watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3029 Lượt

hắn, nhưng chỉ là đối với nó mà thôi.

Sau khi tiếng khóa cửa vừa dứt thì hắn cười rất nham hiểm…

-A! Anh đang làm cái gì vậy hả?

Chap 3.1: Đêm đau lòng! Ở nhà cùng biến thái!

-A! Anh đang làm cái gì vậy hả? – Nó nói toáng lên, khuôn mặt đỏ ửng.

-Làm gì chứ? – Hắn nói bằng cái giọng ‘vô tội’, nhìn nó rồi cười.

-Vậy sao anh bắt tôi ngồi trên đùi anh chứ hả? – Tức quá, nó hét lên.

-Vợ phải ngồi trên đùi chồng! – Hắn vẫn thản nhiên đáp lại nó.

-Ê, ai là vợ anh chứ! – Nó trừng mắt rồi quay mặt đi.

-Quay lại! Nhanh! – Hắn thấy vậy liền quát.

-Không! – Nó vẫn cứng đầu.

-Đừng để tôi ‘ăn’ cưng đó! – Hắn tiếp tục.

-Hả? – Như nhận thức được, nó quay đầu lại và giọng nói có phần hơi run run – Vâng! Tôi quay!

-Haha….! – Hắn cười to.

-Huh? – Nó ngẩn tò te.

-Vợ à, cưng… ngốc thật!

Ngay lúc này…

Ngay tại “hiện trường vụ án”…

Nó đang ngồi trên đùi hắn, khuôn mặt đỏ lựng thì hắn lại cười một cách mãn nguyện nhất có thể.

-Ở đây có máy nghe nhạc mp3 đúng không? – Nó hỏi nhưng hắn không trả lời, nó bèn kéo kéo bàn tay hắn đang ôm eo nó – Nè!

-Ừm…

– Đầu hắn lại tiếp tục cho ra những sáng kiến mà hắn cho là tuyệt vời.

-Chỉ tôi đi! – Nó lay lay người hắn – Anh vừa dọn xong để nó đâu?

-Hôn một cái đi rồi tôi nói cho cưng biết! – Hắn cười vừa gian lại vừa đầy nguy hiểm.

-Hả? – Nó ôm miệng lại, liên tục lắc đầu – Không! Không bao giờ!

-Vậy nghỉ nghe nhé cưng! – Hắn quay mặt đi, cười thầm chắc chắn rằng nó sẽ bị khuất phục ngay thôi. Và quả không sai…

-Được… được rồi! – Nó miễn cưỡng gật đầu, vì nghe nhạc thôi không giờ ngồi buồn não ruột ra mất thôi nhưng nhớ ra điều gì đó, nó nói ngay – Đây là nụ hôn đầu đời của tôi đó, vì anh là hôn phu nên chắc không sao đâu nhỉ? nhưng chạm vào môi thôi nhé! Được… không?

-Ừm… – Hắn cười khì khì và quay lại.

Mặt đối mặt.

Mắt đối mắt.

Môi thì sắp chạm môi…

Nó đặt tay lên hai má hắn, cô gắng hôn cho thật nhanh nhưng không đủ can đảm, vì nhạc với nhẽo, nó sẽ làm hết sức.

5cm,

3cm,

1cm,

Chụt…!

Nó đứng hình vì thực sự thì chỉ còn một chút nữa thôi vậy mà hắn lại dám xông pha lên luôn chứ! Mất hết cả cảm xúc với cảm tình của con người, nói đúng và chính chuẩn chủ hơn là của nó.

-“Chết rồi! Lại thế nữa!” – Lại một lần nữa, mặt nó nóng bừng lên – “Mặt mình… mặt…”

-Chiếc máy ở trên nóc kệ kia kìa! – Tay hắn chỉ về phía cái kệ cao chót vót phải trên chiều cao của nó mới khổ chứ!

-Sao cao thế? – Nó đứng dậy khỏi chiếc ghế mà đúng hơn là đùi hắn và ngước lên.

Hắn nhìn nó mà cười khúc khích, đi lại gần, ôm eo nó và nhấc bổng lên, nói…

-Lấy đi cưng!

-À… Ờ…! – Nó nhanh tay với lấy chiếc máy mp3.

Bộp.

Hắn thả nó xuống một cách không nhẹ nhàng chút nào cả nhưng chỉ do là nó quá là nhỏ, hắn không nghĩ là nó lại nhỏ bé đến độ như vậy.

-Ôi, mông tôi! – Nó kêu, mắt nhắm tịt lại.

-Thôi, tôi xin lỗi mà! – Khoác vai nó, hắn cười – Cưng lấy được rồi nhỉ?

-Đau lắm đó! – Nó hét lớn – Máy đây!

Hắn tiến lại phía ngăn kéo bàn gỗ, lấy ra một cái tai phone rồi bảo với nó

-Nằm lên giường đi!

-What? – Nó nhăn mặt – Anh biến thái vừa thôi chứ!

-Hả? – Hắn phì cười trước thái độ của nó – Cưng nghĩ đầu óc tôi đen tối đến thế sao?

-Ờ… thì… – Quả thật thì nó có vẻ đen với tối hơn à!

-Nói nhiều quá, nằm lên đi! – Hắn trừng mắt – Đưa máy mp3 đây!

-A… Vâng! – Nó hơi run run, chạy lại đưa xong là leo lên giường nằm ngoan ngoãn như một chú mèo con.

Hắn nhét chiếc tai phone vào rồi cũng leo lên nằm cạnh nó, cười nhẹ. Hắn kéo nó lại, ôm vào lòng mình rồi nói nhỏ.

-Nghe nhạc một chút rồi xuống đi ăn cơm nha!

-Vâ… vâng! – Nó hơi sờ sợ.

Hắn đưa một bên tai phone cho nó, một cái cho hắn, hai người cứ như vậy mà hòa mình vào lời ca ngọt ngào của bài hát “How Did I Fall In Love With You”…

Remember when, we never needed each other
The best of friends like
Sister and Brother
We understood, we’d never be,
Alone

Those days are gone, and I want you so much
The night is long and I need your touch
Don’t know what to say
I never meant to feel this way
Don’t want to be
Alone tonight

What can I do, to make you mine
Falling so hard so fast this time
What did I say, what did you do?
How did I fall in love with you?

“Hai con người, với hai tâm hồn khác nhau…

Nhưng ngay lúc này đây thôi, họ đang ở bên nhau đó…

Đôi mắt khẽ khép lại nhẹ nhàng…

Hai trái tim cũng có lúc lại cùng đập chung một nhịp…

Hắn – Hoàng Thái muốn ở bên nó nhưng cũng muốn trêu đùa với tình cảm của nó…

Liệu hắn có ở bên nó hay không…?

Hay sẽ bỏ nó lại chỉ vì một người con gái thú vị hơn…

Vì một cuộc tình mới mẻ hơn…

Nó sẽ ra sao chứ…?

Cuộc đời

ta hãy để hay chữ duyên phận quyết định…”

-Này! – Nó chọt chọt vào má hắn.

-Hưm… – Mắt hắn vẫn nhắm nghiền lại.

-Dậy đi! – Lay lay người hắn, nó nói, căn bản vì bây giờ nó thấy đói quá rồi.

Im lặng.

-Tôi đói lắm rồi đó! Dậy đí! – Nó tiến mặt lại xát hắn, nếu không cho cái gì đó vào bụng thì chắc nó chết mất thôi – Đừng ngủ nữa!

Chụt!

Hắn bất ngờ mở mắt, chớp lấy cơ hội và cướp tiếp nụ hôn thứ hai của nó. Xong, hắn ngồi dậy, cười khinh khỉnh và kéo nó vào lòng mình.

-Á! – Nằm gọn trong tay hắn, nó hét toáng lên rồi ôm miệng, có một thứ dư vị nào đó vẫn đang đọng lại trên môi nó… nhẹ nhàng, thoáng qua tựa như là gió.

-Sao hả? – Hắn nhẹ nâng một lọn tóc nó lên, nói nhỏ vào tai của nó bằng một giọng trầm trầm.

-Sao anh lại… – Nó ấp úng.

-Cướp nụ hôn đầu của cưng rồi thì hôn cái thứ hai có làm sao đâu! – Hắn vui vẻ trả lời – Vừa nãy muốn nói gì hả?

-Ưm… – Nó nhìn quanh thì phát hiện ra rằng căn phòng bây giờ có thể nói là.. nó và hắn đang động phòng hoa chúc thì đúng hơn đó, cười trừ một cách đau đớn – Tôi đói lắm rồi đó!

-Ừ…! – Hắn gật đầu rồi tiếp – Nhưng tôi không muốn ăn cơm!

-Không ăn cơm? – Nó quay lại nhìn hắn khó hiểu – Thế thì ăn gì?

-Ăn… – Hắn cười gian, nhìn nó.

-Ăn cái gì? – Nó nhìn lại người mình rồi hỏi tiếp.

Hắn buông nó ra… xong đẩy nó nằm xuống giường, chống tay khóa nó lại ở giữa và cười rất vô tội.

-Anh… anh – Nó sợ hãi, ánh mắt ngấn lệ như chỉ chờ trào ra.

Không nói gì, hắn đưa tay lên khuôn mặt nó. Ngón tay hắn dừng lại ở đôi môi đỏ mọng, môi nó có vị của loài hoa quỳnh tinh khiết, một dư vị khó quên đã đọng lại trên môi hắn. Có một điều mà nó chưa biết, đó là nó cũng đã cướp mất nụ hôn đầu của hắn rồi… nụ hôn mà hắn sẽ chỉ dành cho người hắn yêu… Người đó có phải là nó hay không?

-Nè! – Nó đẩy đẩy hắn nhưng không có hiệu quả.

-Ưm… – Hắn nhìn nó nhưng vẫn mãi suy nghĩ.

-Cho tôi đi ăn cơm nha! – Nó thành khẩn nhìn hắn , rồi quay mặt đi sao cho không nhìn thấy khuôn mặt của hắn nữa – Lần… lần sau, đừng có đùa tôi kiểu đó nữa!

-… – Không nói gì, hắn quay khuôn mặt nó lại đối diện với mình.

-Đã nói là đừng đùa kiểu đó nữa rồi mà! – Nó nhăn mặt, người nóng bừng bừng.

-Tôi đâu có đùa! – Hắn trầm giọng rồi bào bảo – Mà hình như tôi chưa biết tên cưng, đúng không?

-Ờ… – Nó gật gật đầu.

-Vậy thì tên là gì? – Bằng cái điệu cười khì, hắn hỏi.

-Là… – Nó định nói thì dừng lại – Tên Việt hay tên thật?

-Tên thật? – Hắn khó hiểu nhìn nó – Tôi không hiểu ý của cưng!

-Tôi không phải là người Việt mà là người Nhật! – Nó nghiêng đầu rồi nói.

-À! – Hắn vỡ lẽ, rồi nói tiếp, hình bóng ngày xưa lại quay về – Tôi cũng có quen một cô bé người Nhật! Hồi đó còn nhỏ lắm, khoảng chín hay mười tuổi gì đó!

-Vậy sao? – Nó ngạc nhiên – Cô bé tên là gì vậy? Cô ấy có biết tên của anh là gì không?

-Không! – Hắn nhẹ lắc đầu – Tôi biết tên cô bé nhưng cô ấy lại không biết! Và… tôi nghĩ rằng… mình đã thích cô bé ấy!

-Ưm… – Nó trầm ngâm, thấy cái gì đó nặng trĩu trong lòng. Thất vọng sao? Vì người hắn thích không phải là nó mà là một cô bé khác? Cuộc đời thật trớ trêu nhưng cũng thật khó hiểu!

-Sao thế? – Hắn gọi nó.

-Không, mà cô bé ấy… tên là…? – Nó lắc đầu, xua tan đi những gì vừa nghĩ.

-Tên là… Gekkanbijin! – Nhớ lại một chút quá khứ, hắn nói.

-Hả? – Nó trố mắt nhìn hắn – Gekkanbijin?

-Ừm – Hắn gật đầu rồi nói tiếp – Cô bé ấy bảo tên như vậy vì ba và mẹ cô quen nhau tại một vườn hoa, xung quanh đó là cả một vùng trời bát ngát hoa quỳnh trắng nở rộ! Và tên cô bé ấy có nghĩa là hoa quỳnh!

-Ơ… – Nó cố lục lọi trong kí ức tuổi thơ của mình…

***

7

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT