|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
khi học kỳ hai bắt đầu, cô phải học lớp tự học buổi tối đến tận chín giờ. Vì là con gái, nhà lại khá xa trường nên hàng ngày bố đều phải đến trường đón cô.
Ngồi sau yên xe liếc nhìn sống lưng của bố khẽ nhấp nhô, Diệp Phiên Nhiên thường nhớ về Thẩm Vỹ, nhớ đến niềm xúc động rực rỡ trong ánh chiều tà vào chạng vạng tối ngày hè. Khi đó, cô cứ khăng khăng cho rằng mình phải theo người con trai đó suốt cả cuộc đời. Hai năm sau hồi tưởng lại việc này, tựa hồ như cách biệt cả thế kỷ.
Lâu rồi cô không nhận được thư của Thẩm Vỹ. Thật ra, cậu không viết thư, cô cũng có thể đoán chắc chắn là cậu đang dốc hết sức lực chuẩn bị cho cuộc chiến thi đại học. Còn về Dương Tịch, sau lần nói chuyện tại phòng y tế, cô không còn gặp lại cậu nữa.
Kỳ thi đại học dần bước vào giai đoạn đếm ngược, hàng ngày bước vào lớp học, chào đón bọn họ chính là hàng chữ: “Dốc toàn sức lực, nghênh đón kỳ thi đại học, chỉ còn XX ngày là đến ngày 7 tháng 7 rồi, cố lên!”
Vài dòng chữ này, hệt như một con dao hai lưỡi, treo lơ lửng trong lòng các sĩ tử, khiến mặt mày người nào người nấy nhăn nhó khổ sở, đến cả Hạ Phương Phi xếp hạng nhất trong ban xã hội với thành tích xuất sắc cũng chẳng nhịn được buông lời than oán: “Bọn mình là thế hệ thí điểm cho một nền giáo dục suy sụp!”
Thế nhưng, có một người lại may mắn thoát khỏi kỳ thi đại học.
Thành phố D là thành phố nhỏ miền Nam có vị trí địa lý thuận lợi và lịch sử lâu đời. Tuy là mảnh đất lớn bằng nắm tay nhưng với phong cảnh sơn thủy hữu tình cùng những lễ tục dân gian mộc mạc giản dị, thành phố đã thu hút các du khách từ mọi miền lãnh thổ nườm nượp kéo đến.
Năm Diệp Phiên Nhiên vào trung học năm ba, một vị đạo diễn nổi tiếng trong nước đến thành phố D lựa chọn địa điểm quay cho bộ phim mới của mình. Để tiết kiệm chi phí, nữ diễn viên chính thứ ba được tuyển chọn trong số những nữ sinh ở các trường trung học tại thành phố này.
Đây là hình thức tuyển chọn chưa từng có từ trước đến nay, đã tạo nên phản ứng mạnh mẽ tại thành phố D, mọi người từ đầu phố đến cuối ngõ ai ai cũng bàn luận. Với những cô gái khác theo đuổi nghiệp minh tinh thì việc này tràn đầy cám dỗ. Nếu may mắn được lọt vào mắt xanh của đạo diễn nổi tiếng thì có thể hoàn
toàn đổi đời, hệt như Triệu Vy với vai “Tiểu Yến Tử” chỉ trong một đêm nổi danh khắp Đại
Giang, Nam Bắc.
Lãnh đạo trường Tam Trung đặc biệt chú trọng việc này, sau kỳ tuyển chọn sơ bộ chỉ giữ lại mười ứng cử viên. Hôm nhà trường công bố danh sách, trước cột đăng bản thông báo hàng loạt người chen chúc nhau.
Khi đó, Diệp Phiên Nhiên đang vùi đầu trong mớ bài tập môn toán thì Tạ Dật chạy xộc vào hét to: “Diệp Phiên Nhiên, có tên của cậu kìa!”
“Đừng đùa nữa!” Diệp Phiên Nhiên đầu không ngẩng lên: “Mỹ nữ trong trường nhiều như áng mây, tớ làm sao mà được chọn chứ?”
“Cực kỳ chính, xác!” Tạ Dật còn hứng chí hơn cả cô: “Lớp chúng mình chỉ có hai người qua vòng sơ tuyển, một là cậu, hai là Đồng Hinh Nguyệt!”
Diệp Phiên Nhiên vẫn cảm thấy cô bạn đang đùa giỡn nhưng giờ văn ngay sau đó, thầy Quách tuyên bố tin tức này trước cả lớp, đồng thời muốn cô và Đồng Hinh Nguyệt phải lập tức dừng việc học, cùng tám nữ sinh khác tham gia lớp huấn luyện diễn xuất do trường tổ chức.
Hai tuần sau, đạo diễn đích thân đến trường lựa chọn diễn viên. Trong giảng đường vắng vẻ, chỉ có vài vị lãnh đạo nhà trường cùng đoàn làm phim. Mười nữ sinh luân phiên nhau tiến lên khán đài biểu diễn, không chỉ ca hát, nhảy múa, đọc diễn cảm mà còn biểu diễn nhạc cụ này nọ nữa. Khi đứng sau khán đài, các nữ sinh đứng cạnh cô đều căng thẳng, toàn thân run rẩy, duy chỉ có cô tỏ vẻ thản nhiên. Cô chưa bao giờ mộng làm minh tinh, nếu như không phải vì giáo viên chủ nhiệm yêu cầu cô nhất định phải tham gia thì cô đã xin rút lui khỏi cuộc tuyển chọn này từ lâu.
Đồng Hinh Nguyệt xuất hiện trên khán đài với dáng vẻ duyên dáng tự tin cùng bài phát biểu cảm tưởng sâu sắc phong phú, đồng thời còn biểu diễn điệu múa Tân Cương mềm mại uyển chuyển, nhận được sự reo hò tán thưởng của cả khán phòng. Đến lượt Diệp Phiên Nhiên, cô hoàn toàn chỉ làm nền phụ họa cho Đồng Hinh Nguyệt, giới thiệu sơ lược về họ tên tuổi tác, đọc diễn cảm một đoạn văn ngắn rồi vội vàng khom người cúi chào, phóng nhanh về phía vũ đài.
Màn trình diễn kết thúc, đạo diễn tuyên bố kết quả tuyển chọn cuối cùng, mọi người trên khán trường đều trố mắt ngạc nhiên, mà người cảm thấy kinh ngạc nhất chính là Diệp Phiên Nhiên, bởi lẽ sự may mắn bỗng chốc giáng ngay xuống đầu cô.
Đạo diễn giải thích rằng, vai diễn này, đất diễn không nhiều, thiết kế nhân vật là một cô nữ sinh trung học gầy gò, trong sáng, nhạy cảm và lập dị, ngoại hình và cá tính của Diệp Phiên Nhiên rất thích hợp với vai diễn này.
Đối mặt với ánh mắt ngưỡng mộ của bao người, Diệp Phiên Nhịên rất bình tĩnh. Cô quay sang nhìn Đồng Hinh Nguyệt đứng cạnh mình, khóe mắt cô ta hơi đỏ, gương mặt thể hiện vẻ khinh thường, đố kỵ và ấm ức. Ấm ức thực sự chính vì, bất luận ngoại hình, cá tính, tài nghệ hay biểu hiện trên khán đài thì Đồng Hinh Nguyệt đều vượt xa Diệp Phiên Nhiên. Huống hồ, cô ta còn chuyên tâm chuẩn bị suốt thời gian dài, bố mẹ còn chi một số tiền lớn để mời giáo viên chuyên vũ đạo và thể hình về phụ đạo cho cô ta.
Tràng pháo tay vang lên, Diệp Phiên Nhiên lấy hết can đảm nói: “Đạo diễn, xin lỗi, tôi không thể tham gia!”
Vị đạo diễn tỏ vẻ nghiêm túc ngoài sức tưởng tượng của mình, ông dịu dàng hỏi: “Vì sao? Em có thể cho tôi biết lý do được không?”
“Bố mẹ em kiên quyết phản đối em đóng phim, sợ sẽ ảnh hướng đến việc học. Em là học sinh trung học năm ba rồi, vài tháng nữa còn phải thi đại học!”
Lý do của Diệp Phiên Nhiên rất đầy đủ, dù là hiệu trưởng hay giáo viên cũng không thể làm trái nguyện vọng của phụ huynh, ép buộc học sinh từ bỏ kỳ thi đại học.
Sau một hồi ngậm ngùi tiếc nuối, vị đạo diễn chuyển ánh mắt nhìn sang Đồng Hinh Nguyệt.
Không lâu sau, Đồng Hinh Nguyệt theo đoàn làm phim đi Bắc Kinh. Tờ tạp chí giải trí thành phố D đăng tải bức ảnh chân dung Đồng Hinh Nguyệt, xưng danh cô là nữ minh tinh nào đó vừa mới vào nghề.
Bạn học ngồi cạnh nói: “Diệp Phiên Nhiên, thật đáng tiếc, vốn dĩ cơ hội đó là của cậu!” Diệp Phiên Nhiên chẳng mảy may hối hận, cô biết rằng, cuộc sống sau ánh hào quang đó không phù hợp với mình.
Sau khi bộ phim đóng máy, Đồng Hinh Nguyệt chẳng hề “một bước lên tiên” nhưng cô vẫn ở lại Bắc Kinh, trở thành kẻ lang thang bôn ba xứ Bắc. Sau này, Diệp Phiên Nhiên tình cờ bắt gặp bóng dáng cô xuất hiện trong các bộ phim truyền hình nhưng chẳng có vai diễn nào vượt trội hơn vai diễn nữ chính thứ ba hồi đó. Đa số là những vai phụ a hoàn xuất hiện bên cạnh vai nữ chính mà thôi.
Nhiều năm sau, Diệp Phiên Nhiên đi Bắc Kinh công tác tán gẫu cùng Hạ Phương Phi lúc này đã tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh chuyển tiếp lên thạc sĩ, Hạ Phương Phi xuýt xoa nói: “Phiên Phiên, tớ phát hiện ra cậu thực sự là người phụ nữ thông minh.”
“Không, mình không thông minh, chỉ là tương đối sáng dạ thôi!”
Mười tám tuổi hay là những năm tháng trung học thì cô đã nhìn rõ sự đời, cự tuyệt mọi sự cám dỗ, không cho phép mình bước chân vào ngã rẽ giữa cuộc đời.
Thế nhưng, sự lý trí cùng vẻ bình tĩnh vượt trước tuổi tác này đến phút cuối cùng đứng trước chuyện tình cảm, cô vẫn là kẻ thất bại ê chề, chẳng chịu nổi cú đả kích.
Chỉ vì người đó là Dương Tịch. Cớ Sao Mãi Yêu Em – Chương 19
Những tháng ngày cuối của năm ba trung học phổ thông, các bạn trong lớp bắt đầu viết lưu bút.
Không giống với trung học cơ sở mọi người chỉ viết những dòng lưu bút ngây ngô non nớt vào quyển vở, các sĩ tử trung học phổ thông đều trân trọng sự kiện này nên đã mua hẳn cuốn sổ lưu bút xinh xắn dày cộm. Những trang giấy bên trong đều là hàng loạt hình vẽ, có cả chỗ để dán hình, còn có cả nơi điền thông tin cá nhân người viết lưu bút như ngày tháng năm sinh, địa chỉ, số điện thoại, nhóm máu, sở thích, màu sắc yêu thích.
Diệp Phiên Nhiên không ngoại lệ cũng mua một cuốn. Trên lớp những bạn học bình thường đều trao nhau lưu bút. Phần lớn mọi người đều viết những lời lẽ chung chung giản dị đầy khắp cả cuốn lưu bút như là “Chúc cho con đường công danh như gấm trải hoa, tương lai phía trước rộng mở” hay là “Chúc cậu càng thêm xinh xắn, thi đỗ trường đại học mong muốn”. Thân thiết như Hạ Phương Phi, Tạ Dật, Tô Tiệp, Triệu Hiểu Tình, mỗi người đều viết một đoạn dài, đại ý là “Bạn thân à, tốt nghiệp rồi không được quên tớ đó nha”. Sau cùng còn bồi thêm một câu tiếng Anh thời thượng mà hầu như ai cũng biết: “I love you forever”.
Vốn dĩ cuốn lưu bút mới tinh được chuyển một vòng trong lớp, phần lớn đều đã trở nên nhăn nheo dúm dó. Diệp Phiên Nhiên đọc những dòng lưu bút của mọi người, phát hiện tuy rằng các bạn học đều nói những lời chia ly từ biệt nhưng chẳng có mấy ai thực sự sầu não phiền muộn. Bởi lẽ bọn họ vẫn cùng nhau chung đường, dù sao vẫn còn hy vọng.
Tâm tình Diệp Phiên Nhiên hoàn toàn khác. Tuy cô ghét cuộc sống trung học, tuy cô không có nhiều cảm tình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




