|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Phiên Nhiên trong độ tuổi mười tám xinh xắn kiều diễm làm rung động lòng người. Cậu có thể thích cô, bọn họ vì sao không thể chứ? Con người có ai mà không thích sắc đẹp chứ?
Nhưng điều khiến cậu thích Diệp Phiên Nhiên hoàn toàn không giống với mọi người, cậu bị Diệp Phiên Nhiên hớp hồn không hoàn toàn vì vẻ đẹp mà là một thứ tình cảm yêu mến không rõ tên gọi. Bọn họ thích cô còn tình cảm của cậu dành cho cô là tình yêu. Yêu sâu sắc hơn thích rất nhiều. Một người, có thể cùng lúc thích rất nhiều người nhưng yêu thì chỉ duy nhất một mà thôi. Từ khoảnh khắc cậu đem lòng yêu mến Diệp Phiên Nhiên thì đã xuất hiện cảm giác mong muốn chiếm hữu cô mãnh liệt. Cậu ước gì mình có thể từng giây từng phút ở bên cô, yêu thương cô, chăm sóc cô, nhưng hiện giờ hai người kẻ phương Bắc người phương Nam, ngay cả chuyện gặp cô hàng ngày cũng đã trở thành hy vọng xa vời.
“Phiên Phiên, đều tại em, vì sao không chịu đến Đại học Nam Kinh chứ?” Cậu nắm lấy ngón tay mềm mại trắng muốt của cô, khẽ than vãn: “Điểm thi đại học của em rõ ràng có thể đỗ vào trường đại học hạng nhất cơ mà!”
Diệp Phiên Nhiên tựa vào lưng ghế, ngủ say chẳng hay biết gì. Lúc này, xe buýt đang vào khúc cua gấp, toàn thân cô lệch sang một bên, Dương Tịch đưa tay đỡ lấy bờ vai cô và rồi cậu chẳng buông ra nữa. Tất cả những cảm quan của cậu đều tập trung lên bờ vai của mình để cảm nhận hơi thở dịu nhẹ đều đặn của cô, cảm nhận mùi hương thiếu nữ thoang thoảng trên cơ thể cô.
Cánh tay thon dài mảnh khảnh của cậu nhẹ nhàng vòng quanh người Diệp Phiên Nhiên, ngón tay khẽ lướt trên khuôn mặt mát nhẹ láng mịn của cô, rồi cậu bất chợt cúi đầu xuống. Diệp Phiên Nhiên vẫn say ngủ trong giấc nồng, hoàn toàn không cảm nhận được cảm giác ẩm ướt ấm áp trên bờ môi.
Một chiếc hôn vụng trộm lén lút. Thực lòng mà nói, tối qua cậu muốn đặt nụ hôn trên môi cô nhưng phút cuối cùng cậu lại do dự. Cậu lo sợ về sự đường đột của mình. Vì tình yêu, nên cậu nhún nhường, vì yêu cô mà cậu dè dặt thận trọng.
“Đường XX, xin quý khách xuống xe bằng cửa sau! Trạm tiếp theo, ga tàu…”
Âm thanh nhắc nhở đến trạm vang bên tai, Diệp Phiên Nhiên mở choàng đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, khuôn mặt bảnh trai của Dương Tịch thoáng chốc đập ngay vào mắt cô. Cô phát hiện mình nằm trong lòng cậu, khuôn mặt đỏ ửng một mảng, cuống cuồng ngồi dậy, vừa liếc mắt trông thấy nước dãi của mình thấm ướt một mảng bên vai cậu, một vệt trắng hiện rõ ràng trên chiếc áo khoác ngoài của cậu.
“Hơ, xin lỗi…” Diệp Phiên Nhiên cúi đầu, trong lòng xấu hổ đến chết. Trời ạ, cô còn nhỏ nước dãi nữa!”
“Em ngủ say thật đấy, hệt như chú heo con ham ngủ. Tối qua em ngủ không ngon sao?” Dương Tịch quan tâm hỏi han, thật ra là để che giấu đi sự bối rối của mình, cậu chẳng thể xác định được vừa rồi cô thực sự ngủ hay chỉ là vờ ngủ.
“Ờ, không ngủ ngon…” Cô lúng búng nói, gò má ửng đỏ, hệt như đứa trẻ phạm lỗi.
Dương Tịch cảm thấy dáng vẻ của cô trông thật đáng yêu, không nhịn được véo vào má cô một cái, rồi nói: “Ngày mồng 10 tháng sau trường cho nghỉ lễ, lần này em nhất định phải đợi anh đấy, không được một mình về thành phố D trước đâu!”
Diệp Phiên Nhiên xoa gò má bị véo đau, trong lòng dấy lên nỗi chua xót ngọt ngào.
Dương Tịch, làm sao đây? Em không nỡ xa anh!
Diệp Phiên Nhiên tiễn Dương Tịch đón chuyến tàu hỏa trở về Nam Kinh. Ngồi trên chiếc xe buýt trở về trường học, cô mới chìm đắm trong tâm trạng u buồn. Diệp Phiên Nhiên, vì sao tình yêu của mày đều tồn tại trong sự chia ly?
Cô bắt đầu có chút hối hận, trước đây vì sao không đăng ký Đại học Nam Kinh?
Ngày 7 tháng 1 Đại học N cho nghỉ lễ, đây là kỳ nghỉ đầu tiên của trường đại học, các bạn đều có cùng tâm trạng háo hức, đã mua vé tàu hỏa từ rất sớm, gói ghém xong xuôi hành lý. Diệp Phiên Nhiên ráng nán lại thêm ba ngày để chờ Dương Tịch. Do thời gian sắp cận kề dịp Tết, trên chuyến tàu hỏa nghẹt cứng người. Ngoại trừ sinh viên thì đa phần là nông dân làm thuê đón tàu về quê ăn Tết.
Tỉnh này vốn là tỉnh lớn phát triển nông nghiệp, kinh tế kém phát triển, vì lẽ đó mà nơi đây đã trở thành tỉnh lớn nhất có lượng nông dân xuất khẩu lao động khá cao. Có người nói, nếu muốn hiểu nỗi khổ của nhân gian thì hãy chen chân mua vé tàu hỏa vào dịp lễ Tết, tiếp xúc đủ loại người lập dị khác người, mới biết được thế nào là hiện thực cuộc sống. Hai người khó khăn lắm mới mua được hai tấm vé tàu ngồi nhưng không gần cửa sổ. Trên xe nghẹt cứng người, đến cả rửa mặt cũng chật vật. Bên cạnh là vài người nông dân, họ cởi giày ngồi trên ghế đánh bài, hút thuốc, uống rượu, nói chuyện to tiếng. Trong khoang xe, không khí hỗn tạp, mùi hôi chân xộc thẳng vào mũi Diệp Phiên Nhiên. Dù chuyến xe chỉ kéo dài ba tiếng đồng hồ nhưng cô lại có cảm giác uể oải mệt mỏi. Dương Tịch ngồi cạnh vỗ về cô, khẽ khàng nhắc nhở người ngồi cạnh đừng hút thuốc. Lúc xuống trạm, cậu chẳng những giúp cô vác túi hành lý, còn chu đáo che chắn cho cô khỏi dòng người nghẹt cứng xung quanh, âm thầm bảo vệ che chở cho cô.
Cuối cùng, hai người đón chuyến xe buýt trở về thành phố D. Dương Tịch hỏi cô: “Giờ em đi đâu?” “Đương nhiên là về nhà rồi!” Diệp Phiên Nhiên nói, bắt gặp ánh mắt lưu luyến bịn rịn của cậu, cô thấp giọng nói thêm: “Em mệt rồi, ngày mai nhé! Ngày mai mình cùng nhau đi chơi!” “Được.” Dương Tịch sảng khoái trả lời: “Cho anh số điện thoại, ngày mai anh gọi cho em.” Diệp Phiên Nhiên đọc cho cậu một dãy số.
Rất nhanh sau đó, cậu đến trạm xuống. Hai người vẫy tay nhau nói lời chào tạm biệt, Dương Tịch xoay người bước xuống xe, chiếc xe chậm rãi khởi động. Diệp Phiên Nhiên nhoài người trên cửa sổ xe, đưa mắt nhìn theo bóng dáng cậu, lòng tràn ngập nỗi lưu luyến, dù rằng lời chào tạm biệt đã trao cho nhau, dẫu rằng ngày mai hai người vẫn gặp lại.
Đột nhiên, cô trông thấy Dương Tịch bắt đầu chạy đuổi theo xe buýt, đôi mắt ánh lên nụ cười dịu dàng. Diệp Phiên Nhiên chợt thức tỉnh, cô đứng phắt dậy, bất kể xe đã lăn bánh rất dễ bị ngã, cô bất chấp mọi thứ chạy về phía khoang xe sau, chạy mãi đến tận hàng ghế cuối xe. Cô áp mặt mình trên cánh cửa kính xe, ra sức vẫy tay về phía cậu. Dưới xe, bóng dáng bảnh bao tuấn tú vẫn mải miết chạy theo chiếc xe. Chiếc xe buýt nhanh chóng kéo xa khoảng cách giữa họ, nhưng hai người vẫn kẻ trên người dưới lặng lẽ nhìn nhau, ánh mắt rạo rực nóng bỏng. Mãi đến khi xe chạy xa dần, bóng dáng cậu hoàn toàn không trông thấy nữa…
Nhiều năm sau, khi Diệp Phiên Nhiên nhớ lại cảnh tượng này, cảm thấy hai người khi đó có phần ngốc nghếch nhưng hành động lại quá đỗi tự nhiên. Khi đó, cả hai đều hai bàn tay trắng, chưa từng trải qua sóng gió cuộc đời, chưa từng nếm trải gian nan sự đời nhưng họ hiểu rõ hương vị tình yêu chân thành, niềm vui vẻ hạnh phúc, không quan tâm mà chẳng màn ngó ngàng chẳng hề che giấu những biểu lộ tình cảm chân thành.
Khi Diệp Phiên Nhiên hai mươi sáu tuổi, cô đã quen với việc tạm biệt người khác, khi nói lời chào, cô không ngoái đầu lại, cô đã quen với việc sau lưng mình không còn ánh mắt ai đó dõi theo đưa tiễn mình nữa. Cô hiểu ra rằng, thứ tình cảm trong sáng chân thành đó đã xa khuất hệt như những năm tháng tuổi xuân, mãi mãi tan biến phai nhòa theo bề dày của năm tháng.
Cô con gái độc nhất xa nhà cả học kỳ nay đã trở về bên bố mẹ lẽ dĩ nhiên khó tránh khỏi ân cần hỏi han. Điều mẹ cô lo lắng chính là sức khỏe cô có tốt không, cuộc sống đại học có quen không. Còn bố cô thì lại quan tâm đến việc học hành, may mà cả hai người không ai nhắc đến chuyện tình cảm. Cũng phải, trong mắt bố mẹ, cô vẫn còn trẻ con, là đứa con chưa trưởng thành, ai ngờ cô đã yêu sớm như thế!
Yêu đương trong trường đại học không phải chỉ một mình Diệp Phiên Nhiên. Tối đó, Diệp Phiên Nhiên nhận được điện thoại cuả Hạ Phương Phi, cô ấy nói một tràng giọng uốn lưỡi khiến cô suýt không nhận ra là ai.
“Phi Phi, mình rất khâm phục khả năng ngôn ngữ của cậu đấy. Cơ mà dân thủ đô vĩ đại đồng hóa cậu nhanh thật đấy. Xin cậu đấy,đổi sang nói giọng phổ thông thành phố D đi, bằng không mình chẳng biết phải trò chuyện với cậu thế nào đâu!”
“Hứ, cậu đừng ghẹo tớ!” Hạ Phương Phi đầu dây bên kia cười tủm tỉm nói: “Mau thành thật khai báo, cậu và Dương Tịch hòa hợp rồi phải không?”
“Tin tức lan truyền nhanh thật đấy!” Diệp Phiên Nhiên vốn định giấu Hạ Phương Phi: “Đúng vậy, đúng vậy, bọn mình đã ở bên nhau rồi!”
“A di đà phật, Dương đại soái khổ tận cam lai tu thành chính quả chẳng dễ dàng chút nào!”
“Còn cậu? Có tiến triển gì với Tiêu Dương không?” Tiêu Dương đăng ký Đại học Bắc Kinh, cuối cùng vì điểm thi không đủ, phải vào học trường đại học hạng hai tại Bắc Kinh.
Hạ Phương Phi rốt cuộc nói thật lòng: “Mình chưa bao giờ thích Tiêu Dương cả. Vừa tựu trường, cậu ta đến trường tìm mình, mình nói rõ với cậu ta bọn mình không thể nào, sau đó cậu ta chẳng liên lạc với mình nữa. Cậu tưởng rằng con trai ai cũng như Dương Tịch của cậu chắc, miệt mài bền bỉ, không đụng tường thành không từ bỏ ý định. Không! Đụng tường thành cũng không từ bỏ ý định, nhất định phải ôm được mỹ nữ trở về…”
“Suỵt, nói nhỏ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




