watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3913 Lượt

nên một bức tranh cũ kỹ và ảm dạm. Cửa phòng đóng im ỉm, lặng thinh, tĩnh mịch…

Lúc sau, một ông bác sĩ già mở cửa bước ra, nhìn thấy Phan đang bước tới bước lui trước cửa thì như chợt hiểu, ánh mắt buồn rầu nhìn anh khe khẽ lắc đầu…

* * *

Nghi ngồi co ro trên ghế máy bay, hệ thống điều hòa của máy bay hoạt động khá tốt nhưng cô vẫn thấy hơi lạnh. Nghi ngồi lặng yên, mải mê suy nghĩ, Phan chỉ gọi điện cho cô để yêu cầu cô bay về Sài Gòn ngay, “nhanh nhất có thể” mà không nói rõ là có việc gì? Nhưng nghe giọng nói của Phan, cô biết phải có việc gì đó khẩn cấp và ghê gớm lắm anh mới gọi cô gấp gáp như vậy. Cô gọi vào máy của Đan nhưng không ai bắt máy. Bất chợt, những nỗi lo sợ vô hình từ lâu tưởng như ngủ quên lại bắt đầu trỗi dậy.

Nghi cúi gập người xuống, tựa trán vào lưng ghế phía trước, cố xua đi những suy nghĩ không hay vừa nhen nhóm trong đầu. Nghi bần thần…

* * *

Việt mở cửa, đi thẳng vào phòng khách, ném bó hoa đã héo khô trong lọ vào thùng rác. Bó hoa vẫn còn nguyên tấm thiệp nhỏ ghi lời đề chúc mừng “ngày kỳ diệu vì đã được gặp em” và lời xin lỗi vì về Hà Nội trễ của Phan. Có lẽ lúc về nhà, Phan chỉ kịp lôi bó hoa từ cổng vào nhà và cắm lên bàn. Phan có kể sơ qua cho Việt nghe về bó hoa “không hiểu vì sao Ngọc lại để ngoài cổng này”. Việt dọn dẹp sơ qua ngôi nhà đã lâu không có người ở rồi khép cửa đi ra. Tối nay anh phải đến cuộc hẹn và đưa quà cho nhóm Lacoste thay Phan vì Phan có việc gấp phải bay về Sài Gòn. Phan cũng không kịp báo cho họ biết là anh sẽ không đến, điều đó có lẽ sẽ tốt hơn. Anh không có nhiều thời gian để giải thích với họ mọi chuyện. Hơn nữa, Phan biết rằng gần đây nhóm cộng tác viên thân thuộc của anh không thường gặp nhau, và anh muốn lâu lâu họ sẽ tụ tập cùng nhau, dù có anh hay không đi chăng nữa.

Vì không biết Ngọc đã đi đâu và bao giờ về, nên Việt đã hứa với Phan rằng anh sẽ chăm sóc ngôi nhà cho đến khi Ngọc về. Hoặc nói đúng hơn, Việt tự hứa với bản thân rằng anh sẽ chờ ở nhà Phan và báo ngay cho bạn biết khi nào cô gái của anh ta trở về. Nói theo cách nào thì cũng vậy thôi. Cứ nhìn gương mặt thảng thốt và lo lắng của Phan, Việt dám cá rằng cho dù ngôi nhà này có bị đánh sập đi ngay lập tức chăng nữa cũng không thể khiến Phan lo lắng bàng sự biến mất đột ngột của Ngọc.
“Bạn thân mến, hãy thú nhận là cậu đang yêu cô ta đi thôi”, Việt nghĩ thầm.

* * *

Dung cởi cái áo sơ mi trắng đang mặc trên người ra, cô băn khoăn trước một hàng dài những chiếc áo thun đủ màu có trong tủ rồi quyết định trao niềm tin cho một chiếc áo có màu trắng có in hình gấu Teddy trước ngực. Năm giây sau, cô nhận ra đó là một sai lầm nghiêm trọng và quyết định sửa sai bằng chiếc áo màu be có nơ một bên vai. Thêm một cái nhíu mày, chiếc áo màu be bay lên giường, nằm kế bên chiếc áo màu trắng. Thêm một cái, một cái nữa… Rồi khi tạm bằng lòng với công cuộc bới móc nguyên cả tủ quần áo của mình, cô lựa một chiếc bờm có nơ màu tím rồi cài lên mái tóc. Thêm một chút suy nghĩ, bần thần trước gương, Dương tháo ngay cái bờm ra, quẳng đại nó lên giường.

Đã bốn mươi lăm phút trôi qua từ khi cô lạc vào mê cung của sự lựa chọn và điện thoại trên bàn trang điểm réo lên giục giã. Cát Chi bảo là cô và Liên đã đến chỗ hẹn, Nhung đang trên đường đến và nếu Dương không nhanh lên thì món bánh ngọt ngon tuyệt mà Liên mua thêm trong lúc mua bánh kem mừng sinh nhật Phan sẽ biến mất trong vòng ba mươi giây nữa. Chi chán ngấy cái kiểu luôn luôn trễ hẹn của cô rồi,” Chị chỉ có mỗi một năng khiếu là bắt người khác phải chờ đợi thôi.” Chi càu nhàu. Dù Phan chưa đến nhưng anh sẽ có mặt ngay thôi. Phan ít khi trễ hẹn lắm, cô biết là vậy mà.

* * *

Những giây phút bình yên đã lùi quá xa khỏi ngôi nhà nhỏ của Nghi. Phan biết điều đó, biết rất rõ khi nhìn thấy không khí ảm đạm, buồn bã, nặng nề bao trùm lên anh và Nghi như thể những tấm khuôn đúc tượng đồng đang ba trùm lên hai khối phôi đúc và khuôn hình hai bức tượng đang lặng lẽ ngồi nhìn nhau hiện dần ra rõ nét. Nghi ngồi vật vờ, im lìm trên sàn nhà, cằm tựa trên sofa và ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm. Nỗi đau đớn như một tay họa sĩ truyền thần tàn nhẫn mải miết đưa từng đường cọ chậm rãi, sâu hoắm, cay nghiệt lên gương mặt vốn dĩ đã quá hoang mang, thẫn thờ và mỏi mệt của Nghi. Chỉ có điều, Phan không hề thấy trên gương mặt của Nghi một sự đau đớn nào, ngược lại, gương mặt của Nghi toát lên vẻ gì đó cam chịu, tựa như thể cô đã nghĩ chuyện này trước sau gì rồi cũng sẽ xảy ra… (không phải Phan nghĩ tới chuyện cô biết trước việc Đan sẽ làm hôm nay, mà là Phan nghĩ, dường như Nghi đã đoán được từ rất lâu rằng trước sau gì rồi cô cũng sẽ đánh mất Đan, chỉ là theo kiểu này hay kiểu khác thôi.)

“Thật ngu ngốc, mình đang nghĩ cái gì thế nhỉ?” Phan tự chửi thầm.

Dù quãng thời gian tiếp xúc với Đan không nhiều và Phan cũng ý thức được rằng sự hiểu biết của mình về Đan là quá ít ỏi để có thể lí giải được những việc Đan đã làm, nhưng Phan vẫn rùng mình khi nghĩ tới chuyện Đan đã lên kế hoạch rất kỹ lưỡng cho cái chết của mình. Phan chưa từng tưởng tượng được tâm trạng của một người ra sao khi họ tỉ mẩn chuẩn bị cho chuyến hành trình chẳng bao giờ quay lại của họ. Đan đã lựa chọn việc gọi điện cho anh (thay vì cho Nghi), dò đoán thời gian anh sẽ bay về tới Sài Gòn rồi mới quyết định hành động. Anh không hiểu lúc đó Đan đã nghĩ gì? Tại sao cô làm vậy? Tại sao người ta lại có thể quyết định từ bỏ cuộc sống dễ dàng đến vậy, và rồi để lại cho những người ở lại nỗi đau khôn cùng?

Bỗng nhiên Phan nhìn Nghi một lần nữa, anh nhìn vẻ mặt vô cảm và thẫn thờ của Nghi ròi ước gì Nghi có thể bật khóc, thay vì cứ bướng bỉnh chống chọi lại nỗi đau như vậy. Có thể những giọt nước mắt không hóa giải được nỗi đau, nhưng chí ít, đôi khi nó có thể xoa dịu được những trái tim đang thổn thức. Nhưng lúc này thì không, Nghi vẫn lặng yên, như thể nỗi đau là nữ thần tóc rắn Medusa vừa ghé qua,lia ánh mắt biến cô thành một bức tượng đá và ghim chặt cô xuống chỗ cô vừa ngồi.
Phan nén tiếng thở dài…
14. “ Xét trên một góc độ nào đó, mọi con đường đều liền mạch với nhau, như thế có nghĩa là người ta luôn có thể tìm đến với nhau như họ muốn. ”

“ Anh!

