|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Hy một phen chế trụ tay của ta, dừng một chút, đột nhiên nói: “Em sợ hãi?” Quả nhiên, vẫn là bị phát hiện. Ta cắn chặt răng, cố gắng không chế không cho chính mình phát run, trừng mắt nhìn Diệp Hy: “Diệp Hy, anh thực sự rất xấu, rất xấu, rất xấu! Vô cùng xấu xa!” Diệp Hy mị mắt, nhìn ta. “Hạ Tiểu Hoa, em thật ra rất rõ. Nếu thực không thích, ánh mắt cũng sẽ nói lên tất cả, đúng không?” “Vẫn khi dễ Diệp lão đầu, Diệp Hy, anh sẽ phải hối hận!” Diệp Hy khinh thường hừ một tiếng. “Chờ có một ngày, Diệp lão đầu sẽ không bao giờ nữa muốn anh, hoặc là, anh sẽ không còn được gặp lại ông ấy, anh liền sẽ biết, ông ấy tuy rằng luôn luôn quên anh, vĩnh viễn không bao giờ đi họp phụ huynh cho anh, mỗi ngày lại mang một phụ nữ khác về nhà, không nhớ được tên bạn học của anh, trừ bỏ cho anh vàng thỏi cũng không nghĩ ra được cái dạng quà mừng năm mới gì khác, nhưng là, mặc dù là như vậy, anh cũng sẽ vẫn luôn nhớ ông ấy!” “Hạ Tiểu Hoa?” Ta dùng sức xoa mắt. “Bác sĩ với hộ sĩ, cũng chỉ gạt người. Rõ ràng sẽ chết, bọn họ cho tới bây giờ, cũng sẽ chỉ nói dối!” Lão ba bị bệnh, bác sĩ cùng hộ sĩ đều nói: “Không có việc gì, sẽ ổn cả thôi!” Nhưng là, lão ba lại không thể đứng lên được nữa. Bả vai bị một phen chế trụ, thực nhanh, thực nhanh, ta ngay cả run đều không thể động đậy: “Hạ Tiểu Hoa! Anh cam đoan, lão nhân kia tuyệt đối sẽ không chết!” Không thể dụi mắt được nữa, bởi vì đã không khống chế được mỳ sợi lệ trong mắt. Ta cố gắng nghiêng đầu, sợ mỳ sợi lệ chảy xuống, dơ áo Diệp Hy. Diệp Hy lại nở nụ cười, nhấp mím môi: “Hạ Tiểu Hoa, bả vai cho em mượn. Em thích nhất!” Ta vừa muốn đi qua, được một nửa, lại dừng lại, liều mạng lắc đầu. Không thể lại lại gần, Diệp Hy, đã không còn là Diệp Hy của ta nữa. Mê hoặc trí mạng như vậy, hắn nên là dành cho người khác. Diệp Hy cười, ngồi ở bên cạnh: “Hạ Tiểu Hoa! Em rõ ràng thích!” Ta hít cái mũi, cố chấp lắc đầu. Diệp Hy thô lỗ túm lấy đầu ta, bá đạo đặt trên bả vai của hắn: “Em dựa vào cho anh! Không được nhúc nhích!” Diệp Hy! Ngươi là đang bức ta nha! Ta túm lấy áo hắn, không nói hai lời liền hướng lên trên lau nước mũi. Dù sao, cũng sẽ không có khăn tay trắng noãn nhỏ bé. Chờ đợi bị đá văng ra, Diệp Hy thế nhưng không có động đậy. Kháo! Tiếp tục lau. Vẫn bất động như cũ. Ta nâng mặt, vụng trộm ngắm Diệp Hy. Vẻ mặt Diệp Hy ẩn nhẫn. Không khó chịu sao? Từ trước đến nay hắn ghét nhất là bị như vậy! Ta thay đổi vị trí, từ ngực trái chuyển sang ngực phải, lại lau một lần. “Hạ Tiểu Hoa, hay cho điểm kỹ xảo này của em!” Diệp Hy khinh thường: “Em không phải muốn khóc nhè sao? Đừng ép buộc, khóc ra sẽ dễ chịu hơn!” “Ai nói em khổ sở?” Ta giận quá thành nghẹn, lập tức ngoan ngoãn dựa vào trên vai Diệp Hy. Diệp Hy vươn tay, đột nhiên xoa xoa đầu ta: “Hạ Tiểu Hoa, nhớ nhà?” Lần đầu tiên, dùng âm điệu mềm nhẹ như vây, hỏi về vấn đề như vậy. Ta bị dọa, chân chân chính chính bị dọa. Liều mạng nhắm nhanh mắt, cổ họng cũng không dám phát ra tí ti âm thanh nào. Chỉ sợ khi mở mắt ra, tất cả chỉ là ảo giác. Đợi thật lâu, thật lâu, lâu đến nỗi tiếng tim đập cũng bị khống chế, ta mới thật cẩn thận mở miệng: “Diệp Hy, thực xin lỗi!” Chiếm lấy anh lâu như vậy. Nếu là Khả Nhạc, hắn nhất định, sớm cũng đã là một Diệp Hy thực ấm áp. “Hạ Tiểu Hoa, em có ý gì?” “Diệp Hy, anh hẳn là nên một lần nghe lời Diệp lão đầu…” Ly hôn, một lần nữa chọn lại. Diệp Hy một phen đẩy ta ra, đứng lên: “Hạ Tiểu Hoa! Em quả nhiên, một lòng muốn ly hôn!” “Đứng tưởng rằng anh không biết em nghĩ cái gì! Hạ Tiểu Hoa, có mục tiêu mới, liền cảm thấy anh vướng bận?” Từ trong phòng giải phẫu, một tiểu hộ sĩ đi ra: “Diệp tiên sinh, Hạ tiểu thư, giải phẫu hoàn thành, rất thành công! Đợi hết thuốc tê, Diệp lão tiên sinh sẽ tỉnh!” Ta đứng lên, liếc mắt nhìn cánh cửa thủy tinh trong suốt của phòng giải phẫu. “Diệp Hy, anh thực hạnh phúc!” Còn có thể có được Diệp lão đầu, không giống ta, còn lại cũng chỉ có mấy khối vàng thỏi vô tri vô giác mà thôi. “Phòng làm việc, đưa cho em!” “Không đưa! Hạ Tiểu Hoa, anh thật muốn nhìn, ly hôn, em còn có thể kiên trì đến bao giờ?” “Được.” Ta gật gật đầu. “Diệp tiên sinh, Hạ tiểu thư, đừng cãi nhau, Diệp lão tiên sinh chắc sẽ muốn hai người vào, hai người thật nên đi xem một chút!” Tiểu hộ sĩ đứng bên cạnh gãi gãi chân. Ta vung túi, quay đầu: “Không nhìn, tôi về!” “Diệp Hy, phòng làm việc, anh thích, kia em từ chức!” Chương 28 “Hạ Tiểu Hoa! Ngươi lập tức cút đến phòng làm việc cho ta!” Thanh âm Nhị hào, dù không bật loa ngoài cũng làm cho bà lão dưới lầu một phen kinh hách. Ta vắt chân, vừa ăn bữa sáng Khả Nhạc mua cho ta, vừa xem tin tức giải trí: “Nhị hào, quên nói cho ngươi, ta từ chức ha, phòng làm việc từ bây giờ thống nhất là do Diệp Hy quản!” Thần Tư đến Hàng Châu, cùng nữ nhân vật chính du hồ bị người ta chụp rõ như ban ngày, lại còn đứng trước máy quay ra vẻ đạo mạo nói: “Quản lý có đi theo, chỉ là máy ảnh vừa vặn không chụp tới!” Ta một bên cắn bánh quẩy, một bên hừ hừ nói: “Lừa cụ già à? Diễm phúc cũng quá tốt đi!” Nữ nhân vật chính kia không phải là mạng sống của Bốn mắt sao, thực sự là bi phẫn nha! “Ai lừa bà già nhà ngươi? Hạ Tiểu Hoa, xem TV! Phòng làm việc sắp đóng cửa rồi!” Ta giơ bát, ném thìa đi, trực tiếp uống sữa đậu nành: “Ngươi cũng lừa ai đâu? Diệp Hy là người có tiền nhất nhì thành phố đấy!” Trong điện thoại một trận tạp âm, đổi người sang Nhất hào: “Hạ! Tiểu! Hoa! Thế giới này còn chỗ cho người sống không? Bà nó chứ đi theo Hạ Tiểu Hoa tất cả đều thất nghiệp! Trên đời này còn cho người ta an tâm công tác sao?!” “?!” Ta giơ điện thoại, lại một trận tạp âm. “Hạ Tiểu Hoa! Ta cho ngươi 15 phút! Ngươi nếu không đến phòng làm việc, ta đem đứa bạn mặc đồ thể thao đi cửa sau cùng với một đống vàng thỏi của ngươi tất cả đều quăng ra cửa sổ!” Ngũ hào khàn cả giọng. Kháo! Khả Nhạc cùng vàng thỏi! Ta ném cái bát đang uống hăng say ra, rút ra hai tờ tiền mừng tuổi Khả Nhạc vẫn giấu dưới ghế sopha, nhanh chóng chạy ra cửa. Vừa mới đến cửa phòng làm việc liền thấy Ngũ hào tay phải túm Khả Nhạc, tay trái cầm vàng thỏi, đứng bên cửa sổ lắc lư: “TMD, lão nương tân tân khổ khổ mười năm, chết sống chịu đựng bị đồng nghiệp hành hạ, tàn phá, đá nước mũi vô cùng nhục nhã, ăn hương uống lạt đi theo Hạ Tiểu Hoa, hiện tại cư nhiên lại bị vứt bỏ! Hiện tại ta rất khó chịu! Lão nương phải diệt vận động phục của ngươi!” Khả Nhạc cứ vậy thuận thế hướng cửa sổ lao ra bất cứ lúc nào. Ta ngóng cổ hướng ra ngoài cửa sổ nhìn gió bắc vù vù mà đầu đầy mồ hôi mẹ mồ hôi con, Ngũ hào, đây chính là tầng 19 nha! “Ngũ hào! Buông vũ khí!” Ta ồn ào đi lên. Ngũ hào nhìn ta, túm Khả Nhạc chuyển hướng, toàn bộ thân mình Khả Nhạc hướng ta bay tới. Ta sợ tới mức nhanh như cắt ngồi xổm xuống dưới gầm bàn, trơ mắt nhìn Khả Nhạc bay qua đỉnh đầu, nện trên người đại thẩm dọn vệ sinh vừa đến xem náo nhiệt. Ta nhảy dựng lên, nói rất rõ ràng: “Đại thẩm! Bác cứ yên tâm, bác tìm tập đoàn Diệp thị xin phí bồi thường tai nạn lao động đi, đảm bảo vừa lòng!” Ngũ hào một phen vung ba lô vàng thỏi, túm lấy ta: “Ngươi, theo ta vào phòng họp!” Khả Nhạc lập tức đi sát theo sau hộ pháp. Ngũ hào vừa quay đầu lại: “Cô!”, ngón trỏ chỉ vào Khả Nhạc: “Đi pha trà! Mỗi người trong phòng họp phải có một tách!” Khả Nhạc liều mạng gật đầu, sống chết hướng phòng trà nước chạy đến! Ta bị Ngũ hào túm áo, một đường tiến vào phòng họp. Hội nghị trong phòng có thể sánh ngang cùng náo nhiệt bên ngoài, Nhất hào đến Bát hào, xếp nghiêm chỉnh thành hàng, trong tay mỗi người đều ôm một xấp văn kiện, khoa trương mà rơi mỳ sợi lệ. Có người tự đấm ngực, cũng có người đấm ngực người khác. “Văn kiện quỷ gì, ghen tị tiền lương cao muốn sa thải ta!” Ta vụng trộm nhìn xuống. Đoan đoan chính chính ngồi tại vị trí chủ vị bên trên, phía sau một loạt mấy tên cao to mặc tây trang đen ngóm vây quanh, làm thành một thế chúng tinh củng nguyệt, không phải Diệp Hy còn có thể là ai? Ta vững vàng tiến lên, vỗ bàn hội nghị. “Ba!” Tiếng vỗ thật lớn, so với ta còn vang dội hơn. “Hạ Tiểu Hoa! Ai cho phép em mặc đồ này!” Diệp Hy dữ tợn nghiêm mặt, không ngừng cố gắng vỗ, “Ba!”, một lần lại một lần. Ta cúi người xem xét bộ quần áo thể thao trên người. A! Quần áo của ta toàn bộ đều đưa cho Khả Nhạc giặt sạch, bộ này là ta đòi sống đòi chết nàng mới đưa cho ta mượn một ngày, một ngày mà thôi, bây giờ đã muốn lập tức phải trả lại. “Thay đi! Khó coi! Tuyệt đối không thích hợp!” Diệp Hy tiếp tục vỗ bàn, sắc mặt càng phát ra dữ tợn. Ta trở mình xem thường, lửa giận sôi trào! Lão nương thích thì mặc đấy, dù có là quần áo của người trong lòng ngươi thì có làm sao? Ta không quan tâm, nhìn chằm chằm một gã trợ lý mặc tây trang đắt tiền đứng phía sau: “Trợ lý Quân, tập đoàn Diệp thị gần đây không có việc gì làm sao? Tổng tài các anh rảnh rỗi đến phòng làm việc tôi diễn kịch, còn quản tôi mặc gì sao? Người ta tốt xấu cũng là tổng tài, anh cũng phải cấp cho hắn điểm mặt mũi, chuyện này không tự mình sắp xếp được sao?” Sắc mặt trợ lý so với Diệp Hy còn dữ tợn hơn: “Hạ tiểu thư, Diệp tiên sinh còn 51 văn kiện, 3 hạng mục đầu tư lớn, 12 hai cuộc gặp quốc tế trọng yếu, Đỗ thống đốc còn phải chờ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




