watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3936 Lượt

mà Ngọc đang hiện hữu.

- Cô ấy đẹp nhỉ?- Việt hích tay Phan khi cô tiếp viên vừa đi khỏi.

- Ừ!

- Tiếc quá, cô ấy là tiếp viên hàng không, tớ sẽ chẳng bao giờ yêu tiếp viên hàng không. Cậu có biết một thống kê cho thấy các tiếp viên hàng không rất dễ bị ung thư vú không?

- Ừ!

- Người ta nói đó là do nhiễm phóng xạ trong không gian. Vậy nên tỉ lệ tiếp viên hàng không bị bệnh ung thư nói chung là rất
cao.

- Ừ!

- Chưa kể tai nạn hàng không nữa chứ, một tay thợ máy ham vui bỏ sót vài con ốc, một chú chim thất tình lao vào cánh máy bay tự vẫn… thế là… -Việt giờ hai tay lên trời…- Bùm! Xong!

- Cậu có biết nhiều người bị ung thư vòm họng chỉ vì lắm mồm không?- Phan gắt lên khiến những hành khách xung quanh phải quay đầu lại chú ý. Đôi chút bối rối, anh hạ giọng. –Sao cậu cứ lắm mồm như một con mẹ hàng cá thế?
Việt nhún vai. Một chuỗi những cú xóc khi máy bay bay qua một vùng thời tiết xấu chấm dứt cuộc “ tranh cãi”. Phan tiếp tục quay ra phía cửa sổ trầm ngâm suy nghĩ. Một lúc lâu sau Phan quay lại tính nói lời xin lỗi thì anh thấy Việt đã thiu thiu ngủ từ bao giờ. Bất chợt, ánh mắt Phan bị thu hút bởi thứ ánh sáng mờ ảo ở phía bên kia cửa sổ máy bay. Bây giờ là chạng vạng tối, phía bên kia cửa sổ máy bay, ánh Mặt trời vẫn vẽ lên đường chân trời một ráng chiều đỏ thẫm đầy quyến rũ. Bất chợt, Phan thấy như mình đang bay giữa đường phân cách của ngày và đêm. Một bên sáng, một bên tối, ranh giới mong manh tới nỗi chỉ cần một thoáng sai lệch, anh sẽ rời hoàn toàn vào phía bên này, hoặc bên kia.

Bỗng nhiên, gương mặt Dung hiện dần lên trong tâm trí anh, rồi gương mặt ấy từ từ chuyển thành gương mặt Ngọc mà không cách nào cưỡng được. Phan lắc mạnh đầu…

* * *

Thành phố đang mưa…

Hà Nội trong những ngày mưa luôn khoác lên mình vẻ quyến rũ không thể nào cưỡng lại được. Chiếc xe bus của hãng hàng không bình thản chạy dưới cơn mưa đêm đầu hạ. Ánh đèn đường hắt lên những bức tường cũ kỹ, loang lổ dưới nước mưa như vẽ nên một bức tranh khổng lồ pha trộn giữa những gam màu vừa hiện thực vừa trừu tượng. Chưa bao giờ Phan lại ấn tượng với những dòng chữ “ Kh cat b tong” nằm nhan nhản trên mỗi bức tường như lúc này. Những dòng chữ thường ngày khiến anh cảm thấy khó chịu, thấy gai mắt bỗng nhiên trở nên thân thuộc lạ. Phan nhận ra mình yêu Hà Nội quá đỗi, yêu từ những điều rất nhỏ nhặt, tủn mủn, quen thuộc,… tưởng như chẳng có gì để nhớ nhưng mỗi lúc trở về lại vỡ òa cảm xúc.

Phan đã từng tự hứa với bản thân rằng sẽ không bao giờ anh rời khỏi thành phố đáng yêu này nhưng rồi anh đã phá hỏng lời thề của mình quá dễ dàng. Dù Phan có lý do để làm vậy, nhưng anh chẳng bao giờ có thể tha thứ cho mình.

Phan yêu Hà Nội ngày mưa, thích những mảng màu nâu thẫm, cũ kỹ của phố cổ, những sắc màu tươi mới của các cao ốc vừa xây, những mặt hồ xanh thẳm, yên bình dưới những hạt mưa rơi lâm thâm, thích nụ cười rạng rỡ của những cô nữ sinh, e ấp nhón chân như múa qua từng vũng nước mưa… Với Phan, yêu Hà Nội chiều mưa không còn là một thứ tình cảm thông thường nữa, mà dần dà nó trở thành một nỗi ám ảnh thật sự. Phan là vậy, những gì anh yêu quý quá mức , đều dần trở thành một nỗi ám ảnh không nguôi.
Sau khi vứt đại hành lý lên sofa, đi một vòng thăm lại ngôi nhà, leo lên sân thượng để tưới nước cho bụi thạch thảo… Phan rời khỏi nhà và lang thang ra quán café quen thuộc. Cảm giác một mình trong ngôi nàh đầy rẫy những hình ảnh của Ngọc làm Phan không chịu nổi, nhất là khi anh không có cách nào để biết được hiện cô đang ở đâu và làm gì? Cô nói sẽ dành cho anh một bất ngờ trong ngày sinh nhật, nhưng bất ngờ kiểu này anh chẳng ham chút nào. Ngọc có dẫn Phan theo trong những lần cô đi cùng các bạn ở đoàn bay nhưng anh luôn giữ một khoảng cách nhất định với họ và không lưu số điện thoại của bất kỳ ai. Đến giờ anh mới thực sự thấy hối hận, vì nếu anh có số điện thoại của ai đó trong đoàn bay, anh có thể hỏi được chút ít thông tin về cô.

Thật ra, Phan chú ý hơn mọt chút, chắc anh đã có thể thấy điện thoại của Ngọc nằm trên bàn trong phòng ngủ và có thể hiểu được lý do vì sao anh không thể liên lạc với cô. Dù nó không giúp anh biết được cô đang ở đâu, nhưng chí ít cũng có thể giúp anh bớt lo lắng.

Phan gọi điện cho mẹ Việt để báo tối nay anh sẽ ngủ ở nhà bà. “ Chào mừng cháu trở về”, bà nói với giọng vui vẻ và hết sức nồng ấm. Từ lâu mẹ Việt luôn coi Phan như con trong nhà, và một lần nữa bà khẳng định lại sự yêu thương đó bằng cách tuyên bố rằng bà sẽ làm món chè bưởi mà cả anh và Việt đều yêu thích để chiêu đãi cả ahi, đồng thời như là quà sinh nhật anh. Anh cũng cảm ơn bà rồi bước lên sân thượng quán café Hà Nội phố, chọn cho mình chỗ ngồi quen thuộc trước đây anh vẫn ngồi. Trong lúc chờ đợi tới lượt mình được phục vụ, Phan lơ đãng ngắm nhìn cây bàng cụt ngọn khoe những tán lá xanh thẫm dưới ánh đèn đường đỏ quạch trông buồn bã đến nao lòng.

“ Một ly café sữa đá”. Phan vẫy tay gọi cô bé phục vụ quán, rồi chợt nhớ ra mình đang ở Hà Nội thì chữa lại:” Cho anh một ly nâu đá nhé.”

Cô gái phục vụ nhận ra khách quen nên mỉm cười chào. Cô đon đả lau sạch mặt bàn, để ly nước lọc xuống trước mặt Phan, lấy lại menu rồi hỏi:” Chị Ngọc đâu anh? Lâu lắm mới thấy anh đến đấy nhé!”. “Ờ! Chị đang bay em ạ.” Phan hàm hồ đáp lại.

Cô gái mỉm cười lần nữa rồi quay mặt bước đi,” Lâu lắm cũng không thấy chị tới đây.”

* * *

- Cậu đi lạc à? Đã tìm được đường về chưa? Sài Gòn ở hướng nam cơ mà? Nó cách chỗ này khoảng 1743km thôi.
Việt ném chùm chìa khóa lên mặt bàn, thả người ngồi phịch xuống ghế. Kéo Phan ra khỏi phút trầm ngâm mà anh đã đắm chìm vào nó trong khi chờ đợi Việt tới.

- Cậu sẽ vào Sài Gòn lập nghiệp khi học xong chứ?

Phan không để ý tới vẻ châm chọc trong lời nói của Việt. Anh hỏi lại, giọng nói đượm vẻ chân thành nhưng Việt không thèm để ý. Việt đang bận vớ lấy menu coi một lúc rồi hạ xuống. Nhìn phan chăm chú một lúc rồi trả lời.

- Đừng hòng. Sao tớ phải vào cái thành phố ồn ào, xô bồ ấy nhỉ? Sẽ chẳng có gì kéo tớ rời khỏi Hà Nội đâu. Nhìn cậu xem? Mới vào Sài Gòn có ba tháng mà lúc trở về, trông cậu chảng khác gì một gã trai Nam lớ ngớ lần đầu lạc ra Bắc. Chán đời!

- Vì đó là câu nói thốt ra từ miệng cậu, vậy nên tớ sẽ xem đó như một lời khen. Cảm ơn cậu.

- Cậu nghĩ tớ đùa à? Tớ không hiểu cậu đang mắc chứng gì nữa? Cậu đuổi tớ về ngay khi chúng ta đáp xuống sân bay, thà đi xe bus chứ không đi taxi với tớ. Rồi cậu chạy nửa vòng thành phố để đến ngồi ở cái quán café chẳng có gì đặc biệt này, rồi nhắn tin rủ tớ tới trong khi cậu ngồi tràm ngâm như thể một ông cụ bảy mươi sầu thảm vì thất bại trong mối tình đầu. Nói đi, tờ hoàn toàn có cơ sở để lo lắng đúng không?

- Tớ đã nói là cậu có lối dùng từ của những kẻ vui tính quá độ chưa nhỉ?

- Khỉ! Nói tớ nghe. Cậu về Hà Nội để làm gì? Cậu đột ngột cắt ngắn kỳ nghỉ của tớ, kéo tớ về chỗ tớ vừa đi khỏi sáng nay, rồi chạy nửa vòng thành phố để đến quán café chán ngắt này trong khi cạnh nhà cậu có đầy quán hay ho. Cậu làm tớ thấy lo đấy!- Việt làm bộ đưa tay sờ trán Phan rồi rụt tay lại ngay.- Nóng quá. Trán cậu có thể nướng chín một quả trứng đấy.

- Này! Vì cậu vừa nói sai sự thật nên tớ buộc phải nhắc để cậu đừng quên rằng chính cậu mới là kẻ đòi đi theo tớ về Hà Nội đấy nhé. Tớ có ép buộc gì cậu đâu nào?

- Giả sử nhé…- Việt chồm cả lên bàn.- Vào một ngày đẹp trời, bỗng nhiên cậu nhớ tớ- cái gã được xem là bạn thân nhất của cậu ấy mà. Thế là cậu lặn lội bay từ Sài Gòn ra Hà Nội thăm tớ. Ấy thế rồi bỗng nhiên tớ hét lên rằng:” Ối có con gì cắn vào mông tớ ấy, tớ phải vào Sài Gòn để chích ngừa ngay”. Rồi cậu xồng xộc lao ra sân bay thì tớ sẽ phải làm gì nào? Ở lại chơi với ma ở cái thành phố lạ hoắc ấy à?

- Thôi thôi. Thì cứ cho là lỗi tại tớ đi. Nhưng có thật là cậu quên mất đây là chỗ nào rồi không?- Phan nhìn Việt- Cậu thử nhìn bên kia đường xem? Chỗ bến xe bus kia kìa. Nói tớ nghe xem cậu thấy những gì?

Hà Nội cuối những năm 90 của thế kỷ XX. Thành phố mới đưa vào sử dụng một loại phương tiện giao thông mới, xe bus. Giá rẻ, đi lại thuận tiện khiến xe bus trở thành lựa chọn hàng đầu của học sinh, sinh viên hoặc những người nghèo trong thành phố. Bất chấp một thực tế buồn rằng kéo theo đó là nạn tắc đường, móc túi, cướp giật… và hàng loạt những tệ nạn xã hội khác cũng được dịp leo thang.

Thế nhưng, đó là vấn đề của các công ty vận tải hoặc công an, không phải là vấn đề của cô gái trẻ vừa bước xuống trạm xe bus ở trước cổng trường Học viện Báo chí tuyên truyền. Thùy Dung đang rất vui, cô vừa lĩnh tháng lương gia sư đầu tiên, đứa trẻ mà cô nhận dạy tuy rất nghịch ngợm nhưng thông minh, sáng dạ. Cô yêu quý nó như cậu em trai dưới quê của mình, Cường cũng tầm tuổi đó nhưng không bao giừ có được điều kiện sống như học trò của cô. Nhà cô quá nghèo, vậy nên số tiền hàng tháng gia đình gửi cho cô không thể nào đủ cho nhu cầu tối thiểu của một sinh viên báo chí như cô ở thành phố đắt đỏ này. Ban đầu, thậm chí Dung còn không đủ tiền trả cho mấy tay cò việc làm, phải nhờ

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT