watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:15 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9183 Lượt

ngài ấy sắp xếp được thời gian!” Sắc mặt Diệp Hy đã không thể nhìn. Ta nhún vai: “Nghe thấy không Diệp tiên sinh? Không có việc gì đừng khi dễ trợ lý của tôi, ngài cứ làm ciệc của ngài đi thôi!” “Đúng vậy! Đường đường tổng tài, bận việc cũng muốn chết còn đòi quản cái chuyện lông gà vỏ tỏi này!” “Đầu óc đúng là có vấn đề!” “Sớm nói Diệp tam công tử nhân phẩm không tốt!” Sau mông ta là âm thanh oán giận không ngớt của đám trợ lý. Tiếng lòng quần chúng a! Ta liều mạng gật đầu, từ trong túi sờ soạng lấy ra một tờ giấy, đưa đến trước mặt Diệp Hy: “Đơn từ chức! Thủ tục đã hoàn thành xong, từ hôm nay trở đi, tôi cùng phòng làm việc không có bất cứ quan hệ lông chim nào. Ngài làm việc của ngài đi thôi, đừng khi dễ công nhân tìm vui!” Diệp Hy tiếp nhận đơn từ chức, cũng không nhìn tới, nắm chặt lại thành một mảnh: “Hạ Tiểu Hoa, thật đáng tiếc, em không đi được!” Khóe môi hiện lên một chút tươi cười giảo hoạt. “Dựa vào cái gì? Lão nương cao hứng thì đi, anh quản được sao?” Đột nhiên có loại dự cảm xấu. “Sao? Anh không quản được?” Diệp Hy cười đến càng làm cho người ta giận sôi, hướng về phía sau, phất tay. Lập tức đi lên là một vị tây trang khác, giơ lên một xấp văn kiện: “Hạ tiểu thư, Diệp tiên sinh tiếp quản phòng làm việc, trước mắt tình toán tài sản cần đưa vào hoạt động. Phòng làm việc nằm ở vị trí hoàng kim trung tâm, là một trong những nơi tốt nhất của Diệp thị, tất cả có 563 công nhân, trong đó tiền lương cho công nhân thấp nhất cũng đã vượt sáu lần giá thị trường, buôn bán lại không khống chế được phí tổn. Ngày hiện nay có tám trợ lý, đãi ngộ có thể sánh bằng CEO quốc tế. Phòng làm việc đưa vào trạng thái hoạt động, nghiêm trọng không phù hợp hạch toán kinh tế, phải sa thải bớt!” Ta nghe mà không hiểu ra sao, quay đầu hỏi Nhất hào đến Bát hào: “Ý tứ hắn là phòng làm việc vủa chúng ta hoạt động tốn rất nhiều tiền?” Nhị hào trở mình xem thường: “Vô nghĩa! Hạ Tiểu Hoa!” “Ta quanh năm suốt tháng, công tác không ngừng nghỉ a?” Rõ ràng bề bộn nhiều việc. “Hạ tiểu thư, công sức của ngài cũng không gánh nổi mỗi vị trợ lý một cái BMW, công nhân mỗi người đều mặc đồng phục đỏ cao cấp, mỗi văn phòng đều có một toilet, hàng năm hai mùa hạ thu đều tổ chức du lịch cho toàn thể công nhân, nhà máy, cửa hàng tài trợ cung cấp phục sức đều đưa cho đại thẩm dọn vệ sinh mang về nhà, còn có, còn có…” Vị tây trang càng nói càng hăng say, ta một đầu đầy hắc tuyến: “Phòng làm việc, thật sự phải đóng cửa?” Ta không có tiền a, không có cả tài khoản tư nhân. Tám trợ lý trong nháy mắt lại tuôn mỳ sợi lệ. Ngũ hào sưu một chút đứng lên: “MD! Hạ Tiểu Hoa! Giải quyết! Giải quyết không được đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt đem cái vận động phục kia tiêu diệt!” Ta ngẩng đầu nhìn Diệp Hy. Diệp Hy tựa hồ như là tâm tình có chút dãn ra, ngồi trên ghế da, tay gõ mặt bàn: “Hạ Tiểu Hoa, anh cho em hai lựa chọn.” “Hoặc là… anh sao các nàng thành cá mực…”, một tay chỉ vào Nhất hào đến Bát hào, đổi lấy tiếng khóc vang một mảnh. “Hoặc là…” Cửa bị gõ hai tiếng, Khả Nhạc bưng trà, run rẩy đi đến: “Diệp… Diệp tiên sinh uống trà.” Cái chén đầy lá trà, không chút do dự nhét vào trong tay Diệp Hy. Chuyển thân, còn vô cùng thành thực mà cấp cho mỗi vị tây trang sau mông Diệp Hy mỗi người một ly. Diệp Hy nhìn chằm chằm Khả Nhạc, đôi mắt nhỏ thần không hề chớp động. “Đồng phục đỏ?” Vị tây trang giơ lên cái chén, hùng hục hùng hục uống trà, chưa kịp nuốt xuống đã hướng về phía Khả Nhạc phun nước. Diệp Hy một phen túm lấy Khả Nhạc đẩy ra sau, vừa vặn bị phun trúng nước. “Diệp tiên sinh, ngài không có việc gì chứ?” Diệp Hy cau mày, cúi đầu: “Không sao chứ?” Khả Nhạc vỗ vỗ ngực, kinh hồn chưa định: “Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật! Diệp tiên sinh.. cám ơn a!” “Không có hoặc là, Diệp Hy, hoặc là ngươi sao Khả Nhạc thành cá mực, giải tán phòng làm việc đi!” Ta kêu vang dội, mạnh đến đáng khinh. Trơ mắt nhìn biểu tình bình tĩnh của Diệp Hy. Khả Nhạc trừng lớn mắt: “Hạ Tiểu Hoa!” Nhất hào đến Bát hào trừng lớn mắt: “Hạ Tiểu Hoa!” Duy nhất Diệp Hy, mị mắt: “Hạ Tiểu Hoa?” Ta kiêu ngạo mà cười, cười đến lớn tiếng. “Anh cho là, tôi không dám?” Diệp Hy quay đầu, nhìn chằm chằm vị tây trang vừa phun nước: “Hết thảy đuổi việc! Phòng làm việc, bắt đầu từ bây giờ, một người cũng không giữ lại! Thông cáo toàn bộ đi! Ai muốn ở lại đi gặp Hạ Tiểu Hoa!” Vị tây trang nọ cúi đầu, túm bút viết, liều mạng ghi lại. “Diệp Hy! Anh quá ngây thơ!” Ta rống so với cười còn lớn tiếng hơn. “Hạ Tiểu Hoa! Ngươi càng ngây thơ!” Nhất hào đến Bát hào rống còn to hơn cả ta. Diệp Hy cư nhiên giơ cái chén đầy lá trà, nuốt một ngụm: “Hạ Tiểu Hoa, anh vui!” Ta ngao một tiếng muốn đi lên đánh Diệp Hy. Bị Nhất hào đến Bát hào một phen túm lại, đặt ở trên bàn. Nhất hào vẻ mặt tươi cười: “Diệp tiên sinh, đầu óc Hạ Tiểu Hoa nhiều lúc không tốt, ngài vừa rồi còn muốn nói thêm gì nữa? Không ngại lặp lại lần nữa a!” Diệp Hy nhìn chằm chằm ta, cười đến làm cho người ta ganh tị: “Hạ Tiểu Hoa, đừng nói anh không cho em cơ hội.” Khoát tay, hé ra một tập văn kiện. “Ký tên, anh giữ phòng làm việc, hết thảy đãi ngộ đều không thay đổi, em, tiếp tục ở lại làm việc cho anh! Thế nào cũng không được đi!” Ta nghiến răng nghiến lợi. “Lão nương không ký! Mặc kệ anh thích làm gì thì làm, lão nương muốn từ chức!” “Vậy sao?” Diệp Hy gật gật đầu, hướng phía mấy vị tây trang nháy mắt. “Diệp tiên sinh, bồi thường đuổi việc công nhân, hai ngày có thể hoàn thành. Trước bắt đầu từ tầng cao nhất!” Nhất hào nắm chặt cánh tay ta, Bát hào ngồi trên người ta. Ngũ hào giơ lên cây bút: “Muốn ngực bị đòi mạng?” Khả Nhạc đứng bên cạnh, lấy khăn tay cho ta lau mồ hôi: “Hạ Tiểu Hoa, không có ngực thực sự không đẹp mặt đâu!” “…” Nhị hào cười tủm tỉm, đưa bút đến tay ta: “Ký tên đi!” Diệp Hy cảm thấy rất mỹ mãn, nhìn mấy tên mặc tây trang kia như nhìn bảo bối: “Hạ Tiểu Hoa, em nên ngoan ngoãn làm trâu làm ngựa, từ nay về sau, em do anh chỉ huy!” Lại uống một ngụm trà nữa. Kháo! Không cho mặc áo dài đỏ là sao? Thay đổi người pha trà, cái thể loại gì đây? Ta nghiêng đầu, không hé răng. “Mấy người…” Diệp Hy hướng mắt nhìn về phía Nhất hào đến Bát hào: “Tự giải quyết, bằng không, nộp đơn xin từ chức, miễn cho tôi phải nhúng tay!” “Vâng, Diệp tiên sinh!” 1-8 hào nghĩa vô phản cố. “Em!” Diệp Hy chỉ về phía Khả Nhạc: “Về sau nếu dám cho Hạ Tiểu Hoa mượn trang phục, khấu trừ tiền lương!” “Không phải em cho mượn, cô ấy… tự lấy!” Lại thêm một người nữa nghĩa vô phản cố, gia nhập đội ngũ phản chiến. Bạo động của quần chúng nhân dân đã bị hoàn toàn trấn áp, thu phục dân tâm, đại tổng tài bận rộn cần phải trở về. Diệp Hy đứng lên, dẫn một đám tây trang đi tới cửa, dừng lại, giống như lão bản tốt bụng ưu đãi công nhân: “Hạ Tiểu Hoa, em tốt xấu cũng coi như tầng lớp lãnh đạo của Diệp thị, cho em mua xe!” Kháo! Ai hiếm lạ gì! Ta khinh thường hừ mũi, lại đột nhiên nhớ tới: “Kia, tôi muốn xe màu bạc có hoa lửa…” “Mercedes-Benz màu bạc hoa lửa kia không được!” Diệp Hy nói rõ ràng. “Thời gian trước, Lưu quản gia nói vừa nhận được một chiếc xe máy Honda, em, lấy cái đó dùng đi!” Ánh mắt Diệp Hy nhẹ nhàng lướt qua người ta, đặc biệt khinh thường: “Vừa vặn xứng với tính tình ‘keo kiệt’ của em hôm nay!” Ta cắn cái miệng nhỏ nhắn, hàm chứa nước mắt, một phen đẩy ra Diệp Hy, túm lấy vàng thỏi, “Oa”—- một tiếng, chạy vội ra ngoài, nước mắt không ngừng tuôn. Chương 29 “Hạ tiểu thư? Ký túc xá mới dành cho nhân viên của tập đoàn Diệp thị mới hoàn thành xong, đêm nay ở tổng bộ mở lễ mừng tân gia, Diệp tiên sinh thông tri ngài cần phải tham dự!” Thanh âm trợ lý, tứ bình bát ổn. Ta nằm ở trên giường, trừng mắt nhìn trần nhà, ngay cả ý muốn trả lời đều không có. “Hạ tiểu thư, Diệp tiên sinh đặc biệt phân phó, thỉnh ngài ăn mặc chính thức một chút…” Ta ba một cái gác điện thoại, một cước đá văng ra bản thiết kế đang cầm trên tay, thối nghiêm mặt đứng lên hướng về phía phòng tắm. Ngày hôm nay chịu nhục, cũng đã sắp hết rồi. Diệp Hy rốt cục vẫn chứng nào tật ấy, dùng mọi người uy hiếp ta hết thảy, cuối cùng mọi thứ lại trở về như lúc ban đầu. Tổng tài tập đoàn Diệp thị, vẫn như cũ bề bộn nhiều việc. Hạ Tiểu Hoa, vẫn như cũ không quan trọng, truyền gọi mới được đến. Có việc, trợ lý thông báo. Ngẫu nhiên Diệp tam công tử cao hứng, lại tự mình thân thiết gọi điện đến, thật khéo làm bộ như yêu cầu. Tỷ như, ăn cơm. Đêm đen gió lớn, sao tỏ trăng mờ, một cuộc điện thoại của Diệp Hy, Diệp tam công tử cao hứng muốn ăn đồ ăn Pháp. Ta ngồi trong toilet, đau bụng suốt cả đêm. Ốc đồng nước Pháp không phải người bình thường nào cũng có thể ăn. Lần thứ hai, lại gọi tới. Ta một tay tiếp điện thoại, một tay lấy dao kề cổ Khả Nhạc: “Khả Nhạc lấy dao uy hiếp em! Bắt em lưu lại nhà nàng ăn trứng xào, bằng không em ngày mai sẽ không thấy được mặt trời! Đúng vậy, nhưng, a!…” Vì thế, đại danh đỉnh đỉnh thiếu gia Diệp Hy liền chen chúc tại căn phòng cho thuê chật hẹp chưa đầy 20 m2 của Khả Nhạc, hết sức thành tâm ăn món trứng xào. Khả Nhạc cười đến như nở hoa: “Ăn ngon không? Diệp Hy, ăn ngon không?” Ta liều mạng liếc nhìn trứng xào trong bát Diệp Hy, cùng với dáng ăn

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT