watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10159 Lượt

Phiên Nhiên quay mặt sang bên phải liền trông thấy cậu, vẻ mặt tiều tụy, áo quần lôi thôi, trên chiếc áo trắng loang lổ vệt máu. Khuôn mặt buồn rười rượi, đáy mắt chất đầy nỗi ăn năn, dường như người chịu đau thương chính là cậu.

Trông thấy cô trố mắt nhìn, cậu chụm đầu sang hỏi nhỏ: “Cậu tỉnh rồi à? Đã đỡ chút nào chưa? Có còn đau không?”

Nhảm nhí! Cậu thử bị bóng nện xem, sao mà không đau chứ? Diệp Phiên Nhiên giận dỗi quay mặt lại, nhắm mắt, không thèm để ý đến cậu.

Dương Tịch hú hồn, vội vàng chạy ra ngoài, gọi bác sĩ vào: “Cô ơi, cô mau đến đây, kiểm tra lại lần nữa…”

Bác sĩ tiến lại gần, nhìn kỹ vệt thương của cô, nói với Dương Tịch: “Không sao rồi, tỉnh lại là khỏe rồi!”

“Không sao thật chứ cô? Chẳng phải bảo là chỉ bị bóng nện vào sống mũi thôi sao? Sao lại bị ngất đi thế? Liệụ có phải tổn thương đến não không cô?” Dương Tịch lải nhải hỏi một tràng, Diệp Phiên Nhiên nằm trên giường không nhịn nổi, khẽ nhướng mí mắt lên, mất kiên nhẫn nói: “Dương Tịch, có cậu vỡ sọ ấy, miệng lảm nhảm bên tai, phiền chết đi được!”

Giọng cô không mấy thân thiện nhưng Dương Tịch lại cảm nhận được nỗi ấm ức chẳng nói nên lời. Thế nhưng, ít ra thì cô cũng chịu mở miệng trò chuyện cùng cậu.

Bác sĩ vừa đi khỏi, Dương Tịch mới kéo chiếc ghế ngồi xuống cạnh giường, cằm tì vào lưng ghế: “Muốn uống gì không? Tôi mua cho cậu, Coca hay là…”

“Cảm ơn, tôi nghĩ là khỏi cần đi!” Diệp Phiên Nhiên lạnh lùng dứt khoát khước từ.

Dương Tịch nhìn khuôn mặt xanh xao của cô, chiếc mũi sưng đỏ, lời xin lỗi nghẹn ngào thốt ra từ cổ họng cậu: “Phiên Phiên, xin lỗi cậu!”

“Đừng gọi tôi là Phiên Phiên!” Sự tủi thân cùng cảm giác chua xót ấp ủ đầy trong bụng cô, cuối cùng cũng tìm được chổ để trút. Cô chẳng tài nào kìm nén cảm xúc của mình, quát lên: “Dương Tịch, cậu có thể tránh xa tôi một chút không, tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa!”

“Không thể!” Thời gian gần đây, Dương Tịch chẳng còn lòng dạ nào mà học hành, tâm tình nóng nảy dễ cáu bẳn. Diệp Phiên Nhiên hết lần này đến lần khác bài xích đả kích cậu, nỗi niềm sầu não đè nén lồng ngực càng khiến cậu hốt hoảng. Cậu không biết làm sao đối mặt với người con gái trước mắt mình, cô có một tâm hồn yếu đuối và nhạy cảm, cô sợ bị tổn thương, vì thế mà hết lần này đến lần khác né tránh cậu. Nhưng không biết rằng, cô càng tránh thì cậu càng muốn tiếp cận cô hệt như con sư tử nắm quyền chủ động tuyệt đối đứng trước con thú săn hoảng hốt ra sức vẫy vùng đấu tranh thì càng gấp rút vồn vã muốn vồ lấy con mồi.

“Diệp Phiên Nhiên, tôi vì cậu mà đau khổ, khó chịu đến vậy. Vì sao cậu có thể đứng bên lề, hệt như không có chuyện gì xảy ra vậy?”

Diệp Phiên Nhiên sợ hãi nhìn cậu chăm chăm, vẻ mặt khó tin. Dương Tịch không nói nữa, mặt ửng đỏ, miệng ngậm chặt.

Hai người chợt im lặng, đến mức có thể nghe thấy nhịp đập của con tim.

Cuộc tranh luận đôi co kết thúc, cậu nghe thấy tiếng thì thầm mệt mỏi của Diệp Phiên Nhiên: “Dương Tịch à, cầu xin cậu, đừng thích tôi, được không?”

Dương Tịch cảm thấy con tim dường như bị ngươi đâm xuyên thủng một lỗ, đau đớn khó chịu.

“Diệp Phiên Nhiên, cậu tưởng rằng tình cảm làm từ nước sao? Chỉ cần mở vòi ra, muốn nước chảy ra thì chảy, muốn tắt thì tắt chứ gì? Cậu có biết tôi thích cậu nhiều thế nào không? Ban ngày đi học mất tập trung nghe giảng, buổi tối thì không chợp mắt được, đêm nào cũng mất ngủ vì cậu. Rất nhiều lần, tôi buồn bã đến nỗi chỉ muốn xé nát hết sách vở, phóng ra khỏi phòng học tìm cậu. Dù rằng chỉ để nói một câu, chỉ cần hàng ngày được nhìn cậu cũng đủ rồi. Vì sao đến cả cơ hội này cậu cũng không muốn cho tôi?”

“Không đâu, Dương Tịch, cậu không thích tôi đâu, người cậu thích là chính bản thân cậu!” Diệp Phiên Nhiên chẳng mảy may nhúc nhích, lạnh lùng ngắt lời: “Cậu nói cậu rất đau khổ, rất khó chịụ, nhưng cậu đã bao giờ nghĩ cho tôi chưa? Dựa vào đâu tôi phải vì cậu yêu tôi mà tôi phải yêu cậu chứ? Cậu tưởng rằng mình là trung tâm, đắm chìm trong thứ tình cảm mến mộ mà cậu ngỡ rằng đó là tình yêu, hoàn toàn không hề nghĩ đến cảm nhận của tôi! Cậu biết thế nào là tình yêu thực sự không? Yêu một người, tức là, phải biết đặt mình vào vị trí của người khác, yêu thứ cô ấy thích, đau khổ cùng cô ấy, không để cô ây chịu bất kỳ sự ấm ức nào. Dù rằng cô ấy phải lòng người khác đi chăng nữa, cũng mỉm cười chúc phúc, kèm theo câu nói “Mong rằng em sẽ hạnhphúc!””

Cậu bất giác nở nụ cười lạnh lùng: “Có người như vậy hay sao? Trừ phi cậu ta là kẻ ngốc…”

“Vì thế tôi mới nói cậu vốn dĩ không hiểu về tình yêu!” Diệp Phiên Nhiên nói tiếp: “Trên thế gian này, tình yêu đích thực chính là để người mình yêu tìm thấy hạnh phúc!”

“Nếu như một ngày nào đó, Thẩm Vỹ thay lòng đổi dạ, phải lòng người con gái khác, cậu cũng sẽ mỉm cười chúc phúc cậu ta ư?” Dương Tịch chậm rãi nói.

Diệp Phiên Nhiên khựng lại, nội tâm giằng xé trong chốc lát: “Tôi sẽ làm vậy, tôi sẽ chúc phúc cho cậu ấy chỉ có hạnh phúc!”

Dương Tịch cứng nhắc ngồi xuống. Hồi sau, cậu vùi đầu vào khuỷu tay, hai bên xương bả vai gục xuống, gầy guộc mà sắc nhọn.

Rồi cô trông thấy cậu từ từ ngẩng mặt lên, nói bằng chất giọng trầm khàn: “Nếu như cậu không muốn trông thấy tôi, tôi bảo đảm trước khi tốt nghiệp sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa!”

Cô trố mắt nhìn cậu, không nói nên lời. Dương Tịch không đợi cô trả lời liền mở cửa phòng bỏ đi một mạch.

Cửạ phòng nhẹ nhàng khép lại, mùi thuốc khử trùng thoang thoảng trong làn không khí, mãi vẫn chưa tan. Diệp Phiên Nhiên đưa mắt nhìn ánh mặt trời chiều tà đang dần tắt nắng, thẫn thờ hồi lâu.

Cô thực sự thuyết phục được cậu rồi sao? Từ nay về sau, hai người ai đi đường đó, không còn giao nhau nữa sao? Cớ Sao Mãi Yêu Em – Chương 18
Hôm sau, Diệp Phiên Nhiên không đi học, cô không dám bước ra khỏi cửa bởi trên sống mũi dán một miếng băng lớn, chóp mũi sưng tấy.

Mười bảy mười tám tuổi, lứa tuổi có ý thức giác ngộ cá nhân cùng niềm kiêu hãnh căng tràn. Chẳng có người con gái nào muốn mình xuất hiện trước mặt người khác, nhất là trước mặt các bạn nam sinh với bộ dạng “xấu xí”. Diệp Phiên Nhiên nhớ lại dáng vẻ của mình ngày hôm qua tại phòng y tế, chẳng những nhếch nhác mà ngôn từ lời nói còn thô lỗ, hoàn toàn hủy hoại hình tượng thục nữ dịu dàng điềm tĩnh trước đây.

Nhưng mà như vậy cũng tốt, trông thây bộ dạng chân thực xấu xí nhất của cô, Dương Tịch sẽ không còn mê muội cô nữa. Thông thường, người con gái trong lòng các chàng trai chẳng phải đều nết na trong sáng, hoàn hảo sao?

Thật ra, Diệp Phiên Nhiên nghĩ mãi mà vẫn không hiểu Dương Tịch cớ sao thích cô. Bên cạnh cậu có biết bao nhiêu người con gái vừa xinh xắn lại vừa đáng yêu, cớ sao giữa ban ngày ban mặt cậu lại thả thiên nga chọn vịt bầu xấu xí chứ?

Nhân lúc bố mẹ đã đi làm, cô không nhịn được lén mở hộc bàn, lật bức thư tình ra đọc lại một tần, tâm trạng cô dường như cố chút khác trước.

Dương Tịch ơi là Dương Tịch, hóa ra tài viết văn của cậu cũng khá lắm. Nếu cậu đặt những tâm tư tình cảm này vào bài tập làm văn, nói không chừng thành tích môn văn của cậu sẽ lọt vào tốp năm người đứng đầu lớp.

Nhưng mà Dương Tịch à, khoảng cách thì sinh ra cái đẹp nhưng khi đã thực sự tiếp xúc với tôi rồi, cậu sẽ phát hiện tôi cũng chỉ là người con gái bình thường. Nếu như đến một ngày nào đó cậu tỉnh giấc mộng, tan vỡ hình tượng, chi bằng chúng ta đừng bắt đầu thì hơn.

Cô có thể an lòng quen biết Thẩm Vỹ, kết bạn cùng Tiêu Dương, bởi lẽ hai người họ hiểu cô, vì cô và họ thuộc cùng týp người. Còn Dương Tịch, cậu thuộc mẫu người khiến người khác phải ngước mắt nhìn lên nhưng cô lại không hiểu cậu. Tia sáng phát ra trên người cậu, quá đỗi chói lòa thiêu đốt cả những người ở bên cậu, càng làm tôn thêm sự hèn mọn bé nhỏ của cô.

Vẫn là câu nói đó, dù rằng không có Thẩm Vỹ thì cô vẫn sẽ không đón nhận Dương Tịch, nhưng không thể phủ nhận rằng cô không rung động. Trong những năm tháng thanh xuân, khi còn là vịt bầu xấu xí quê mùa có được tình cảm mến mộ của chàng nam sinh ưu tú đa tình, hiếm có cô gái nào không động lòng.

Trong những tháng ngày cuối cùng của bậc trung học, mỗi lần Diệp Phiên Nhiên nhớ đến cái tên Dương Tịch thì lòng cô luôn dấy lên một thứ cảm xúc khó hiểu. Đôi khi, buổi tối cô nằm mơ thấy cậu, khi tỉnh giấc, cô còn nghĩ rằng hay là mình đối xử tốt với Dương Tịch cho rồi, ở bên cậu một thời gian, vừa không hoài phí sự si tình của cậu dành cho cô mà còn có thể thỏa mãn chút niềm kiêu hãnh nho nhỏ của mình. Sau này khi hoài niệm về quá khứ, cô có thể tự hào từng có một quá khứ sáng chói, từng hẹn hò cùng chàng nam sinh tuấn tú Dương Tịch.

Nhưng đó chỉ là những ý nghĩ đơn chiếc mong manh lướt qua trong đầu cô mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc mộng. Khi trời hừng sáng, Diệp Phiên Nhiên lại trở về là cô nữ sinh trung học năm ba nội tâm, trầm lặng ít nói, bị kỳ thi kiểm tra như cơm bữa cùng mớ tài liệu ôn luyện chất như quả núi nhỏ chèn ép đến mức choáng ngợp.

Kỳ nghỉ đông năm đó, cô gần như phải học thêm suốt. Kể từ

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT