thấy, đột nhiên nhớ ra chuyện gì…

Ta không phải Hoàng Vinh, nhưng Hoàng Vinh chính là Hoàng Vinh!

Không sai! Ta tức giận làm gì, ta có thể đi tìm Hoàng Vinh mà!

Phải ha! Ta cười!

“…” Thầy giáo thấy ta chỉ trong nháy mắt mà nét mặt vạn biến, thật lâu cũng không nói nên lời. Cuối cùng thầy chỉ nói với ta rằng, vừa nãy thầy không nhìn thấy UFO.

“Bình thường.” Ta cười tủm tỉm, “Thầy à, em cũng có thấy đâu!”

Trên thực tế, tiếc nuối là khó tránh khỏi, chỉ có điều, chờ mong lại càng sâu.

Cũng chỉ có đời người khó đoán mới có thể tạo ra hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, hết niềm vui này đến niềm vui khác.

Đọc tiếp: Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái – Chương Chương 8: Không tìm thấy hoàng vinh
Họ Hoàng, họ Vương, thậm chí là nickname, tất cả đều bị ta điều tra qua, nhưng vẫn không tìm ra người nào phù hợp.

Thật uổng phí quyết tâm của ta: bất luận là lên núi đao xuống biển lửa, cho dù có bị ném vào chảo nổ thành bánh dù tạc cũng phải dốc toàn lực làm tốt chuyện này.

Thế cho nên quyết định lần đầu tiên cúp học, thừa dịp mọi người đang tập trung học tập mà chạy đi hỏi thăm.

Chỉ có điều, dãy phòng học của chúng ta tổng cộng có sáu tầng. Mỗi tầng có tới ba, bốn dãy phòng. Lại thêm phòng giáo vụ, phòng hiệu trưởng, phòng lưu trữ, còn có phòng vệ sinh nam nữ, thật sự là nhiều vô số kể.

Gõ cửa phòng thứ nhất, nho nhã lễ độ hỏi thăm giáo viên, giết bọn hắn trở tay không kịp.

Cũng không biết thế nào, cái tên đang ngồi cạnh cửa sổ như con mèo kia, khóe miệng bỗng nhiên lại cong lên, trưng ra vẻ tươi cười…

Đại thần.

Hắn bất động thanh sắc mà nhìn ta, vừa trêu tức vừa hứng thú.

Bán cao! Ta lùi mạnh về sau, “Ba!”, cánh cửa nặng nề bị đóng chặt lại…

Sau khi đóng cửa lại, ta nhạy cảm nhận thấy, loại cử chỉ này của mình rõ ràng rất khiêu khích.

Vội vàng đẩy cửa ra lần nữa, vừa vỗ ngực vừa cười cười, cứu vãn: “Ai nha! Vừa rồi gió lớn quá! Làm mình sợ muốn chết ~”

Ngay cả trời cao cũng rất phối hợp, ban tặng cho ta một trận gió to. Cuốn giáo án trên bục giảng vốn không chút sứt mẻ, cũng rất biết điều mà tung bay phất phới…

Nhưng đại thần lại không chịu buông tha cho ta. Hắn chậm rãi đứng lên, chẳng cần phải gian nan như lúc ta muốn ra khỏi lớp, tựa như biết chắc giáo viên bọn họ sẽ gật đầu. Bắt chuyện một hồi, trong lúc giáo viên đang tươi cười, không ngờ hắn lại chậm rãi đi thẳng ra cửa.

Ta liều mạng trốn chết.

Trái lại, đại thần vừa nhìn thấy ta liền lộ vẻ tươi cười đặc biệt có tính sát thương. Ta vừa trốn chết, vừa tưởng nhớ, vừa nỗ lực học tập, kết quả khóe miệng co quắp.

Nghe thấy đại thần ở phía sau, ho nhẹ một tiếng.

Ta đang đi xuống cầu thang, đành phải dừng lại, cười đến là siêu cấp hàm súc. Sau đó ngẩng đầu nhìn đại thần, chờ hắn tới gần. Đợi khi hắn đến gần, ta nói: “Ai nha, sư huynh, thật khéo quá, ngài đang

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT