watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10170 Lượt

thôi, mẹ mình ở phòng bên cạnh đấy!” Diệp Phiên Nhiên thấp giọng nói: “Mẹ không biết chuyện mình yêu đương trong trường đại học đâu, mẹ còn nói bóng nói gió với mình rằng tình yêu thời học trò quá đỗi ấu trĩ không đáng tin cậy, khó mà có kết quả!”

“Đừng tin lời người lớn, ở trường bọn mình cũng có rất nhiều bạn yêu đương trong trường, sau tốt nghiệp vẫn ở bên nhau, cuối cùng thì nên vợ nên chồng đấy thôi!” Hạ Phương Phi phản bác, giọng hùng hồn đầy lý lẽ.

“Nghe giọng điệu của cậu, tám phần là đã yêu rồi phải không?” Diệp Phiên Nhiên hỏi giọng thăm dò: “Là trai đẹp thủ đô à?”

“Chuyện này nói qua điện thoại không rõ ràng được đâu. Thế này đi, ngày mai cậu sang nhà mình, mình sẽ kể tường tận cho cậu!” Hạ Phương Phi mở một nút thắt đúng thời khắc quan trọng: “Cả bọn Triểu Hiểu Tình cũng đến nữa, bọn mình hẹn nhau cùng ra công viên chơi, tối đi hát karaoke, để thư giãn!”

Diệp Phiên Nhiên nghĩ đến cuộc hẹn ngày mai với Dương Tịch, cô hơi ngần ngừ: “Mình sợ là không đến được, Dương Tịch cậu ấy…”

Hạ Phương Phi chẳng chút do dự cắt ngang lời cô: “Phiên Phiên, cậu có thể đừng trọng sắc khinh bạn được không, bằng không thì bọn mình tuyệt giao với cậu đấy!”

“Vậy được rồi, mai mình nhất định sẽ đến!”

“Thế nhé, mười giờ sáng mai, tập hợp ở nhà mình, không gặp không về!”

Đây là lần tụ họp đầu tiên từ sau khi vào đại học của chị em bạn học, Diệp Phiên Nhiên dĩ nhiên không tiện vắng mặt, cô muốn gọi điện thoại cho Dương Tịch nhưng chợt nhớ ra mình vốn không biết số điện thoại nhà cậu.

Hay là để mai hỏi Hạ Phương Phi vậy. Nhà bọn họ sống cùng khu với nhau. Cô ấy chắc chắn biết số điện thoại của cậu.

Hôm sau cô đến nhà Hạ Phương Phi, hỏi số điện thoại rồi gọi sang được báo lại rằng Dương Tịch đã ra ngoài.

Nhận điện thoại là giọng đàn ông nghiêm nghị ưu sầu, Diệp Phiên Nhiên không dám hỏi nhiều liền vội vàng gác máy.

“Chắc là bố của Dương Tịch đấy, giọng bác ấy rất nghiêm nghị!” Hạ Phương Phi nói: “À, đúng rồi, nghe bố tớ bảo, cách đây không lâu bác ấy được Cục trưởng Cục xây dựng tỉnh ủy thăng chức là Phó Thị trưởng đấy!”

“Thật ư?” Triệu Hiểu Tình vây lại: “Vậy Dương Tịch chẳng phải là công tử nhà Thị trưởng đó sao, Phiên Phiên bọn mình là con dâu tương lai nhà Thị trưởng rồi. Nguy rồi, bọn mình phải thừa cơ này lấy lòng Phiên Phiên đi thôi, mai này tốt nghiệp phải nhờ vào sự chiếu cố của nhà chồng cậu ấy để tìm được công việc tốt…”

Không lâu trước đó, khi thành phố D được xóa tỉnh lập thành phố, Phó Thị trưởng chính là Phó phòng quản lý cán bộ công nhân viên chức, tuy không được coi là chức vụ cao quý gì nhưng tại thành phố D thì ông có thể hô mưa gọi gió, vinh hạnh lẫy lừng. Còn bố mẹ Diệp Phiên Nhiên hai năm trước đã về hưu, bố cô hiện giờ đang làm thuê cho một nhà máy xí nghiệp tư nhân, ông thậm chí chưa bao giờ được đảm nhiệm một vị trí cán bộ nhỏ nhoi.

Diệp Phiên Nhiên chợt ý thức được sự chênh lệch về thân phận giữa cô và Dương Tịch, cô bỗng chốc im lặng không nói lời nào.

Hạ Phương Phi dường như nhận ra tâm tư của cô, vội vàng ngăn cản Triệu Hiểu Tình: “Cậu mới học nửa năm đại học đã trở nên giở trò tâng bốc nịnh hót rồi! Bạn bè với nhau, nói gì đến quan chức chứ, tình cảm là quan trọng, hiểu chưa?”

Hạ Phương Phi cũng

quen bạn trai trong trường đại học, người Tân Cương, cao ráo, mặt mũi thanh

tú, khôi ngô tuấn tú, khi cười để lộ hàm răng trắng muốt.

“Tân Cương à, quả là xa quá!” Tô Tiệp nhanh nhảu nói: “Phi Phi, nếu như sau này cậu lấy chồng ở Tân Cương, bọn mình muốn gặp cậu cũng chẳng dễ dàng gì, vả lại cậu nghe hiểu tiếng dân tộc không? Tớ chỉ biết mỗi câu yakexi!”

“Cậu ấy là người Hán, không phải người dân tộc Duy.” Hạ Phương Phi nói: “Cậu ấy tốt nghiệp xong cũng không định quay về Tân Cương, sẽ tìm cách ở lại Bắc Kinh.”

“Đến cả dự định sau tốt nghiệp cũng đã bàn bạc luôn rồi, xem ra, Phi Phi lần này cậu thực sự động lòng rồi!” Tạ Dật cười nói giọng mỉa mai: “Bao giờ thì dẫn anh chàng yakexi về đây, để chị em bọn mình xem mặt đấy?”

“Tết năm sau đi!” Hạ Phương Phi độ lượng nói: “Tớ đã nói chuyện của tớ và cậu ấy cho người nhà rồi, bố mẹ tớ không phản đối gì, chỉ nói muốn gặp cậu ấy!”

“Bố mẹ cậu đúng là thoáng thật đấy!” Triệu Hiểu Tình nói giọng ngưỡng mộ: “Lại có thể dễ dàng nhẫn nhịn chuyện con gái yêu của mình ký giấy đính hôn chung thân sớm như thế!”

“Nha đầu chết tiệt, đừng có mà nói xàm, gì mà giấy đính hôn chung thân hả?” Hạ Phương Phi lấy tay tát cô, quay đầu lại nói với Diệp Phiên Nhiên: “Phiên Phiên, hay là nói chuyện cậu với Dương Tịch đi!”

“Mình và Dương Tịch chẳng có gì đáng nói cả. Chỉ là cậu ấy chạy đến Đại học N tìm mình, sau đó thì mình hứa hẹn hò với cậu ấy.” Diệp Phiên Nhiên thờ ơ nói.

Chuyện tình yêu, xưa nay là chuyện của riêng bản thân mình. Dẫu cho tình tiết có sôi nổi kịch tính đến đâu thì cũng chỉ có thể khiến chính mình cảm động, còn với những người khác mà nói là một việc rất đỗi bình thường.

Lúc chơi tại công viên, do trong lòng nhung nhớ đến Dương Tịch khiến Diệp Phiên Nhiên chẳng còn tâm trí mà vui chơi, chỉ muốn gọi điện thoại cho cậu. Hạ Phương Phi rút điện thoại di động bên người đưa cho cô: “Đây là điện thoại cầm tay mình mới mua, cậu dùng gọi điện thoại cho Dương Tịch đi, kẻo cậu ấy tìm không ra cậu, trong lòng sốt ruột!”

Điện thoại di động là một thứ đồ hiếm tại thời điểm đó. Mấy năm trước còn gọi là điện thoại “mẹ bồng con”. Sinh viên trong trường đại học còn lâu mới có những loại phổ biến như bây giờ, chỉ một số con em gia định khá giả mới có mà thôi.

Diệp Phiên Nhiên bấm số gọi đi, lần này là Dương Tịch nhận điện thoại: “A lô?”

“Dương Tịch, là em!” Giọng cô đầy áy náy day dứt: “Hôm nay em có chút việc bận, không thể hẹn hò với anh được!”

“Phiên Phiên!” Giọng Dương Tịch cao vút lên, âm điệu vồn vã: “Anh ở dưới nhà đợi em nhưng mãi chẳng thấy em xuống. Gọi vào điện thoại nhà em, mẹ em lại bảo em ra ngoài rồi, còn gặng hỏi anh là ai nữa!”

“Anh không… nói gì với mẹ em chứ?” Diệp Phiên Nhiên nghe xong liền tỏ vẻ căng thẳng.

“Anh nói anh là bạn trung học, xem em căng thẳng chưa kìa!” Dương Tịch không nhịn được khẽ mỉm cười.

“Em hiện đang đi cùng đám Hạ Phương Phi!” Diệp Phiên Nhiên vẫn cảm thấy có lỗi: “Buổi tối bọn em đi hát karaoke nữa, anh cũng đến luôn nhé?”

“Em cứ đi chơi đi, đừng lo cho anh. Lát nữa anh đến tìm Trần Thần, lâu rồi không chơi bóng rổ cùng nhau!”

Gác máy điện thoại, tâm tình Diệp Phiên Nhiên vẫn sa sút, Hạ Phương Phi nói: “Bọn cậu đã phát triển thế này rồi, quả là một ngày như xa vạn dặm! Trước đây mình cứ ngỡ rằng Dương Tịch đơn phương thôi, nào ngờ, thì ra cậu cũng đã xao lòng từ lâu!”

“Phi Phi!” Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt lóe sáng: “Bây giờ mình mới biết rằng, yêu một người là như thế nào. Trước kia khi còn ở cạnh Thẩm Vỹ, đó chỉ là cảm giác thích người đó, rất thích mà thôi, nhưng vẫn chưa đạt đến mức độ thế này!”

Tối đó, tại gian phòng karaoke ồn ào náo nhiệt, Diệp Phiên Nhiên tay cầm micro hát bản nhạc Nhất mực yêu em.

Mãi tận mười một giờ đêm Diệp Phiên Nhiên mới chia tay đám bạn Hà Phương Phi, giẫm trên ánh trăng lạnh lẽo, cô cất bước trở về nhà. Đến đầu ngõ, cô ngờ ngợ ngẩng đầu lên liền trông thấy Dương Tịch đang lặng lẽ đứng trước cửa nhà cô. Bóng dáng cậu dưới ánh đèn đường mờ ảo trông rất cô đơn lẻ loi.

Cô bước đến trước, dừng trước mặt cậu, cúi thấp đầu, nói: “Xin lỗi, lúc nào cũng để anh phải đợi em!”

“Đừng nói xin lỗi, chỉ là anh muốn được gặp em trước khi ngày hôm nay trôi qua!” Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, Dương Tịch kéo lấy tay cô, nói giọng dứt khoát: “Phiên Phiên, sau này đừng để anh không tìm được em như hôm nay nữa nhé!”

Sống mũi Diệp Phiên Nhiên cay cay, hàng nước mắt từ khóe mắt tuôn ra.

Cậu nâng mặt cô lên, thấp giọng hỏi: “Phiên Phiên, anh có thể hôn em chứ?”

Diệp Phiên Nhiên không trả lời, chỉ đứng tại chỗ, ánh mắt nhạt nhòa nhìn cậu rất đỗi dịu dàng.

Tâm trạng cậu xao xuyến, không kìm lòng được, cậu vòng tay ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng hôn cô.

Nụ hôn đầu đời của hai người, tuy rằng có phần ngây dại, ngốc nghếch vụng về, nhưng hương vị ngọt ngào khi đó mãi lan tỏa từ đầu môi đến tận gót chân. Cớ Sao Mãi Yêu Em – Chương 25
Kỳ nghỉ đông tiếp theo, Diệp Phiên Nhiên gần như ngày nào cũng ở cạnh Dương Tịch.

Những nơi vui chơi giải trí giết thời gian thích hợp cho đôi tình nhân tại thành phố D rất hiếm, chẳng phải là rạp chiếu phim thì là phòng karaoke hay quán cà phê. Hai người còn là sinh viên, Diệp Phiên Nhiên không muốn Dương Tịch tiêu tiền vì mình, nhất là tiêu tiền của bố mẹ cậu.

Không biết vì sao, cô đặc biệt nhạy cảm với vấn đề tiền bạc, có lẽ là để duy trì lòng tự tôn đáng thương ít ỏi của mình. Những nữ sinh đại học thường quen với chuyện bạn trai mời mình đi dùng bữa, thanh toán tiền cho mình, chu cấp đài thọ cho mình, cảm thấy chuyện đó là lẽ đương nhiên. Còn cô thường cảm thấy khó chịu, luôn mong mình

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT