watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10169 Lượt

dạc nói: “Chào mọi người, mình là Dương Tịch…”, hệt như những nữ sinh khác cô cũng đã xao lòng.

Có nàng thiếu nữ nào trong lòng không vạch sẵn chàng bạch mã hoàng tử của mình chứ? Còn Dương Tịch lần đầu lọt vào tầm ngắm của cô chính là chàng hoàng tử bằng xương bằng thịt, gọn gàng khôi ngô, với hàng lông mày đen và rậm, sống mũi thẳng cao, làn môi mỏng, đôi mắt trong veo như những vì sao, hệt như nhân vật trong truyện tranh bước ra ngoài đời thực.

Dương Tịch thanh tú, tỏa sáng rực rỡ như vậy, cô chưa bao giờ dám liên tưởng đến việc cô và cậu sẽ ở bên nhau. Dù rằng ngồi trước mặt cậu thì cô vẫn suốt ngày ủ rũ mặt mày, kể cả tâm hồn nhỏ bé của cô.

Vào giờ học, Dương Tịch cùng Trần Thần ngồi sau cô trắng trợn trò chuyện đùa giỡn. Diệp Phiên Nhiên không dám cười, chỉ đành đè nén nỗi uất ức. Trong suốt cuộc sống trung học ngột ngạt vô vị, trước khi quen biết Thẩm Vỹ thì những câu chuyện hài hước của Dương Tịch, gần như là thú vui duy nhất của cô.

Cô vẫn luôn ngỡ rằng người con trai mình yêu mến là Thẩm Vỹ với cá tính nhã nhặn điềm đạm, tình cảm sâu nặng, khiêm nhường không khoe khoang khoác lác, là mẫu người thích hợp tay trong tay cùng bước vào lễ đường, bình yên như nước, đem đến cho cô cảm giác an toàn suốt cuộc đời. Còn Dương Tịch tựa như vì sao Chổi, sôi nổi nhiệt thành, xông xáo đã làm đảo lộn thế giới vốn không gợn sóng trở nên xáo động rối loạn.

Dương Tịch thực sự yêu cô hay chỉ là ý nghĩ nông nổi nhất thời?

Người ta nói, tình yêu hệt như ván cược, thứ đem ra đánh cược chính là cuộc đời, một khi đã ra quyết định chẳng thể nào thu hồi lại được. Nếu như có một ngày nào đó, Dương Tịch hối hận hoặc giữa chừng thay lòng đổi dạ, Diệp Phiên Nhiên hiểu rằng đến lúc đó bản thân cô sẽ muôn đời chẳng thể ngóc đầu lên, mãi mãi đắm chìm trong nỗi đau đớn tận sâu thẳm…

Nội tâm Diệp Phiên Nhiên giằng xé, chần chừ ngần ngại chẳng dám quyết định. Đôi bàn tay đặt trên bờ vai nhắc nhở cô, cô mơ màng quay lại nhìn, dưới ánh trăng lờ mờ, ánh mắt Dương Tịch vẫn rực sáng, sắc sảo mà sâu sắc. Cậu chìa bàn tay phải ra nhẹ nhàng vân vê gò má cô.

“Phiên Phiên, anh yêu em, anh mãi mãi sẽ không phụ lòng em đâu!” Cậu nói chắc như đinh đóng cột.

Quả nhiên cậu biết cô đang nghĩ gì, đang sợ hãi điều gì!

Cơn gió lạnh thổi vi vu bên bờ hồ, ngón tay Dương Tịch vô cùng ấm áp có phần hơi thô ráp lướt nhanh trên làn da lạnh giá mong manh của cô, đem lại cho cô sự rung động đến kỳ lạ.

“Dương Tịch…” Khóe môi Diệp Phiên Nhiên mấp máy. Trong cơn hoảng hốt, cậu cúi đầu, chậm rãi tiến sát lại gần, ngần ngừ do dự trong giây lát, cuối cùng cậu hôn nhẹ lên gò má cô.

Tuy chỉ là gò má nhưng làn môi ấm áp nóng bỏng của cậu, hơi thở đặc trưng của cậu hệt như cơn mưa gió cuồng phong ập đến khiến cô bỡ ngỡ, toàn thân không kìm được cơn run rẩy.

Dương Tịch kích động ôm cô vào lòng, cô chẳng còn kháng cự nữa, vùi mặt vào lồng ngực rắn rỏi của cậu, thấp giọng líu ríu thốt lên vài chữ sau cùng: “Vâng, em yêu anh!”

Cậu chẳng thể nói thêm gì nữa, hai bàn tay siết chặt vòng eo thanh mảnh của cô. Ánh trăng sáng trong hắt trên khóe mắt long lanh ẩm ướt của cậu.

Đó là lần đầu tiên hai người ôm nhau, khắc sâu mãi buổi tối đêm lạnh vào tháng 12 năm 2001.

Về sau, Diệp Phiên Nhiên vẫn thường nhớ về đêm đó, nhớ về lời thề ước của Dương Tịch dưới ánh trăng này. Tuy rằng sau ngần ấy năm, cậu đã rời xa cô nhưng ký ức về buổi tối đó vẫn rất sâu đậm hệt như khắc sâu tận xương tủy, sâu tận trong tâm khảm cô, cả cuộc đời này cô chẳng thể nào quên được. Cớ Sao Mãi Yêu Em – Chương 24
Tối đó khi ánh đèn đã tắt Diệp Phiên Nhiên mới trở về phòng. Nằm trên giường nhưng trăn trở một hồi cô vẫn chẳng tài nào chợp mắt được.

Đêm tối tĩnh lặng, tiếng ngáy của Khổng Thiên Thiên rõ rệt đến lạ thường. Cô nằm ngửa, gắng sức dỗ mình vào giấc ngủ, nhưng vừa nhắm mắt gương mặt Dương Tịch lại hiện lên trong bóng tối, những lời cậu nói văng vẳng bên tai cô: “Phiên Phiên, anh yêu em, anh sẽ mãi mãi không phụ lòng em đâu!”

Cô luôn không tin vào lời thề non hẹn biển của những chàng trai, nhưng lần này, cô bằng lòng tin tưởng.

Về phần Dương Tịch, ngủ nhờ phòng Trần Thần, đêm đó cũng là đêm trằn trọc khó ngủ của cậu. Cậu vốn dĩ chẳng tài nào chợp mắt, đầu óc tràn ngập khuôn mặt tươi cười của Diệp Phiên Nhiên. Tâm trạng vô cùng phấn khởi, cậu cùng Trần Thần trò chuyện mãi đến nửa đêm. Trước khi trời sáng, cậu mới mơ màng ngủ thiếp đi. Thức trắng suốt hai đêm liền, vẻ mặt Dương Tịch tiều tụy đi, quầng mắt thâm đen, nhưng ánh mắt long lanh lóe sáng, nói theo lời của Trần Thần thì cậu chính là gã trai si tình.

Diệp Phiên Nhiên tuy phút cuối cùng cũng chịu đón nhận Dương Tịch nhưng thành kiến của Trần Thần đối với cô chẳng mảy may biến mất mà ngược lại càng thêm phản cảm. Việc làm dằn vặt giày vò này làm khổ Dương Tịch đã đành lại còn có vẻ lập dị quái đản, mang đến cho người ta cảm giác lạt mềm buộc chặt. Lại nói, khi liên tưởng đến những việc xấu “lẳng lơ dụ dỗ trêu hoa ghẹo nguyệt” của Diệp Phiên Nhiên, hắn không nhịn được, nói: “Người anh em, đừng trách tớ gạt gáo nước lạnh vào cậu. Tớ cảm thấy Diệp Phiên Nhiên cực kỳ không đơn giản, rất biết cách giở trò với đàn ông. Tiểu tử như cậu chưa từng yêu đương, đừng thấy cô ta dáng vẻ thiếu nữ thật thà trong sáng, cá tính hướng nội, không thích tán gẫu thì ngỡ rằng mình gặp được thiên thần, hồ đồ mà đâm đầu vào. Trước kia cậu không chấm Đồng Hinh Nguyệt chẳng phải vì chê người ta quá kiêu kỳ, quá đỏm dáng, quá lả lướt sao? Tớ nhắc nhở cậu một câu, Diệp Phiên Nhiên cũng chẳng khá hơn cô ta là bao đâu!”

“Nếu như không phải vì nghĩ đến cậu là anh em của tớ thì hôm nay tớ nhất định phải tẩn cậu một trận!” Dương Tịch nghe Trần Thần bình phẩm như vậy về Diệp Phiên Nhiên, trong lòng cảm thấy không thoải mái, có phần tức tối.

Trần Thần hiểu rằng Dương Tịch tình cảm nồng nàn, căn bản không nghe lọt tai, hắn liền hậm hực lầm bầm: “Dù gì thì tớ chỉ nói đến thế thôi, tin hay không tùy cậu!” Nói rồi hắn kéo tấm chăn, mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Dương Tịch giờ đây đắm chìm trong cơn thác tình yêu, lời của Trần Thần chẳng có tác dụng gì với cậu. Cậu một lòng mong chờ đến trời sáng, mong mình có thể mau chóng gặp Diệp Phiên Nhiên.

Thực ra, Trần Thần đã hiểu lầm Diệp Phiên Nhiên. Sở dĩ vào đại học cô mới đón nhận Dương Tịch nguyên nhân chủ yếu là vì cô và Thẩm Vỹ đã chia tay. Ngoài ra, cô hiểu rõ cảm giác của mình dành cho Dương Tịch, đó không còn là cảm giác tự ti của vịt con xấu xí nữa. Cô cảm thấy, hiện giờ cô đã có thể sánh vai đứng cạnh Dương Tịch mà không cần phải ngước nhìn cậu nữa.

Ngày hôm sau ăn xong bữa sáng, Diệp Phiên Nhiên cố tình xin nghỉ học để tiễn Dương Tịch ra ga tàu. Cả đoạn đường mất nửa tiếng đồng hồ ngồi trên xe buýt. Nếu như trước kia, Diệp Phiên Nhiên chắc chắn cảm thấy rất khó chịu nhưng lần này, vì bên cạnh có cậu, dù rằng say xe một chút cô cũng cảm thấy hạnh phúc.

Từ lúc lên xe, Dương Tịch luôn nắm tay Diệp Phiên Nhiên không chịu bỏ ra. Cô để lộ dáng vẻ ngại ngùng xấu hổ, ngước mắt nhìn những hành khách xung quanh, thấy không ai để ý đến hai người, cô mới để mặc cậu. Do tối qua ngủ không đủ giấc, trên xe lắc lư chao đảo, cảm giác mệt mỏi từ từ bao trùm lấy cô. Cô nhắm nghiền mắt, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

Dương Tịch không hề đánh thức cô, cậu thích nhìn dáng vẻ khi cô ngủ. Ánh nắng mặt trời ban mai chiếu xuyên qua cửa sổ, hắt trên khuôn mặt trắng trẻo đỏ hồng của cô, trong sáng thuần khiết tựa như trẻ thơ.

Trước kia, cậu thường nghe người lớn nói: “Con gái mười tám tuổi, khuôn mặt thành mặt Quan Thế Âm”, ý nghĩa chính là, con gái khi còn nhỏ xấu xí thì đến khi cập kê mười tám tuổi sẽ bỗng dưng trở nên xinh đẹp, đáng yêu. Diệp Phiên Nhiên chính là minh chứng sống.

Dường như trong mắt những người yêu nhau thì đối phương đều là Tây Thi. Dương Tịch luôn cảm thấy Diệp Phiên Nhiên rất dễ nhìn, tuy rằng không hề có vẻ đẹp xinh xắn hớp hồn nhưng chính sự giản dị mộc mạc lại khiến người khác phái xao lòng. Lần này gặp cô tại Đại học N, quả thực khiến cậu kinh ngạc. Mái tóc đuôi ngựa tinh nghịch, làn da trắng nõn, đôi mắt sáng long lanh, vóc dáng thon thả cân đối, vẻ mặt nũng nịu đáng yêu, hệt như hoa súng nước đang say ngủ chợt tỉnh giấc, nở rực trong ánh nắng buổi ban mai, vẻ đẹp không gì có thể sánh bằng.

Cậu đã sớm nghe Trần Thần nói rằng, trong Đại học N có rất nhiều nam sinh theo đuổi Diệp Phiên Nhiên. Còn thái độ của cô dường như chẳng hề có phản ứng gì, chỉ cười nói, thậm chí còn liếc mắt đưa tình với mọi người, chẳng hề giống với năm xưa cô đối xử lạnh lùng bài xích cậu. Bất kể thời gian có thay đổi thế nào, thì Diệp Phiên Nhiên trong mắt cậu vẫn mãi là người con gái khôn khéo, dịu dàng, nhỏ nhắn yếu ớt luôn cần đến sự che chở bao bọc, cần đến tình yêu của cậu.

Thế nhưng, lúc ăn sáng tại căn tin Đại học N, những ánh mắt xung quanh nhìn Diệp Phiên Nhiên chòng chọc như hổ đói vồ mồi mà chẳng hề né tránh ánh mắt Dương Tịch. Cậu căm ghét những ánh mắt đó, căm ghét thứ hóc môn trỗi dậy mãnh liệt của đám nam sinh. Nhưng Diệp

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT