|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
“Ô, ông đã biết rồi à? Nó về sáng sớm nay. Con bé này đúng thật là… Vừa về đến nơi đã phải báo cáo tình hình rồi. Xem ra đúng là nó cần phải đi thật xa để quên ông thật rồi”.
Tiếng Dũng cười chua chát trong điện thoại khiến tôi cảm thấy mình có lỗi vô cùng. Tôi toan nói với nó vài lời nhưng rồi khựng lại khi nhìn thấy dáng một người quen bước vào quán. Là Hà Thương! Cô ấy ngó trước nhìn sau rồi tiến về phía bàn Bảo Ngọc ngồi. Một cuộc hẹn của hai người con gái gắn bó với tôi nhiều năm qua?
Tôi ngồi sau nhưng đủ để nghe trọn vẹn câu chuyện giữa Hà Thương và Bảo Ngọc:
– “Chào em, xin lỗi vì đã hẹn em như thế này. Chị không làm phiền em chứ?”
– “Không sao đâu chị, em cũng rảnh rỗi ấy mà”
– “Hẹn em ra đây, chị muốn hỏi em một điều, có phải… có phải em và anh Nam đã xảy ra chuyện gì đó đúng không?”
Dù không nhìn thấy gương mặt họ nhưng qua giọng điệu tôi có thể thấy được sự sốt sắng của Hà Thương và cũng cảm nhận được sự bình tĩnh đến lạ thường của Bảo Ngọc – một cô gái tuổi đời trẻ hơn nhiều so với Hà Thương:
– “Chuyện gì là chuyện gì hả chị?”
– “Chị không biết chính xác là chuyện gì nhưng chị thấy có điều khác biệt rất lớn. Bao năm qua anh Nam theo đuổi chị và chị biết cũng ngần ấy thời gian em yêu thầm anh ấy”
– “Sao bao nhiêu năm qua chị không bao giờ hỏi em về việc “có chuyện gì xảy ra” mà bây giờ lại hỏi?”
– “Vì… vì giờ chị thấy anh Nam không còn giống trước nữa. Trước đây, trong mắt anh ấy luôn có chị nhưng giờ chị đã đọc được trong mắt anh ấy sự rối bời. Chị chỉ muốn xác minh xem có điều gì xảy ra”.
– “Em tưởng chị và người yêu đang tốt đẹp, vậy thì cần gì chị phải quan tâm tới cảm giác của anh Nam ra sao? Bao nhiêu năm qua chị cũng đâu có để ý gì tới cảm giác của anh ấy”.
– “Có thể em nghĩ chị là người bắt cá hai tay nhưng quả thực chị có tình cảm với anh Nam từ lâu rồi. Nhưng chị nghĩ mình không xứng đáng với anh ấy. Mấy năm qua chị cố tình trốn tránh, chị khước từ là vì muốn anh ấy tìm người khác tốt hơn chị để yêu. Chị cứ nghĩ mình có thể quên đi được tình cảm với anh ấy khi anh ấy có người khác.
Hôm gặp nhau ở công viên, thực ra là chị nhìn thấy anh Nam và em nên đã cố tình làm thế để anh ấy tức và quên chị đi. Nhưng chị thực sự không ngờ, khi anh ấy hôn em, trái tim chị đau lắm. Chị nhận ra rằng chị quá yêu anh ấy và không thể mất anh ấy được. Nhìn anh ấy lôi em đi, bỏ lại chị phía sau lưng chị mới biết tình cảm đích thực của mình là gì. Bao năm qua anh ấy luôn bên chị, chạy tới khi chị cần nên chị không có được cái cảm giác mất đi người mình yêu thương cho tới khi nhìn thấy anh ấy và em…”
– “Chị muốn biết chuyện của em và anh ấy để làm gì?”
– “Chị thấy anh ấy khác lắm, anh Nam mà chị quen chưa từng như vậy bao giờ. Chị nghĩ anh ấy đang bị phân tâm bởi em. Nhưng có thể đó chỉ là cảm giác thấy có lỗi chứ không phải tình yêu. Hoặc anh ấy đang đau khổ quá mà ngộ nhận tình cảm với em… Chị… chị không muốn em đau khổ. 5 năm qua anh ấy chỉ yêu mình chị nên chị tin đó mới là tình yêu chân thành”.
– “Em hiểu rồi. Chị muốn xác định mối quan hệ của em và anh Nam để tiến tới với anh ấy đúng không? Chị yên tâm, giữa em và anh ấy không có vấn đề gì cả. Em cũng không có ý định cướp anh ấy khỏi chị. Em cũng không muốn tự biến mình thành kẻ đáng thương, nhận tình yêu bố thí hay chỉ là thứ lấp chỗ trống trong lòng anh ấy. Em yêu đơn phương nhưng em có lòng tự trọng của mình. Và từ giờ, em cũng không còn muốn tiếp tục tình yêu đơn phương ấy nữa. Anh ấy không xứng đáng với tình yêu của em”.
Nói xong câu ấy, Bảo Ngọc xin phép ra về. Trong suốt cuộc nói chuyện đó, đã có nhiều lần tôi muốn đứng lên, muốn sang nói một câu với Hà Thương rằng: “Thương không phải là tôi để hiểu những gì đang diễn ra trong tôi” hoặc chí ít tôi nói một lời gì đó để bênh vực Bảo Ngọc cho cô ấy không bị những lời lẽ tưởng như nhẹ nhàng nhưng lại quá tàn nhẫn của Hà Thương làm đau. Nhưng rồi tôi đã ngồi im đó. Ngồi im nghe Hà Thương ám chỉ đủ điều về mối quan hệ của tôi và cô ấy để cho Bảo Ngọc phải buông tay. Tôi cũng chỉ biết ngồi lặng đi khi nhìn Bảo Ngọc bước ra về… Tôi là một thằng hèn!
2 ngày trời tôi nằm bẹp trong nhà, không ăn, không uống. Trong đầu tôi cố phân tích xem thực ra ai mới là người tôi yêu? Sự chán chường và suy sụp này của tôi là vì Hà Thương đã đối xử tàn nhẫn với tôi hay là vì tôi khoắc khoải nhớ Bảo Ngọc? Tôi không biết mình yêu ai nhưng tôi chắc chắn khi nghĩ về Bảo Ngọc tôi thấy tim mình đau đớn hơn gấp bội lần. Từ bao giờ, Bảo Ngọc trở thành một nỗi ám ảnh với tôi đến như vậy? Từ bao giờ cô ấy lại có được cái quyền năng khiến tôi đau đớn? Hay là từ khi tôi biết nhưng không chịu thừa nhận: Mình yêu Bảo Ngọc?
Tôi gọi cho Dũng:
– “Bảo Ngọc có nhà không? Tôi điện thoại nhưng hình như Bảo Ngọc thay số. Tôi muốn gặp Bảo Ngọc”
– “Để làm gì? Ông không nhớ tôi đã từng nói gì à? Ông không yêu nó thì xin đừng khuấy động tâm hồn của nó thêm nữa. Nó đang học cách quên ông, ông đừng đưa tay ra vớt nó lên rồi vội vã buông ngay sau đó. Như thế nó sẽ đau hơn gấp bội. Ông là bạn nhưng nó là em gái tôi, đừng để tôi phải quay mặt với ông vì chuyện này”.
– “Tôi muốn gặp Bảo Ngọc, ông làm ơn đi”
Tiếng nói của tôi tha thiết, khẩn cầu khiến Dũng có vẻ như ngạc nhiên nhiều lắm. Cậu ta lưỡng lự rồi nói:
– “Nó đi rồi!”
– “Đi đâu?”
Tôi hét lên trong điện thoại như một con thú dữ bị thương. Sự lồng lộn của tôi khiến Dũng cũng phải giật mình:
– “Nó vào lại Vũng Tàu. Con bé vào đó làm cho công ty tư nhân của dì tôi.
– “Ở ngoài này đâu có thiếu gì việc mà phải vào trong đó. Sao ông không giữ Bảo Ngọc lại?”
– “Đúng là ngoài này không thiếu nhưng tôi muốn nó đi. Nó nói muốn cho khuây khỏa, thay đổi môi trường sống một chút. Tôi nghĩ điều đó là cần thiết cho nó”.
Tôi buông thõng điện thoại xuống giường, nằm vật ra đó và không còn muốn nghe thêm điều gì nữa. Kể từ cái đêm hôm ấy, cái đêm tôi khiến Bảo Ngọc trở thành một người đàn bà, tôi chưa được gặp lại cô ấy, chưa được nắm lấy đôi bàn tay đầy run rẩy của cô ấy mà nói một lời xin lỗi. Giờ cô ấy đi rồi. Cô ấy đã bỏ tôi đi. Tình cảm 5 năm qua đã khiến cô ấy khánh kiệt và mệt mỏi. Cô ấy đã muốn quên tôi rồi.
Tôi nằm bất động để cho nỗi đau xâm chiếm lấy tim mình. Nhưng tôi không cam tâm với sự ra đi này. Nếu tôi im lặng, ngày trở về cô ấy sẽ không còn cần tôi nữa. Tôi phải hành động ngay:
– “Dũng, cho tôi số điện thoại mới của Bảo Ngọc, cho tôi địa chỉ nhà dì ông ở Vũng Tàu?”
– “Làm gì?”
– “Nhanh lên!”
Tôi hét vào điện thoại, tưởng chừng như lúc đó nếu Dũng đứng trước mặt tôi, tôi sẽ túm lấy cổ áo của cậu ta vì sự câu giờ đó. Khi Dũng đọc địa chỉ, người tôi cứ run lên vì xúc động. Tôi ghi lại những dòng địa chỉ đó theo lời Dũng. Cậu ta không quên hỏi tôi một câu:
– “Ông định làm gì vậy?”
– “Tôi yêu Bảo Ngọc!”
Tôi cúp máy ngay sau đó và không để cho Dũng có cơ hội hỏi thêm một điều gì nữa. Tôi sẽ nói với cậu ta về điều đó khi tôi trở về. Giờ người mà tôi cần gặp và nói lời yêu là Bảo Ngọc, cô ấy đã chờ tôi quá lâu rồi.
*****
Tôi đặt chân đến Vũng Tàu, tôi muốn lật tung cái thành phố biển ấy lên để tìm cho được Bảo Ngọc càng sớm càng tốt. Gọi một chiếc taxi, tôi cung cấp địa chỉ và liên tục giục tài xế chạy nhanh nhất có thể. Và khi tôi dừng chân lại trước một ngôi nhà xinh xắn, ngôi nhà đúng với dòng địa chỉ mà Dũng cung cấp, tim tôi đập thình thịch. Tôi bấm số gọi cho Bảo Ngọc:
– “A lô!”
Tiếng nói trong veo của Bảo Ngọc làm tôi xốn xang, đã quá lâu rồi tôi không nghe thấy giọng nói thân thương ấy.
– “Anh đây!”
Dường như tiếng nói, hơi thở của tôi đã trở nên quá đỗi quen thuộc với Bảo Ngọc, chỉ với câu nói đó, cô ấy đã biết người gọi là ai:
– “Anh Dũng cho anh số điện thoại của em à?”
– “Uhm! Anh muốn gặp em!”
– “Em không ở Hà Nội, em ở chỗ khác rồi!”
– “Anh biết! Anh đang ở dưới cổng ngôi nhà, em xuống nhé!”
Đầu dây bên kia thinh lặng, cô ấy không dám tin những gì tôi vừa nói. Bảo Ngọc hớt hải chạy xuống nhà và đứng ngây ra khi nhìn thấy tôi bằng xương, bằng thịt trước mặt cô ấy. Sau vài giây cô ấy nói:
– “Đợi em một chút!”
Bảo Ngọc lên nhà thay đồ rồi cùng tôi đi ra quán cà phê nói chuyện. Cô ấy mặc chiếc váy màu xanh da trời và mái tóc xõa bồng bềnh. Chưa bao giờ tôi thấy Bảo Ngọc đẹp đến nhường này.
Quán cà phê nằm ngay trên bờ
Link gốc : http://truyen.wapchoi.mobi/forum/truyen-teen-em-dam-ngu-voi-toi-chu_22705_trang-6.html#ixzz3CazOZFVa
Nguồn: Wapchoi.Mobi
Bài liên quan:
Người đàn bà khát tình
Em đâu phải là con hồ ly tinh
Kiếp đàn bà chung chạ với đại gia
Anh thay áo rồi, mình chia tay thôi
Tôi dừng xe vào một quán rượu ven đường. Bảo Ngọc tần ngần đứng nhìn tôi:
– “Anh mệt rồi về đi, đừng vào chỗ này nữa”.
Tôi vừa khóa xe, vừa nói bằng giọng điệu bực bội:
– “Vào
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