Em đã rất muốn gọi anh là anh yêu của em! Nhưng mà…

Anh từng nói với em rằng:” Xét trên một góc độ nào đó, mọi con đường đều liền mạch với nhau, như thế có nghĩa là người ta luôn có thể tìm đến với nhau như họ muốn.” Anh có còn nhớ không?

Thế nhưng, điều nực cười là em biết anh đang ở đâu, đang làm gì, vậy mà em không thể đến bên anh. Điều đó có nực cười
không anh? Có đấy, một sự nực cười đáng buồn…

Ý nghĩ rằng mình không có quyền tìm đến bên anh khiến em phát điên. Cảm giác giống như một kẻ đi lạc trong đêm tối, nhìn thấy một đống lửa lớn phía trước, thế nhưng lại không thể đến đó vì ngăn cách ở giữa là một vực thẳm không đáy. Em đã tự nghĩ, sao mình lại khổ sở vì một thứ chẳng bao giờ thuộc về mình như vậy? Em đã thử tìm câu trả lời, nhưng em chẳng thể nào tìm ra được. Cứ mỗi câu giả định em đặt ra lại đưa cho em cả trăm ngả rẽ, mà mỗi ngả rẽ lại đẻ ra cả trăm ngàn ngả rẽ khác. Và rồi, em bị lạc trong cái thứ bòng bong cảm xúc đó, em lạc mất anh, lạc mất sự thật… Chứ chẳng phải vì em đang ở một đất nước xa xôi, cách anh cả ngàn cây số…

Trước đây khi nghĩ về nước Ý, em chỉ nghĩ về một Verona huyền thoại với những chiếc du thuyền gondola xinh xắn đáng yêu, nhưng khi tới Verona rồi em mới thấy nơi này thật đẹp biết bao? Em tự hỏi tại sao mình lại có thể lang thang một mình ở thành phố tình yêu này được? Anh đừng nghĩ chỉ có Paris hay Venice mới được gọi là thành phố của tình yêu nhé! Verona cũng được gọi là thành phố của tình yêu đấy, bởi nơi đây bắt nguồn mối tình đẹp của chàng Romeo và Juliette mà, anh có biết không? Mối tình ấy thật đẹp nhưng lại có một kết thúc quá đau thương. Anh nhỉ?

Không biết có phải vì thế hay không mà khi đứng trước ngôi nhà của Juliette ngước nhìn lên chiếc ban công phía trên, nước mắt em lặng lẽ rơi, dù xung quanh em kẻ vào người ra tấp nập. Người ta bon chen nhau để có những bức ảnh đẹp nhất bên tượng nàng Juliette và không ai biết em đang khóc! Em bước ra khỏi cổng của ngôi nhà đó, nhìn lê hai bức tường chứa đầy những dòng chữ của những đôi yêu nhau đến từ khắp nơi trên thế giới, họ kí tên mình ở đó, vẽ những kí tự tình yêu khác nhau để đánh dấu sự có mặt của mình ở ngôi nhà của cô gái xinh đẹp này. Em đảo mắt qua những hàng chữ trên những bức tường, những bức tường kiêu hãnh mời gọi em hãy viết một cái gì đó đi, hãy đánh dấu lên nó tình yêu của em đi…

Nhưng em biết viết cái gì đây? Tên anh, tên em, tên chúng ta? Em chẳng biết mình phải viết cái gì và em cũng chẳng cần phải đánh dấu tên mình ở nơi đay làm gì, em sợ nó mang đến cho em những tủi hờn và bất hạnh như nàng Juliette năm xưa…
Em rời căn nhà của Juliette và tiếp tục bước, em không biết mình sẽ đi đâu, về đâu? Nhưng em không muốn dừng chút nào. Em không biết khi nhìn vào gương mặt ủ dột nỗi buồn của em lúc đó, dòng sông Adige thơ mộng có động lòng thương cảm với em không? Khi em đến nơi này, thành phố vẫy tay chào đón em nồng nhiệt biết bao, vậy mà

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT