watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3918 Lượt

tới một người đồng hương học trước mấy khóa chỉ giúp. Cô mới kiếm được công việc gia sư cho con của một quan chức giàu có.

Đó là một gia đình mà hai vợ chồng đều là những người tốt bụng, có trách nhiệm theo kiểu những kẻ thành đạt dư tiền nhưng thiếu thời gian. Bởi vậy đứa trẻ cô đơn trong chính gia đình mình nhanh chóng quấn lấy Dung như một người chị lớn. Sự yêu quý của đứa trẻ dành cho Dung khiến cha mẹ nó đôi lúc cảm thấy ghen tị nhưng hài lòng, bởi họ có thêm thời gian để kiếm tiền. Và một phần số tiền họ kiếm thêm được đó, sẽ trích ra để thưởng thêm cho Dung ngoài số tiền lương hàng tháng như đã thỏa thuận. Nhờ đó, gia đình cô không còn phải gửi thêm tiền học phí cho cô. Mà thậm chí, từ

giờ tới mùa đông, Dung sẽ dành đủ tiền mua tặng ba một đôi giày, mua tặng mẹ một chiếc khăn len, mua cho cậu em trai một chiếc áo khoác thật ấm. Cô vẫn còn nhiều thời gian, bây giờ mới đang là đầu thu, còn vài tháng nữa Hà Nội mới bước vào mùa đông.

Nói tới mùa thu, Hà Nội luôn sở hữu một vẻ duyên dáng, quyến rũ rất riêng của mình mỗi khi thu ghé thăm. Đang là đầu mùa thu, hoa sữa đã bắt đầu nồng nàn trên từng góc phố và nắng vàng chanh chảy tràn trên mái tóc của từng người trên phố. Dung cất chiếc vé tháng xe bus vào cặp trước khi loạng choạng suýt ngã vì một cú giật mạnh kéo theo cô dúi về phía trước. Chiếc Dream II phóng vút đi trong tiếng động cơ rồ vang, cô điếng người hốt hoảng bởi diễn biến quá bất ngờ. Thậm chí, những tiếng kêu “ cướp, cướp” còn không thể lọt ra khỏi miệng Dung.

Thế là hết, những ước mơ vừa hiện ra đã vội tan nhanh như bọt xà phòng. Cuống cuồng, Dung vùng dậy, chạy một cách điên cường, vô vọng theo bóng chiếc Dream đang xa dần. Giọt nước mắt ứa trên khóe mắt, chảy dài trên má, rớt lại phía sau. Trước khi cô nghe một tiếng rầm phái trước, khi một chàng trai đâm cả chiếc xe Cup 81 cuả mình vào hông xe hai tên cướp và cả ba văng xuống lòng đường.

* * *

- Lúc đó cậu điên thật!- Việt cầm theo ly café của mình, anh rời khỏi bàn, đi sát đến và tựa mình vào lan can của ban công, mắt nhìn ra xa, nói vào khoảng không phía trước.- Lúc đó sự cố gắng của cậu hoàn toàn có thể trở thành công cốc nếu cậu bị thương và hai tên kia thừa cơ chạy mất. Là chưa kể tới việc chẳng có gì đảm bảo được rằng những chiếc xe đang chạy trên đường sẽ kịp dừng lại hay né tránh nếu lỡ cậu có văng ra trước đầu xe. Và thế là, cậu sẽ có cơ hội lướn để sở hữu một tấm biển lớn trên phần mộ với câu ghi chú:” Đây là ngôi nhà yên nghỉ của một người anh hùng, kẻ rất được ngưỡng mộ bởi dù thiếu một chút trí thông minh nhưng anh ấy có dư thừa lòng can đảm”.

- Thì tớ đã bong gân rồi đấy thôi? Thế chưa đủ để cậu hài lòng à? Tớ còn suýt bị tẩn một trận ra trò nếu cậu không có mặt kịp thời nữa chứ. Hai gã đó đã xách gậy lao đến chỗ tớ rồi, may mà cậu xuất hiện, tung một cú song phi vào mặt tên kia, thế là cả hai bỏ chạy. Nếu không thì chúng cũng phải phang cho tớ vài phát trước khi tính đường chuồn mất ấy chứ. Lúc đó đường cũng khá vắng mà, chúng có dư thời gian.

- Vậy nếu tớ không có mặt thì sao nào? Nếu chỉ có mình cậu với cái chân bong gân lê lết giữa hai tên côn đồ dao gậy trong tay thì sao nào? Cậu chẳng bao giờ biết tính toán, cân nhắc trước khi làm bất cứ thứ gì đúng không? Nếu lúc đó đường không vắng, nếu lúc đó không có tớ xuất hiện, nếu lúc đó hai tên kia không chết nhát vậy, nếu… đủ thứ nếu… Thì biết đâu giờ chẳng đã sắp là ngày giỗ lần thứ mười của cậu rồi? – Đột nhiên giọng Việt chùng xuống, anh đặt ly café lên thành lan can, quay người lại nhìn Phan. – Ờ… Mà gần mười năm rồi nhỉ? Nhanh quá!

- Ừ! – Phan cũng đứng dậy, đi ra phía lan can rồi chống cằm nhìn xuống mặt đường đêm loang loáng ánh đèn xe. – Chỉ còn mấy tháng nữa là tròn mười năm ngày mà tớ, cậu và Dung gặp nhau. Tớ cứ nhớ mãi gương mặt cô ấy đã vui thế nào khi nhận lại được túi xách của mình.

- Còn tớ thì không thể nào quên được bộ dạng tơi tả, gương mặt đầy vết xây xước và cái mỏ sưng vêu lên của cậu. Màn chào hỏi làm quen không đến nỗi tệ nhỉ? Có lẽ vì thế mà cô ấy yêu cậu chăng?

- Ừ! – Phan mỉm cười. – Tớ yêu cô ấy ngay khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô ấy. Cậu thấy chưa, tớ đâu cần phải tính toán gì? Ông trời đã làm việc đó giùm tớ rồi. Đó là phần thưởng cho sự dũng cảm của tớ đấy.

- Phần thưởng ấy à? Tớ nghi ngờ quá. Nếu là phần thưởng thì sao cậu cứ khốn khổ khốn nạn như vậy bấy lâu nay? Cho đến bây giờ tớ vẫn cứ tự hỏi…

- Về nhé!

Phan đột nhiên chặn ngang lời Việt, anh quay đầu lại bàn, gọi nhân viên tính tiền rồi uống cạn ly café của mình. Việt cũng quay người lại, anh cất giọng, vẻ đanh đá bất thường.

- Cậu xem bộ phim Ghosts of girlfriends past chưa Phan?

- Cậu có ý gì đấy? – Phan ngẩng đầu lên – Đáng buồn là tớ chẳng hề giống anh chàng Connor Mead ấy chút nào. Tớ đẹp trai,
hào hoa, nhưng không hề lăng nhăng.

- Tớ buộc phải đồng ý với cậu về chuyện cậu không lăng nhăng, nhưng tớ nhắc để cậu nhớ là cậu đang mắc bệnh tự tin thái quá về chuyện đẹp trai hào hoa gì đó đấy. Cậu và anh ta có một điểm chung : Là luôn bị những cô bạn gái cũ ám ảnh. Anh ta là những, còn cậu chỉ là một thôi. Cậu luôn bị ám ảnh bởi Thùy Dung, phải không Phan?

- Còn cậu luôn bị ám ảnh về chuyện cậu biết hết về tớ đúng không Việt? – Đột nhiên Phan nổi giận. – Cậu nói cứ như thể cậu là ba tớ vậy? Cậu nói cứ như thể cậu đã từng sống cuộc sống của tớ vậy. Nói đi Việt, cậu nghĩ cậu là ai nào?

- Tớ nói cứ như thể tớ từng sống cuộc sống của cậu hả? Tớ là ai ấy à? Tớ là bạn thân của cậu mười năm nay. Tớ là người luôn tin tưởng cậu nhất, là đứa chứng kiến hết mọi biến cố mà cậu đã phải trải qua, là thằng chẳng bao giờ phán xét bất kỳ điều gì cậu từng làm. Tớ là gì ấy hả? Tớ là cái thằng luôn tự hỏi đến khi nào cậu mới trưởng thành đây? Hả Phan? Bao giờ thì cậu mới có thể đối diện với mọi chuyện? Đến bao giờ thì cậu mới tỉnh ra được? Đến bao giờ cậu thôi tự trách cứ bản thân về cái chết của Dung? Năm đó cậu mới chỉ là sinh viên năm hai trường Y và cậu đang không có mặt ở Hà Nội khi cô ấy mất đột ngột trong cái phòng khám chết tiệt đó. Còn cậu, Phan, cậu nghĩ cậu là ai nào? Cậu nghĩ cậu là chúa trời để có thể có mặt ở bất kỳ nơi nào à Phan?

- Cậu im đi!

- Cậu hèn lắm. Cậu chỉ là một thằng hèn thôi Phan. Nhiều khi tớ chỉ muôn xông vào và đấm thẳng vào mặt cậu. Cậu chỉ là một thằng hèn.

- Cậu làm thử đi!

- Đừng thách tớ. Tớ sẽ chẳng nể nang gì một thằng hèn như cậu đâu. Nhưng tớ chẳng đấm vào mặt cậu làm gì, vì như thế chỉ tổ bẩn tay tớ thôi. Cậu là một thằng hèn hết thuốc chữa rồi.

- …

* * *

- Em xin lỗi…

Cô bé phục vụ bàn rụt rè chen vào giữa cuộc cãi vã. Bàn tay cầm hóa đơn của cô hơi run run và gương mặt đầy vẻ lo lắng. Phan và Việt cùng nhau quay đầu lại, trong một phút nóng giận, cả hai quên mất mình đang ở đâu cãi vã như những đứa trẻ. “ Cậu trả tiền đi”, Phan đột ngột đứng dậy, anh đi thẳng xuống cầu thang , bỏ mặc Việt lại với cô bé phục vụ đang ngơ ngác.

- này! Chính cậu mới là đứa nhắn tin rủ tớ đi café cơ mà? – Việt gọi với theo nhưng Phan đã biến mất sau cánh cửa. Lắc đầu, Việt quay sang cô bế phục vụ, cười xòa vẻ áy náy.

- Tụi anh đùa đấy mà. Tụi anh luôn vậy. Em đừng để ý nhé.

- Dạ! Không sao ạ. Em có việc muốn nhờ anh được không ạ?

- Sao em?
Của cậu này. Việt vứt cuốn sách vào lòng Phan trước khi khởi động chiếc Lexus bẩy chỗ của mình. Ngọc đã cho cô bé phục vụ đó mượn cuốn sách này khi cô bé ấy thất tình. Cô bé đọc xong rồi nhưng lâu lắm không thấy Ngọc đến quán nên cô ta không biết làm thế nào để trả lại. Cô ta nhờ cậu đưa trả cuốn sách cho Ngọc giúp cô ấy.

- Ờ!

Phan cầm cuốn sách trên tay. Cuốn sách bìa màu xanh trắng trang nhã, cuốn sách yêu thích của Ngọc. Phan trầm ngâm nhìn ra cửa sổ xe, ngắm nhìn những ngôi nhà ngủ im lìm trong đêm. Những hàng cây chạy vụt lại phía sau như những cột mốc thời gian trôi qua không ngừng nghỉ. Việt với tay bấm nút play dàn CD. Tay ca sĩ vừa cất lời chưa kịp hát hết câu đầu tiên thì lập tức bị Việt chặn họng lại. Anh tắt nhạc rồi quay ra nhìn Phan, lúc đó vẫn đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra đường, ngập ngừng hồi lâu Việt lên tiếng:

- Tớ xin lỗi. Tớ nóng tính quá!

- Đồ điên. Tớ mới là người gây sự trước chứ. Cậu đúng là đồ nhiều chuyện.

- Bỏ đi. Nói thật nhé…

- Từ trước giờ cậu luôn nói dối với tớ à? Sao bây giờ phải đế thêm câu đó khi nói chuyện với tớ?

- Cậu làm tớ nổi cáu rồi nhé! – Việt tức tối – Cậu có thôi chọc tức tớ đi không?

- Rồi, rồi! Tớ xin lỗi . – Phan cười vang- Cậu nói đi.

- Nói thật nhé. Tớ chán cậu đến tận cổ rồi. Cậu làm tớ phát chán. Cho dù cậu có nổi điên lên thì tớ cũng cóc quan tâm. Nói thật đi, cậu đang phân vân đúng không?

- Tớ đang phân vân vì sao tớ còn có thể chơi với một đứa nhiều chuyện như cậu ấy hả?

- Tớ nhận ra được nhiều điều khi cô bé phục vụ đưa cho tớ cuốn sách. Xâu chuỗi lại mọi việc, tớ khám phá ra được gần như mọi chuyện. Cậu có muốn nghe không?

- Không!

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT