|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
- Cậu đang phân vân… – Việt tảng lờ sự phản ứng của Phan.- Cậu đang quá bối rối khi không biết phải quyết định thế nào? Cậu yêu Ngọc nhưng không dám thừa nhận, đúng không?
- Cậu chỉ là thằng nhiều chuyện.
- Ô! Thế à? Cậu có nhớ câu hỏi đầu tiên của cậu khi đón tớ ở sân bay lúc tớ bay vào Sài Gòn không? Cậu thậm chí không thèm hỏi xem tớ đi có mệt không nữa? Cậu đã hỏi ngay là tớ có gặp Ngọc lần nào không khi tớ về Hà Nội. Và khi tớ trả lời là không, chỉ mấy ngày không liên lạc được với Ngọc là cậu nhảy chồm lên, bay ngay về Hà Nội. Rồi cậu chạy nửa vòng thành phố chỉ để đến quán café mà Ngọc thường hay ra ngồi. Mà tớ đoán không lầm là cậu thường hay đưa Ngọc ra đây hồi cậu ở Hà Nội đúng không? Để làm gì hả Phan? Cậu đưa Ngọc ra quán café này chẳng phải vì cậu muốn Ngọc chia sẻ với cậu về mọi chuyện , kể cả chuyện của Dung, theo một cách nào đó điên rồ của riêng cậu sao?
- Cậu thôi đi.
- Trong mọi lần tớ hỏi cậu về Ngọc, cậu luôn nói cả hai chỉ là bạn. Cậu đã nói dối tớ, không, cậu đã nói dối chính bản thân cậu nữa. Phan ạ! Câu yêu Ngọc nhưng không dám thừa nhận vì những ám ảnh về chuyện của Dung. Đúng không? Có chuyện gì với Dung khiến cậu ám ảnh đến vậy? Cậu đang phân vân không biết yêu Ngọc hơn hay yêu cái quá khứ đầy ám ảnh của cậu hơn, đúng không Phan?
- Cậu có thôi đi không?
- Cuốn sách này tên gì hả Phan? Việt vẫn không chịu buông tha, anh giật lấy cuốn sách trong tay Phan. “ Bởi vì ta thuộc về nhau” à? Tại sao cậu lại tặng cho Ngọc một cuốn sách có tựa đề gợi mở như vậy? Còn nữa, đây là lời đề tặng của cậu đúng không? Cậu đừng chối, vì đây là chữ của cậu mà. Để xem nào:” Hãy đọc để luôn tin tưởng vào tình yêu em nhé!”. Chẳng ai ghi lời đề tặng cho một người bạn thông thường như thế cả. Cô bé phục vụ tưởng rằng Ngọc ghi chú để cho cô bé ấy đọc, nhưng thật ra đây là cuốn sách cậu tặng cho Ngọc, và đó là những lời cậu muốn gửi đến cho cô ấy. Đúng không? Cậu yêu Ngọc nhưng không dám thừa nhận. Đúng không hả đồ hèn?
- Cậu có câm đi không?
- Thôi được, tớ mặc xác cậu. Nhưng tớ phải nói điều này đã. Nghe đây đồ ngốc. Tớ có đọc được đâu đó rằng: Nếu bạn đang
phân vân trong tình yêu. Hãy nhớ đến gương mặt xuất hiện đầu tiên trong tâm trí bạn trước khi đi ngủ hoặc mỗi sáng mai thức dậy. Vậy nên cậu…
- Để tớ trả lời luôn.- Phan ngắt lời Việt một cách sỗ sàng không nể nang. – Mỗi sáng mai thức dậy, tớ luôn trông thấy gương
mặt của cậu với câu hỏi: Làm thế nào để cái gã lắm điều kia im mồm đi và để cho mình yên một phút nhỉ? Thế đấy.
- Được thôi. Dù sao tớ cũng đã nói hết lời rồi. Tớ kệ xác cậu với cái đống hỗn độn chết tiệt của cậu.
- Đội ơn cậu.- Phan làu bàu rồi quay qua bên cửa sổ. Những cây bên đường vẫn mải mê với trò chơi chạy vụt phái sau rồi biến mất. Phan trầm ngâm thả mình trong những suy nghĩ mải miết, những mảng màu ký ức đang chơi trò xếp hình trong đầu anh.
Và dần dần, một gương mặt đang hiện ra, hết sức rõ ràng.
13. “ Anh ở đâu? Em đang ở Verona, thành phố của tình yêu…”
Ngọc để những bước chân vô định dẫn mình đi trên những con phố hẹp lát đá của Verona. Từng đến Ý nhiều lần trong vai trò một tiếp viên hàng không nhưng chưa lần nào cô đặt chân tới thành phố xinh đẹp nằm bên dòng sông Adige thơ mộng này. Ánh nắng tháng Tư đổ tràn trên mặt đường lắt đá như người ta phủ đầy mật ong lên trên một chiếc bánh đường khổng lồ.
Cô bỏ qua đại lộ Lungadige Campagnola với hai hàng bách cao vút để ẩn mình dưới những mái vòm bằng đá không thể lẫn vào đâu được của lối kiến trúc La Mã hiển hiện khắp thành phố.
Verona quá đẹp, cô ngẩn ngơ ngắm nhìn cây cầu Ponte Scaligero được xây dựng như một pháo đài trên dòng sông Adige nối liền với lâu đài cổ Castelecchio. Một anh chàng người Ý dễ thương nói với Ngọc khi thấy cô thẫn thờ lang thang cạnh quán café của anh ta rằng, cây cầu còn được gọi là cầu Scala này vốn được dòng tộc Scala- những người cai quản Verona ngày đó xây dựng nên làm lối thoát hiểm. Nhưng bây giờ nó là một biểu tượng, một niềm tự hào của thành phố. Trông cây cầu có vẻ hơi cũ kỹ và buồn thảm, nhưng là “một quý bà lịch lãm” thực sự đấy. Còn nếu cô muốn ngắm nhìn “một thiếu nữ đang độ xuân thì”, hãy chịu khó đi thêm khoảng 1,6 km nữa, cô sẽ lặng đi trước vẻ đẹp của cây cầu năm nhịp dài 120m có tên Ponte Pietra. Ngọc nhã nhặn cảm ơn sự nhiệt tình của anh chàng Francesco cao lớn có đôi mắt màu xanh lơ và mái tóc xoăn. Cô rất vui và biết ơn anh về những thông tin thú vị mà anh đã chia sẻ, nhưng cô bận lắm, cô phải từ chối lời mời ghé vào quán và uống thử một ly Capuchino của anh chàng thôi.
- Tôi có hẹn với chàng Romeo, ở Via Arche Scaligere, anh biết đấy. Nhưng tôi sẽ quay lại, nhất định tôi sẽ quay lại.- Ngọc hóm hỉnh.
- Ồ! Thì ra cô đi cùng bạn trai.
Anh chàng bồi bàn dễ thương hiểu sai ý Ngọc vì cô đã đùa giỡn khi nói rằng có hẹn với chàng Romeo thay vì nói mình cần đến tham quan ngôi nhà của chàng Romeo trên đường Via Arche Scaligere. Anh chàng ân cần dặn dò bằng thứ tiếng Anh đặc sệt giọng Ý:
- Vậy hãy cùng với bạn trai cô ghé qua nhà cảu Juliette nhé. Nhưng nhớ là, cả hai đừng hứa hẹn gì khi đứng ở đó cả, bởi câu chuyện tình của William Shakespeare kết thúc không hề có hậu mà. Nói thật là tôi không thích những câu chuyện tình không có hậu chút nào.
Ngọc đột ngột thay đổi quyết định bất chấp sự ngạc nhiên của anh chàng người Ý nhiệt tình. Cô chọn cho mình một chiếc bàn bên vỉa hè, chỗ có thể nhìn ra lâu đài Castelecchio bên kia sông đang nằm phơi mình thảnh thơi dưới nắng. Tháng Tư nước Ý vẫn còn se se lạnh, gió vẫn luồn vào cổ áo, táp vào mặt, khiến cho những kẻ cô đơn co ro trên đường thêm thấm thía sự đơn côi. Không thể phủ nhận được rằng những lời nói của anh chàng Francesco khiến cho trái tim cô đau nhói. Cô từng được bạn kể cho nghe rất nhiều về Verona và truyên thuyết về ngôi nhà của nàng Juliette. Cô cũng biết rằng rất nhiều đôi đã tìm đến tòa nhà nằm trên đường Via Cappello cùng nhau chỉ để khắc tên mình lên tường nhà nàng Juliette với ước mong rằng may mắn sẽ đến với tình yêu của họ.
Nhưng Ngọc đâu thể làm vậy? Cô đến đây một mình, thay vì đi cùng Phan như dự định. Ngọc đã dày công cố gắng để mong Phan bất ngờ bằng chuyến đi như là một món quà sinh nhật này, bởi anh sẽ chẳng bao giờ đồng ý để cô phải tốn kém như vậy “ cho một ngày chẳng có gì đặc biệt”, như Phan từng nói. Cô bịa ra và đẩy sớm ngày bay của “ chuyến du lịch tới Trung Quốc” để trùng khớp với chuyến bay quốc tế mà cô sẽ phải phục vụ đến Verona, để giữ lấy hộ chiếu của anh. Cô làm việc chăm chỉ cả năm trời, nhờ bạn bè giúp sức để có thể xin nghỉ phép và thực hiện chuyến đi này. Mọi thứ đều hoàn hảo, trừ một chi tiết nhỏ: Phan đã không ra Hà Nội như dự tính, thậm chí anh còn không thèm báo cho cô lấy một câu để cô biết lý do vì sao anh lại làm vậy nữa? Trên đường ra sân bay, cô đã muốn gọi điện cho anh để hỏi cho ra lẽ nhưng cô không thể vì đã để quên điện thoại ở nhà. Dù cô cũng không dùng đến điện thoại khi đang cô đơn ở thành phố tình yêu này, nhưng cảm giác Phan sẽ lo lắng vì không gọi được cho mình khiến cô cảm thấy day dứt. Dù thế nào đi nữa, cô vẫn tin rằng Phan có lý do bất khả kháng để làm vậy. Phan không hề là người thất hứa…
Ngọc vẽ những ngón tay lên mặt bàn thành những hình thù kỳ quái vô cùng. Cô đã làm tất cả những điều điên rồ này chỉ để trở thành một nàng Juliette cô đơn giữa lòng Verona thôi sao? Chàng Romeo của cô đang làm gì, và ở đâu lúc này? Mà thật ra, cô cũng không biết liệu Phan có phải là chàng Romeo của cô không nữa? Phan chưa bao giờ nói yêu cô dù những biểu hiện mà cô đọc được ở anh đều nói lên điều ngược lại. Những câu hỏi cứ liên tục chạy trong đầu cô: Vì sao Phan lại bỏ cô, bỏ lại tất cả vào Sài Gòn? Vì sao anh thay đổi nhanh đến vậy? Vì sao anh không nhớ tới ngày hai đứa gặp nhau, vì sao anh thất hứa? Vì sao… Ngọc lắc đầu, ngón tay lại mải miết vẽ lên mặt bàn như thể nếu làm thế những câu trả lời sẽ hiện ra dưới ngón tay cô. Ngọc với lấy một tấm bưu thiếp có sẵn trên bàn, suy nghĩ một lúc rồi đặt nó lại vị trí cũ. Cô hỏi xin một tờ giấy, mượn một cây bút bi rồi bắt đầu viết, trong khi chờ đợi được phục vụ một ly Capuchino “ béo ngậy va ngon tuyệt” như lời anh chàng Fracesco đã quảng cáo.
“ Anh ở đâu? Em đang ở Verona, thành phố của tình yêu…”
Phan đang chạy thật nhanh trên hành lang nhỏ hẹp và sâu hun hút của bệnh viện. Anh bay về phía trước bằng những bước chân dài như thể vận động viên điền kinh đang thi môn nhảy ba bước. Vừa ngoặt qua một góc hẹp, anh vội nhảy đại qua một chiếc bô nhỏ ai đó vô ý đặt giữa đường, hất tung khay đựng dụng cụ phẫu thuật nằm chênh vênh trên lan can, rất may là nó trống trơn, túm lấy vai và nói như hét lên xin mỗi cô y tá mặc áo blouse đang nhăn mặt vì suýt bị anh đụng phải rồi vụt chạy tiếp. Liên tiếp vòng qua mấy hành lang sâu hun hút khác, rồi Phan cũng dừng lại, cúi gập người, hai tay ôm lấy bụng, thở sâu… Mãi một lúc sau anh mới có thể ngước lên nhìn tấm biển đề: Phòng cấp cứu đang sáng đèn. Thứ ánh sáng yếu ớt, lập lòe chiếu lên những bức tường vôi trắng đã ố màu tạo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




