watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4797 Lượt

về ngôi biệt thư, hắn lên phòng thì thấy Ny đang lau dọn phòng mình. Hắn cất tiếng :
– NaDy, cô xuống pha cho tôi 1 ly nước chanh mang lên phòng tôi ngay nhé.
– Ukm
Nằm trên giường, Phước Thiên vắt tay lên trán suy nghĩ, tai sao cô ta lại về Việt Nam làm gì chứ, định đeo bám mình tới bao giờ, có thật đó là người mình từng yêu và muốn cưới trước khi bị tai nạn không ? Ở bên cô ta, mình không thấy thoải mái và yên bình tý gì cả, tai sao cả ba, mẹ và chị Ái Liên đều công nhận cô ta….
– Cậu chủ, nước của anh đây.
– Được rồi, cô ra ngoài đi, tôi muốn ngủ 1 lát, 2h kêu tôi dậy nhé.
Nó lặng lẽ bỏ ra ngoài, công việc của nó chỉ có thế, nhẹ nhàng hơn osin nhìu, nó ra chiếc bàn ngoài sân ngồi lấy sách vở ra ôn bài, ba con Becgie cũng không còn gầm gừ nó nữa, chúng có vẻ có thiện cảm với nó hơn, mà hôm nay hắn sao ấy nhỉ ? Không còn la hét hay kiếm chuyện với nó. Trên khuôn mặt hắn, nhất là đôi mắt, ẩn chứa 1 điều gì đó hay nói đúng hơn là 1 nỗi buồn xa xăm.
Nó thiếp đi lúc nào không biết nữa, chỉ biết là khi tỉnh lại, nó mơ màng thấy cơ thể mình đang bay lơ lửng trên không,chắc là đang nằm mơ rồi, hé mở mắt nhẹ nó thấy khuôn mặt hắn. OMG, tại sao hắn chui vào được cả giấc mơ của nó thế này, không phải là sự thật chứ, nó lại mơ màng mở mắt 1 lần nữa, ôi ! không phải là nằm mơ, thì ra nãy giờ nó được bay bổng trên không trung là do hắn đang bế nó, thì ra hắn thức dậy trước , đi xuống nhà tìm hoài không thấy nó đâu, bước ra vườn thì thấy nó đang gục đầu ngủ trên đống sách vở, vì thế hắn đã nhẹ nhàng bế nó lên phòng cho nó ngủ trước sự ngỡ ngàng của những người giúp việc. Nó định la làng thức dậy nhưng nó nghĩ hắn đang bế nó lên cầu thang, lỡ nó la lên hắn giật mình hất nó rớt xuống luôn thì sao ? Ôi, nó đâu muốn bị đáp đất theo cách đó, thế là nó im lặng giả vờ ngủ típ.

Hắn nhẹ nhàng đặt nó xuống chiếc giường màu hồng, sau đó lặng lẽ ngồi nhìn nó ngủ. Người nó cứ đơ ra, “ trời ơi, sao không đi đi còn ngồi đó làm gì ? ” . Nó khẽ nhíu mày với suy nghĩ đó, định mở mắt ra luôn chứ hắn cứ ngồi đó nhìn nó, rồi nó thì cứ cứng đơ ra như vậy, chịu sao nổi. Bỗng nó có cảm giác có 1 thứ gì đó mềm mại vừa đặt nhẹ lên trán nó, gì thế này ? Nó khẽ mở mắt thì thấy hắn đang hôn lên trán nó. Ôi, ôi, nó muốn đục cho hắn 1 cái quá, nhưng nó mà thức dậy lúc này thì hắn sẽ biết nãy giờ nó giả bộ mất, thế là nó đành nằm im chịu trận.
Hắn đứng lên, nhìn thấy khuôn mặt ửng đỏ của nó, hắn khẽ nhếch mép cười rồi đi ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Còn lại 1 mình trong phòng, nó nhổm ngay người dậy, tên đáng ghét, đã dám hôn nó 2 lần rồi, nhưng sao lần này, nó không cảm thấy bực tức, khó chịu như lần đầu tiên nữa.

Hắn cũng về phòng và ngồi vào bàn làm việc, hắn đang vẽ những mẫu thiết kế để chuẩn bị cho tour diễn bên Anh của tập đoàn Denis sắp tổ chức, hắn là người thừa kế của tập đoàn Denis và cũng là người sáng tạo ra những mẫu mã quần áo thời trang nhất, nhưng hắn chưa bao giờ ra mặt cả, chỉ thông qua chị Ái Liên và đưa ra thị trường, vì thế mọi thứ về hắn, người thừa kế và con át chủ bài của Denis là 1 ẩn số đối với các tập đoàn khác trên thị trường Châu Á và Châu Âu. Hai tháng nữa, tour diễn sẽ bắt đầu vì thế, hắn sắp phải từ bỏ chức vị thầy giáo và trở về là người thừa kế duy nhất của Denis. Đang vẽ thì hắn nghe tiếng gõ cửa :
– Kóc…Kóc…Tôi vào được chứ, đã 3h rồi, theo hợp đồng thì giờ này thầy sẽ ôn bài cho tôi.
– Cô vào đi, hắn vội tắt máy tính và cất tất cả bản vẽ vào tập hồ sơ.
Nó ngồi vào chiếc bàn làm việc của hắn, hắn thì đứng dạy nó.
– Này, không hiểu gì thì cứ hỏi.
– Ukm, tôi biết rồi, cái phần về L/C trong ngân hàng ak, khó quá.
– Ok.
Hắn giảng cho nó những điều nó không biết, say sưa, nhìn cách hắn nói, giảng bài, sao mà hay thế nhỉ ? Nó mơ màng cứ nhìn vào cái miệng đang nói của hắn, miệng cũng đẹp thật, đỏ mọng như môi con gái, mỗi lần hắn nói thì cái lúm đồng tiền hiện lên, cười thì cái răng khểnh lộ ra, bỗng nó thấy hắn giống 1 ai đó, ai nhỉ ? Nó cũng không nhớ nữa. Cốp. Hắn kí 1 cái vào trán nó.
– Này, tôi biết tôi đẹp trai rồi, không cần phải nhìn mê mẩn vậy đâu, nãy giờ tôi nói gì chắc cô quên hết rồi hả ?
– Ơ…ơ…nhớ chứ sao không. Nó ấp ủng đỏ mặt.
– Haha, làm gì đỏ mặt vậy ? Nãy giờ tui thấy cô cứ nhìn cái miệng tui hoài vậy ? Muốn gì hả ?
Phước Thiên nhếch mép cười, hai tay đặt xuống chỗ để tay ở chiếc ghế nó ngồi, mặt anh cuối xuống sát với mặt nó. Nó trợn mắt nhìn anh, người cứng đơ, miệng lắp bắp :
– Thầy…thầy làm…làm…gì…vậy ?
– Thì làm cái điều mà cô muốn đó. Hắn ghé sát tai nó, nói nhẹ nhàng như rót mật vô tai nó vậy. Sau đó hắn cắn nhẹ vào tai nó.
Nó giật mình trước cử chỉ của hắn. Lấy hết can đảm nó nắm tay lại thành 1 nắm đấm và dụi thẳng vào bụng hắn. Hắn ôm bụng, mặt nhăn nhó nhìn nó :

- Tôi chỉ đùa tý thôi mà, hic đau quá.
– Đáng đời, lần sau là em sẽ cho thầy đo ván nun đó, thôi chào thầy em về.
Nó gom sách vở vội bước xuống lầu, bỏ mặt hắn đang ngồi ôm bụng, lúc này không có ai cả, nó mới lấy tay đặt nhẹ lên ngực, trái tim của nó đang đập nhanh hơn trước rất nhiều, gì vậy nhỉ, nó cũng không hiểu nổi mình nữa. Nó vội lấy xe chạy về nhà, vừa đến trước cổng thì nó đã thấy Quốc Huy đứng đợi từ lúc nào rồi.

Chap 17 : Lời xin lỗi or lời tỏ tình.

Quốc Huy thấy nó về, cậu im lặng đứng nhìn nó, nó cũng đứng nhìn Quốc Huy, một hồi nó lặng lẽ bỏ đi ngang qua Quốc Huy, không thèm nhìn cậu, nó bước vào nhà.
– Huy xin lỗi. Quốc Huy cất tiếng làm nó phải dừng bước chân của mình nhưng nó vẫn đứng quay lưng về phía Quốc Huy.
– Huy xin lỗi, xin lỗi vì đã nghi ngờ Ny, khi thấy những tấm hình đó, Huy không nén được sự giận dữ bực tức trong lòng nên đã nói những câu không phải với Ny, Huy xin lỗi.
Nó dựng xe xuống, quay sang Quốc Huy, nhìn thẳng vào mặt cậu, nói :
– Ny chấp nhận lời xin lỗi của Huy, mình vẫn sẽ là bạn nhé.
Bỗng chốc Quốc Huy ôm chầm lấy nó, cậu thì thầm bên tai nó :
– Huy không muốn mình là bạn nữa, Huy muốn được là người ở bên Ny, chăm sóc Ny, Huy không muốn tên thầy giáo đó đụng vào Ny 1 lần nữa, Huy sẽ thay thế Nhật Minh, ở bên Ny suốt đời.
– Không ai thay thế được anh Minh cả. Nó nhẹ nhàng bỏ tay Quốc Huy ra.
– Không tay thế cũng được, chỉ cần được ở bên Ny, là người cho Ny trút hết phiền muộn là được.
Nó mỉm cười nhìn Nhật Huy, thì vốn dĩ tình bạn cũng là như thế mà, nó nhẹ nhàng gật đầu. Hay là mình thử mở lòng với Quốc Huy. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu nó.
– Đi ăn nhé. Quốc Huy mỉm cười nhìn nó.
– Ukm, đợi Ny cất xe
Thế là 2 đứa lại vi vu trên con đường đầy đèn của đất Sài Gòn, hết lượn quán kem, bánh bột lọc rồi lại trà sữa. Quốc Huy luôn nói những câu pha trò làm cho nó cười, ở bên Quốc Huy, lúc nào nó cũng thấy vui, cậu nhóc dắt nó đến 1 công viên nhỏ, hai đứa đùa giỡn, rượt đuổi nhau.
Hạnh phúc phải chăng là đây.
Anh nguyện là người mang cho em nụ cười.
Chỉ cần đó là nụ cười thực sự của em.
10pm
Nó đã thấm mệt, Quốc Huy đưa nó về nhà, nó bước chân vô cổng quay đầu lại cười chào Quốc Huy, bỗng cậu nhóc lại bước xuống xe, tiến về phía nó :
– Quên mất, nhắm mắt lại đi, Huy cho Ny cái này.
– Cái gì vậy ?
– Thì nhắm mắt lại đi nè.
Nó khẽ khép hờ đôi mắt, bỗng Quốc Huy hôn nhẹ vào má nó, sau đó leo lên xe chạy thẳng không kịp để nó bắt lại được. Tối đó, có 3 người thao thức mãi mà không ngủ đươc. Quốc Huy cứ mãi nằm trên giường tủm tỉm cười, anh rất vui, vì có lẽ, em sẽ mở lòng với anh. Cậu khẽ mỉm cười trước khi chìm vào giấc ngủ. Còn nó, nó vẫn không tin Quốc Huy đã dám hôn nó, liều thật mà, và 1 người nữa, là hắn, khi chứng kiến toàn bộ sự việc trước cổng nhà nó. Nó để quên sách ở nhà hắn, hắn mang đến cho nó và vô tình thấy được mọi chuyện.

Sáng hôm sau, 6h sáng nó đã có mặt ở nhà hắn, tâm trạng nó hôm nay vui vì tối qua mẹ nó gọi điện báo bà đã ra viện nhưng còn yếu, nên mẹ nó sẽ ở lại 1 tuần nữa. Không sao cả, miễn bà khỏe là nó vui rồi . Đang vui thì nó thấy hắn xuất hiện thình lình ở cửa, hắn chỉ nhìn nó 1 cái rồi thôi, đi lướt qua nó không nói câu nào. Gì vậy, hôm nay tại sao hắn không chọc phá nó như mọi hôm, hay ít ra cũng phải cười với nó 1 cái chứ. Nó cảm thấy hơi nhói trong tim, chợt nó lên tiếng kêu hắn mà chính nó cũng không ngờ là mình đã kêu hắn :
– Thầy…
– Sao ? Hắn dừng lại, đứng quay lưng mà trả lời nó
– Oh, không có gì ? Nó trả lời rồi lặng lẽ bỏ vào trong.

Nguyên ngày hôm đó, hắn không ở nhà, hắn đi đâu đó nó cũng không biết nữa, chỉ tới 3h là hắn về dạy nó học, cũng không nói với nó câu nào, liên tục 3 ngày như thế. Nó cảm thấy ngột ngạt khi phải đối mặt với hắn. Nó đã làm gì mà hắn lại lạnh lùng với nó như thế, thà hắn cứ chọc phá, la mắng nó như mọi khi cũng được, như vậy nó còn cảm thấy dễ chịu hơn là nhìn ánh mắt lạnh như băng của hắn bây giờ.
– Ngày mai cô có thể kết thúc công việc quản gia của mình được rồi. Hắn lên tiếng khi nó vừa dắt x era khỏi cổng.
– Sao vậy ? Chưa hết 1 tháng mà. Nó ngạc nhiên

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT