watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:15 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9189 Lượt

ứng!” Giáo sư Trần rốt cục không khống chế được, thút tha thút thít: “Lão Diệp tiên sinh giận đem Diệp tiên sinh đuổi ra ngoài, nhiều ngày không nói chuyện. Sáng sớm nay liền ngất đi, cấp cứu nửa ngày, bây giờ vẫn còn đang trong phòng quan sát!” “Giáo sư Trần, nói Diệp lão đầu đều đã như thế, giải phẫu có thể cứu trở về sao?” “Nói cái gì? Đương nhiên có thể!! Tùy thời có thể!!!” “Nha, kia hiện tại ngài kêu chuyên gia, bác sĩ, hộ sĩ tề tựu đông đủ đi!” “Làm cái gì?” “Tôi hiện tại qua đó, lại cùng Diệp Hy chọc giận lão nhân gia đó một trận, ông ấy nhất thời kích động đến mơ hồ là có thể giải phẫu ngay!” “…” Hoàn hảo là mở loa ngoài, ta rõ ràng nghe được đầu bên kia là thanh âm cái ghế bị tạp trúng. Ta báo địa chỉ bệnh viện, một lần nữa cầm lấy điện thoại: “Kia, giáo sư Trần, ngài phái một người cầm 40 đồng đứng ở cửa chờ!” “Lại làm cái gì?” “Không có gì, giúp tôi trả chút tiền xe!” Lúc này đây, điện thoại thực sự bị ngắt máy. Ta hiên ngang vọt vào phòng quan sát, phía sau vẫn như cũ đi theo một chuỗi tiểu hộ sĩ cùng kìm điện. “Ba! Mấy ngày không thấy! Ngài gầy đi rồi ba!” Ta lớn giọng. Lực đạo bóp nát hạnh đào hôm trước không còn dấu vết, lão gia gia kia chỉ có thể cố gắng cố sức mà nắm chặt khí quản. “Ba, ngài đừng cố sức! Ngài tùy thời có thể ăn đồ cúng, giáo sư Trần chẳng nói còn gì?” Lão nhân thở bình dưỡng khí dùng hết sức lực rút ra ống thở ôxi: “Cút!” Ta đứng cạnh đầu giường Diệp lão đầu: “Ba! Người thực muốn làm cho con biến, có lẽ về sau muốn cũng không gặp được nữa đâu!” “Bất hiếu! Bất hiếu! Con cháu chết tiệt!” Diệp lão đầu túm lấy nắm thuốc bên đầu giường quăng ta. “Nói bậy! Ba! Con nhưng hiếu thuận ba!” Ta ở trong túi vặn vẹo nửa ngày rốt cục cũng tìm được giấy ly hôn: “Nha! Giấy ly hôn đây! Con ký xong rồi nha! Ba cầm lấy rồi chạy nhanh cho giáo sư Trần làm giải phẫu đi! Giáo sư Trần vì ba chết sống không chịu mổ làm hắn khóc sướt mướt đến teo người rồi ba!”Diệp lão đầu trừng lớn mắt, nhìn chằm chằm giấy ly hôn trong tay ta. Chậc! Này lão nhân mắc bệnh đa nghi đi? Ta túm lấy một tiểu hộ sĩ bên cạnh: “Cô, giúp ba tôi đọc nội dung!” Đem giấy ly hôn phóng đến trong lòng tiểu hộ sĩ. Tiểu hộ sĩ quả nhiên thông minh lanh lợi, đọc đơn ly hôn cũng trôi chảy mượt mà như đọc thơ Lỗ Tấn, khóe mắt dường như còn ẩn vài giọt nước mắt cảm động. Diệp lão đầu nghe xong, từ từ nhắm hai mắt, không lên tiếng, khóe môi hiện lên chút cười vừa lòng. Sau một lúc lâu mới nhược nhược phun ra một câu: “Không hổ là Diệp gia đời thứ ba nhà ta, Diệp Hy làm được lắm!” Kháo! Ta giơ lên gối đầu muốn phi đến chỗ Diệp lão đầu, tiểu hộ sĩ lại cầm kìm điện vọt đến chỗ ta, ta mới căm giận buông tay, phủi phủi cái gối làm bộ muốn giúp Diệp lão đầu kê lưng: “Ba! Ngài dài dòng cái mông a, nhanh chút đi giải phẫu đi!” Diệp lão đầu nhắm lại mắt. Sau một lúc lâu mới nói một câu: “Diệp Hy đâu?” “Con nào biết!” ta trở mình xem thường, không chừng ở trong thư phòng bị ta đá cho ngu luôn rồi! “Gọi nó đến! Ta muốn cho nó nhìn xem, nó ngóng muốn ta chết, trông cậy vào ngươi tức chết ta! Ta còn lâu mới cho nó được ý nguyện! Hừ! Gọi cho thằng con bất hiếu đến đây xem!” Diệp lão đầu nước miếng tung bay. Ta một bên giơ tay chắn nước miếng, một bên quay đầu sang bên cạnh hỏi giáo sư trần nãy giờ không hé răng: “Uy! Ngài thề lão nhân này thực sự sắp chết? Ngài không phải cùng với ông ấy đang chơi đùa tôi đấy chứ?” Trần giáo sư lệ rơi đầy mặt: “Mau! Mau! Hạ tiểu thư! Diệp lão tiên sinh bắt đầu do dự rồi! Ngài mau tìm Diệp tiên sinh đến đây đi!” Một bên khóc, một bên quay đầu hướng tiểu hộ sĩ chuẩn bị gây tê. “Sao lại muốn tôi tìm! Cha của hắn, muốn đến hay không tùy hắn!” Ta vỗ vỗ mông muốn đi ra ngoài liền bị hai tiểu hộ sĩ đè lại. “Bắt tôi tôi cũng không tìm, Diệp Hy hắn phong lưu khoái hoạt giống lão nhân năm đó, đương nhiên không biết nghe lời vợ đâu!” Người trên giường, sắc mặt sưu một cái trắng bệch, hô hấp đột nhiên bắt đầu dồn dập. “Làm trò giả bộ! Không gọi! Chết cũng không gọi!” Hô hấp càng phát ra hỗn loạn. Ta bị hai tiểu hộ sĩ ép tới không thể động đậy, giáo sư Trần giơ dao giải phẫu, híp mắt lắc lư trước ngực ta: “Hạ tiểu thư! Gọi điện thoại! Bằng không tôi cho cô cỡ C biến thành cơ A!” Ta lại bị khuất phục dưới bạo lực uy hiếp trắng trợn, từ trong túi lấy ra di động, ấn dãy số không thể nào quen thuộc hơn. Điện thoại vang lên một hồi lâu mới có người tiếp: “Alo——?” Thực rõ ràng, người bên điện thoại kia, tâm tình cũng không tốt. Cũng đúng, vừa bị vợ trước đá vào bụng, tâm tình tốt mới lạ. “Diệp Hy!” Ta túm điện thoại ồn ào. “Hạ Tiểu Hoa?” Điện thoại nháy mắt truyền đến tiếng tút tút ngắt máy. Kháo! Thực con mẹ nó thẳng thắn! Ngay cả cơ hội nói chuyện cũng không có. Ta bất khuất, tiếp tục gọi. Điện thoại lại bị tiếp lên: “Hạ Tiểu Hoa, tôi hiện tại tâm tình không tốt, không muốn nghe cô nói chuyện! Chết tâm đi, nói cho cô, muốn ly hôn, không có cửa đâu!” Lại thẳng thắn ngắt máy. TNND! Lão nương không gọi nữa! Ta giãy dụa đứng lên, phát hiện giáo sư Trần đã vọt đến bên kia. Diệp lão đầu bị phanh ngực, hộ sĩ mang kìm điện đang kích tim cho ông. “Tình huống bệnh nhân có biến! Giáo sư Trần!” “…” Ta cầm lấy điện thoại, dùng sức ấn lại: “TMD Diệp Hy! Anh lập tức lăn đến bệnh viện cho lão nương! Diệp lão đầu nếu đêm nay ăn đồ cúng, lão nương thề sẽ chỉnh cho Khả Nhạc thành Phù Dung tỷ tỷ. Mặc anh chân trời góc biển, cũng tuyệt đối tuyệt đối tìm không ra tôi!” Chương 27 Diệp Hy quả nhiên bay nhanh tới, Trần giáo sư dẫn hắn thẳng đến phòng quan sát Diệp lão đầu. Ta đứng ở đầu giường, thấy Diệp lão đầu đem mép giường túm thật chặt. Diệp Hy chỉ liếc mắt một cái nhìn Diệp lão đầu, rõ ràng lưu loát: “Trần giáo sư, lập tức giải phẫu! Ông ấy nếu không muốn, trước hết gây mê bất tỉnh! Hết thảy hậu quả, tôi tự gánh vác!” Dừng một chút lại bồi thêm một câu: “Ông ấy đối với thuốc tê thông thường có chút dị ứng, cẩn thận tránh đi!” Trần giáo sư liều mạng gật đầu. Ta nhìn Diệp lão đầu nhẹ buông tay đang nắm mép giường: “Con cái bất hiếu… Ngươi vĩnh viễn, đều không có nghe lời…” Diệp Hy cau mày, không hé răng. “Ta cho ngươi xuất ngoại du học, ngươi nghe xong liền đi Anh quốc chứ không phải sang Mỹ, bức ta thỏa hiệp. Ta cho ngươi vào tập đoàn Diệp thị, ngươi nghe xong liền ở ban giám đốc bức ta về hưu. Ta cho ngươi cưới một cô vợ tốt, ngươi cũng không nghe, lại lấy Hạ Tiểu Hoa, làm cho ta ngay cả đường lui đều không có… Diệp Hy, ngươi vĩnh viễn, đều không muốn nghe lời…” Diệp lão đầu sờ soạng, túm nhanh giấy ly hôn bên đầu giường: “Bây giờ, Diệp Hy, nghe ta một lần…” “Không nghe!” Diệp Hy đáp, thực rõ ràng. “Ngươi…” Diệp lão đầu vươn ngón trỏ, chỉ vào Diệp Hy. Diệp Hy một phen tiến lên, đem toàn bộ tay Diệp lão đầu đè xuống: “Cha nghe con, giải phẫu đi!” Tay cầm, không có buông ra. Diệp lão đầu cắn cắn môi, khóe mắt có một dòng chất lỏng chảy xuống, tùy ý cho hộ sỹ đem thuốc mê dọa người kia tiêm vào mạch máu. Không còn chuyện gì của ta nữa. Muốn ly hôn, ta ký tên. Muốn Diệp Hy, ta kêu tới đây. Còn lại, đã không liên quan gì đến ta nữa. Ta xoay người hướng ngoài cửa bước đi. Vừa tới cửa, bị Diệp lão đầu gọi lại: “Hạ Tiểu Hoa…” Ta quay đầu, nhìn lão nhân thở hổn hển trên giường bệnh đang giơ cao giấy ly hôn trong tay. “Ba, ngài yên tâm, đây là lần cuối cùng con gọi ngài một tiếng ba.” Từ nay về sau, Diệp lão đầu cũng chỉ là Diệp lão đầu. Ánh mắt Diệp Hy, lạnh đến tận xương: “Hạ Tiểu Hoa! Im miệng!” Ta biết nghe lời phải, sụp mi thuận mắt. Diệp lão đầu rốt cục không hề phát ra âm thanh nào nữa, điện tâm đồ chạy loạn làm cho người ta kinh hãi. Trần giáo sư chỉ huy đám tiểu hộ sỹ, dẫn theo một đoàn chuyên gia hỗ trợ Diệp lão đầu, vọt vào phòng giải phẫu. Ta một đường theo tới bên ngoài phòng giải phẫu, mới đột nhiên nhớ tới, ta vốn là phải đi. Nhưng là, chân mềm nhũn, đi không nổi. Ta than một tiếng, ngồi trên ghế bên ngoài phòng giải phẫu, nhìn Diệp Hy ký tên, nghe mấy công việc cần chú ý. Sau một lúc lâu, mới đột nhiên muốn hỏi tiểu hộ sỹ đang cầm khí giới lạnh như băng định vọt qua: “Uy! Ngươi nói, Diệp lão đầu có phải thật hay không không qua khỏi?” Tiểu hộ sỹ hắng giọng: “Hạ tiểu thư, ngài nói bậy bạ cái gì đó! Vừa mới bắt đầu giải phẫu, nhiều điềm xấu!” “Nhưng là…” “Yên tâm đi, Hạ Tiểu Hoa. Bất quá chỉ là đóng cái áo quan mà thôi. Nhưng mà lão nhân kia bình thường nhân sâm tổ yến hầu hạ không thiếu, không chết được đâu!” Thanh âm Diệp Hy, tứ bình bát ổn. Ta nghe được rõ ràng, nhưng vẫn không nhịn được hỏi lại: “Thực sự, sẽ không chết?” “Nói sẽ không.” Diệp Hy cũng không quá bình tĩnh. “Ừ.” Ta an tĩnh lại, không hỏi nữa. “Hạ Tiểu Hoa, em khóc?” Diệp Hy vươn tay, thiếu chút nữa sẽ đụng phải. Ta nghiêng đầu, khó khăn lắm mới tránh được, giơ tay lau khóe mắt mới phát hiện chính mình đầy mặt mỳ sợi lệ. Hạ Tiểu Hoa, thật vô dụng. May mắn, không có bị Diệp Hy đụng tới. Bằng không, sẽ bị phát hiện. Ta vung tay, lung tung lau mặt. Lại bị một cỗ lực đạo kéo đến, cả người nhào vào vòm ngực rắn chắc: “Hạ Tiểu Hoa, bây giờ ngay cả chạm vào cũng không được?” Trong ngực Diệp Hy thật ấm, ta lại liều mạng muốn đẩy ra. Diệp

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT