watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10160 Lượt

có ngày nào có tâm trạng đâu!” Trần Thần không đợi Dương Tịch trả lời, chụp ngay lấy cánh tay cậu, kéo mạnh: “Thiếu đi cậu một ông vua bóng rổ bọn mình thật không quen!”

“Dương Tịch! Dương Tịch! Dương Tịch!” Ngoài sân vừa kịp vọng lại tiếng kêu thét dữ dội kích thích dây thần kinh Dương Tịch. Chàng thanh niền đánh mất chính mình cuối cùng vẫn chẳng thể kháng cự lại sự cám dỗ, lắc lắc đầu rồi cất bước tiến thẳng ra sân bóng.

Dương Tịch trên sân bóng và Dương Tịch vừa rồi là hai người khác nhau hoàn toàn. Cậu bình tĩnh kiên định, tự do phóng khoáng, tràn đầy sức sống, hệt như thỏi nam châm thu hút ánh mắt đám nữ sinh vây quanh mình, khiến bọn họ hô hào nhảy nhót, hâm mộ sùng bái.

Diệp Phiên Nhiên đứng trong đám đông, ánh mắt dõi theo bóng hình ai đó trên sân, khó tránh khỏi cảm thấy ngượng ngập. Cô không thể vỗ tay hô hào như những bạn nữ khác, cũng thể không chút ác cảm đứng bên ngoài sân tập cổ vũ động viên cậu. Trong trường hợp này, cô nên khôn hồn rời khỏi nơi đây thì tốt hơn.

Cô kiếm cớ nói lời chào tạm biệt với Hạ Phương Phi rồi xoay người bước ra ngoài sân bóng.

Sau lưng cô chợt vang lên tiếng thét, Diệp Phiên Nhiên quay đầu lại theo phản xạ, cô liền cảm nhận một luồng gió lướt nhanh qua mặt minh. “Binh” một tiếng, quả bóng nặng nề đập ngay vào mặt cô.

Ý thức của cô thoáng chốc bị cướp mất, trước mắt như nổ đom đóm, mặt mũi đầy máu me, đầu óc quay cuồng rồi ngất đi.

Hạ Phương Phi đứng gần cô liền chạy ngay lại, đang định khom người dìu cô đứng dậy thì trông thấy mặt mũi Dương Tịch trắng bệch chạy xộc đến.

“Dương Tịch, cậu cố ý hả?” Hạ Phương Phi chau mày nhìn cậu: “Vì cậu yêu người ta bị từ chối nên thẹn quá hóa giận, yêu quá hóa hận liền muốn ra tay độc thủ với Phiên Phiên chứ gì!”

Dương Tịch không phải loại người thích chia sẻ chuyện của mình với người khác, dù là Trần Thần cũng chẳng biết trong thư Diệp Phiên Nhiên đã viết gì, chẳng hề hay biết nỗi buồn và tủi thân chất chứa tận đáy lòng cậu.

Nhưng không nói ra không có nghĩa rằng cậu không để tâm, nỗi căm hận bất bình tích tụ đè nén một thời gian dài đã lên men sinh sôi trong lồng ngực. Khi đó, cậu đang dẫn bóng chạy về bên rổ, trông thây Diệp Phiên Nhiên xoay người bỏ đi, cậu không tài nào kiềm chế cảm xúc của bản thân, cậu ra sức ném đi, quả bóng tuột khỏi tay lao thẳng về phía cô.

Phiên Phiên, tôi chỉ là muốn em dừng bước, nào ngờ tôi lại làm tổn thương đến em! Cớ Sao Mãi Yêu Em – Chương 17
Dưới ánh nhìn chăm chú của bao người, Dương Tịch bế ngửa Diệp Phiên Nhiên, đang mê man bất tỉnh chạy vội đến phòng y tế của trường.

Nhìn vẻ mặt ăn năn của Dương Tịch, Hạ Phương Phi không oán trách gì nữa, chỉ chạy đuổi theo sau, nhưng bước chân của cậu quá nhanh, cả,đoạn đường cô phải chạy vội mới đuổi kịp.

Cuộc thi bóng xổ trên sân đành tạm dừng lại, đám đông vây quanh không chịu giải tán, vẫn đứng nguyên tại chỗ. Trước sự việc xảy ra đột ngột cùng cảnh tượng, xô bồ bát, nháo, một nữ sinh năm hai trung học hoài nghi hỏi: “Cô gái đó là ai vậy, xem dáng vẻ căng thẳng của Dương Tịch kìa!”

“Ngốc thế! Ném bóng làm người ta bất tỉnh, không căng thẳng sao?” Bạn cô ta đáp, giọng coi thường.

“Tớ thấy không đơn giản thế đâu!” Cô nữ sinh nheo nheo đôi mắt hồ ly ranh mãnh, chăm chú dõi theo bóng dáng Dương Tịch dưới ánh nắng mặt trời: “Có lẽ Dương Tịch rất thích cô ta.”

Chàng nam sinh vẻ ngoài thường trông rất lạnh lùng, rất khó có thể mường tượng ra cậu thích mẫu người con gái như thế nào.

“Cậu có trông thấy rõ tướng mạo của cô gái đó không, trông có xinh không?”

“Không để ý! Khi đó tình thế nguy cấp, ai mà chú ý nhìn dáng vẻ của cô ta chứ!”

Giờ phút này, bọn họ đang bàn luận về cô gái lặng lẽ cuộn tròn, người trước ngực Dương Tịch, tâm trí chìm trong cơn mơ màng. Cảm giác duy nhất cô cảm nhận được chính là hơi ấm cơ thể trên người chàng trai cùng chút hơi thở nam tính và cả mùi mồ hôi nhàn nhạt. Ngoài những điều này ra, tất cả chỉ là sự trống rỗng.

Phòng y tế cách sân tập một đoạn rất xa. Dương Tịch ôm lấy Diệp Phiên Nhiên bước chân vội vã, mồ hôi từng giọt lăn trên vầng trán nhỏ xuống tóc mái, thấm ướt cả tầm mắt của cậu.

“Nghỉ một lát đi!” Hạ Phương Phi bên cạnh cảm thấy không ổn, khuyên cậu: “Hay là mình thay cậu một lúc?”

“Cậu làm sao mà bế nổi?” Dương Tịch không che giấu nổi vẻ căng thẳng: “Cậu nói xem, cô ấy chảy nhiều máu như vậy, có nguy hiểm đến tính mạng không?”: ;

“Đừng lo, cô ấy chỉ bị thương phần mũi, bị chảy máu mũi thôi!” Hạ Phương Phi quay sang an ủi.

Không quan tâm sao được chứ? Diệp Phiên Nhiên chảy máu kinh khủng, làm người ta sợ phát khiếp. Chiếc áo thun T-shirt trắng toát của cậu nhuốm đầy máu. Mặt cô trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt nhắm nghiền, hàng lông mi rũ xuống, hệt như con thú nhỏ bị trọng thương đang thở thoi thóp.

Đến phòng y tế,bác sĩ và hộ lý hốt hoảng đặt Diệp Phiên Nhiên lên giường bệnh, sau khi phát hiện không có gì nghiêm trọng, họ dán miếng băng keo cá nhân cầm máu mũi, nói cô nghỉ ngơi vài ngày là khỏe lại.

Hạ Phương Phi thở phào, quay đầu lại nhìn mái tóc rối bù của Dương Tịch, bộ dạng nhếch nhác, mồ hôi ướt sũng. Nhằm giảm bớt không khí căng thẳng, cô nói đùa: “Cậu ném bóng chính xác thật đấy, chẳng xiêu chẳng vẹo nhằm đúng vào mũi của Phiên Phiên. May mà sống mũi không bị gãy, chứ không thì cô ấy bị dị dạng rồi…”

“Nếu cô ây mà bị dị dạng thì mình sẽ nuôi cô ấy cả đời.” Dương Tịch thấp giọng nói, thái độ nghiêm túc.

“Cậu nghĩ hay thật đấy, Phiên Phiên sẽ chẳng cần cậu nuôi đâu!” Hạ Phương Phi ngoài miệng nói cười nhưng trong lòng chua xót.

Đây là chàng trai cô từng yêu mến. Hệt như bao câu chuyện tình yêu đơn phương thất bại khác, dù rằng gặp phải sự cự tuyệt của cậu nhưng tình cảm mơ hồ mà cô dành cho cậu vẫn chẳng thể nào hoàn toàn nhạt phai. Vả lại, cô còn có suy nghĩ ích kỷ xấu xa, đó chính là thứ mà mình không có được cũng không muốn người khác có được. Vì thế mà, dù rằng Dương Tịch không thích cô thì cậu cũng chẳng thể đem lòng yêu mến người con gái khác.

Hiện giờ, cậu chẳng những thích người con gái khác mà người con gái đó lại chính là bạn thân nhất của cô.

Mỗi lần nhắc đến Dương Tịch trước mặt Diệp Phiên Nhiên, con tim Hạ Phương Phi tan thành trăm mảnh, phức tạp khó nói thành lời. Một mặt, cô rất coi thường bản thân mình, mặt khác cô không thể khống chế lòng đố kỵ của mình với cô bạn thân, nỗi hận chẳng nói nên lời với Dương Tịch, thậm chí trong cô còn có cảm giác hả hê khi trông thấy Dương Tịch quấn quýt đau khổ bên Diệp Phiên Nhiên.

Dương Tịch à, ai bảo cậu không có mắt tinh đời, ai bảo cậu yêu mến người con gái khác? Nếu như người cậu thích là tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để cậu khốn khổ thế này!

Giữa yêu và hận chỉ cách nhau gang tấc. Thực tình mà nói, Hạ Phượng Phi hiểu rằng cảm giác mà Dương Tịch dành cho Diệp Phiên Nhiên chính là sự pha trộn giữa tình yêu và lòng thù hận. Thế nhưng, trong câu chuyện tình yêu này, cô chỉ có thể làm một khán giả đứng từ xa nhìn gương mặt sáng sủa tuấn tú, vóc dáng cao lớn, cá tính trẻ con, cùng sự cố chấp và kiên trì trong tình yêu của cậu.

Vì sao khoảnh khắc này, lòng cô thấp thoáng sự lạc lõng? Dương Tịch bằng xương bằng thịt tuy đang đứng ngay trước mặt trò chuyện cùng cô nhưng ánh mắt cậu, sự lo lắng nhung nhớ trong lòng cậu đều dành cho người con gái xanh xao yếu ớt đang nằm trên chiếc giường kia.

Khi họ chưa hiểu thế nào là tình yêu chân thành thì đã phải nếm trải đủ kiểu cảm xúc ưu sầu, uất ức, chua xót, căm phẫn, đau khổ, còn cả sự tuyệt vọng và bất đắc dĩ.

Ánh mặt trời chiều tà chiếu qua cánh cửa kính phủ một vầng ánh sáng vàng rực trên khuôn mặt say ngủ của Diệp Phiên Nhiên. Dương Tịch đứng trước giường, cúi đầu nhìn cô chăm chăm, vẻ mặt nghiêm túc chau mày.

Trông thấy ánh mắt Dương Tịch nhìn Diệp Phiên Nhiên, tận đáy lòng Hạ Phương Phi dấy lên nỗi chua xót. Cô quen cậu đã hơn mười năm, từ khi cậu còn là đứa trẻ ngỗ nghịch, nghịch ngợm nhưng ánh mắt dịu dàng và vẻ nuối tiếc của cậu lúc này thì cô chưa bao giờ trông thấy.

Hạ Phương Phi hiểu rằng, đã đến lúc mình phải rời đi rồi. Cô bước ra khỏi phòng bệnh, khẽ khép hờ cánh cửa.

Trên thế gian này có một loại tình cảm được định sẵn kế cục chính là chỉ có thể xoay người bỏ đi trong sự rực rỡ tráng lệ. Chí ít, cô là người thông minh biết quay đầu dừng lại.

Dương Tịch không biết quay đầu cũng chẳng biết buông tay. Cậu là mẫu người con trai, thích thì yêu, đã yêu một người thì yêu cả đời. Dù cho em cự tuyệt tôi thì tôi cũng vẫn yêu em.

Ở lứa tuổi mười bảy cộc cằn liều lĩnh này, Dương Tịch đã làm quá nhiều việc đến cả bản thân cậu cũng lấy làm khó tin. Khi Diệp Phiên Nhiên tỉnh lại thì đã là nửa tiếng đồng hồ sau đó.

Xung quanh rất tĩnh lặng, cô nằm trên giường nhìn cánh cửa sổ bên tay trái, bóng cây ngô đồng bên ngoài hắt vào hòa cùng ánh mặt trời lốm đốm loang lổ tựa như những ánh kim vỡ vụn vương vãi tung tóe.

Chóp mũi đau âm ỉ khiến cô nhớ lại tình trạng chảy máu mũi thê thảm lúc bị trái bóng nện vào, mà tên đầu sỏ cầm đầu giờ đây đang lặng lẽ đứng bên giường.

Diệp

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT