|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
phòng và đi về phòng mình, vừa đi anh vừa khẽ nhếc môi, “ em yêu anh thật rồi sao, NaDy ? Anh cũng không muốn trốn tránh em nữa, nhưng cũng không muốn làm em tổn thương, cô ta sắp về Việt Nam rồi, nếu cô ta biết được những chuyện của chúng ta, cô ta sẽ không để cho em yên đâu NaDy ah, vì thế, hãy chờ anh nhé, chỉ 1 thời gian thôi. ”
7h sáng.
Phước Thiên chở cô về nhà rồi lái xe thẳng đến trường. Cô vào nhà cũng lấy xe đạp điện đi học, cô thích đi xe đạp điện vì không phải đội mũ bảo hiểm và cũng không sợ công an bắt nữa, hehe.
Nó tung tăng đến trường mặc dù đầu vẫn còn hơi choáng, hôm nay nó bắt đầu kì thi rồi, lúc nãy mẹ nó gọi điện nói đang trên đường về Sài Gòn, bà nó đã khỏe. Bước chân vào trường, nó đi nhưng vẫn còn loạng choạng, và không biết ở đâu thò ra 1 cái chân làm nó suýt ngã và may mắn, nó ngã vào 1 người, nó vội cám ơn :
– Cám ơn bạn nha.
– Ny sao vậy ? Bị ốm ah, một giọng nói ấm áp vang lên
Thì ra là Quốc Huy, nó đang dựa vào người của Huy, ngay lập tức nó đứng thẳng lên cười cười :
– Hihi, không sao, không sao đâu
– Ukm nè, thôi lên lớp đi Ny sắp tới giờ thi rồi ak.
Hành động của Quốc Huy với nó lại được dịp làm cho bọn con gái tức điên lên, cứ lườm rồi liếc nó. Hôm nay nhỏ Trâm đi thi trễ, nhưng nhỏ cũng làm bài được nên mặt rất tươi. Vỗ vai Ny, nhỏ hỏi :
– Tỉnh chưa cô ? Hôm qua tính làm playgirl hả ? hehe
– Hihi, đâu có.
– Hôm qua ngủ nhà thầy giáo đẹp trai hả ?
Nhỏ Trâm nhắc làm nó nhớ lại chuyện hôm qua, đỏ mặt rùi liếc con bạn :
– Khùng mày, hihi thôi đi về.
Lúc này Quốc Huy chạy ra, đến chỗ Trâm và Ny, cậu cười tươi như hoa :
– Nay làm bài thi tốt, đi ăn kem nhé, Huy khao, hihi
– Thì đương nhiên ông phải khao rồi. Nhỏ Trâm lém lỉnh.
Ba người lại vi vu trên đường và tắp vào quán café Bali, họ nói nói cười cười rất vui vẻ, kết thúc 1 ngày thi, còn 2 ngày nữa, phải cố gắng thôi, cả ba cùng hứa với nhau.
Hôm sau, nó đến trường sớm hơn mọi người, đang đi lên lầu thì thấy 2, 3 đứa con gái đang đi từ trên lầu xuống. Một đứa lên tiếng với nó :
– Này bạn, đã có thầy giáo rồi thì đừng có ham hố thêm Quốc Huy nữa.
– Mình không hiểu ý bạn. Nó ngạc nhiên trả lời
– Ok, vậy thì mình nói thẳng, bọn mình không muốn bạn dây vào Quốc Huy nữa.
– Xin lỗi, nhưng mình và Quốc Huy là bạn và bạn không có quyền cấm đoán mình.
– Cái gì ? Một con nhỏ tức giận khi nghe nó nói, nhỏ này giơ tay định tát nó thì bị nó chụp lại được, nó trợn mắt, gằn giọng nói :
– Bạn không có cái quyền bắt mình phải chơi với ai và không được chơi với ai. Nói rồi nó bỏ đi.
Thật là một đám hám trai mà, nó bực mình tự nghĩ và đi lên lớp. Đi qua phòng thầy Hiệu Trưởng thì nó thấy Phước Thiên đang ở trong đó. Không biết là có chuyện gì nhỉ ? Nghĩ rồi nó chạy thẳng lên lớp khi tiếng chuông báo hiệu giờ thi bắt đầu.
Chap 21 : Anh xin lỗi
Những ngày thi vật vã cuối cùng cũng qua đi, trường nó hình như sắp tổ chức một cái Event thì phải, ah đúng rồi, cuộc thi “ Sinh viên thanh lịch ” đây mà, mệt thật, sao nó chẳng thích mấy cuộc thi vớ vẩn này tý nào cả. Đọc bảng thông báo xong nó lắc đầu rồi đi lên lớp.
Lớp nó hôm nay lạ thật, bọn con gái trong lớp thì điệu đà hẳn lên, cả cái tướng đi cũng sửa nữa chứ. Nó lại típ tục định vị vào bàn đầu, thằng lớp trưởng bắt đầu đứng lên thông báo :
– Các bạn girl lớp 10KT115 nghe thông báo đây, trường mình đang có cuộc thi “ Sinh viên thanh lịch ” , chắc các bạn đã đọc dưới bảng thông báo rồi nên mình không nói nhiều nữa, 1 lớp sẽ cử ra 1 bạn đi thi, nào lớp chúng ta chọn ai đây ?
Cả đám nhao nhao lên, Ny và nhỏ Trâm cũng không quan tâm, chỉ lo ngồi tám với nhau, bỗng 1 giọng nam cất lên :
– Tớ đề nghị chọn bạn NaDy Ny, bạn ấy đẹp, lại còn lai Pháp nữa, học cũng đứng nhất nhì lớp, để bạn ấy đi thi lớp ta chắc chắn có giải.
– Phải đấy, phải đấy. Ngọc Trâm cũng được nè. 1 nam sinh khác lên tiếng
Bọn con gái có vẻ không ủng hộ nó lắm, cũng phải thôi, người nào được con trai thích nhiều thì sẽ bị con gái ghét nhiều hơn, đó là lẽ thường tình trong đời ( Lynh thấy vậy đó ) . Nó thì nhăn mặt, nó ghét mấy cuộc thi nhắng nhít này, nhỏ Trâm lại càng ghét hơn. Nó đứng lên nói :
– Ny thấy Ny không đủ tự tin với lại lớp còn rất nhiều bạn có thể đi thi.
– Trâm cũng vậy. Nhỏ Trâm cũng ý kiến
– Mà trong lớp này Ny có học lực khá nhất lớp và theo bọn mình thấy thì Ny xứng đáng đi thi nhất đó. Lớp trưởng nói
– Nó không thi thì thôi, việc gì phải năn nỉ. 1 nữ sinh nói.
– Vậy bạn xem lớp mình có ai có những điểm đầy đủ để dự thi bằng Ny, xinh đẹp, học giỏi, dáng chuẩn, nói được tiếng Pháp nữa, mình thấy chỉ có Ny là xứng đáng.
Cả lớp im lặng trước lời nói của lớp trưởng, cậu ấy nói đúng quá mà, nguyên lớp làm gì có ai được như pé Ny nhà ta, thế là trước những lời thuyết phục của lớp trưởng, Ny nghiễm nhiên phải đi thi mặc dù trong lòng không muốn tý nào.
– Ny đi thi đi, Huy tin là Ny sẽ thành công mà. Quốc Huy cười nhăn răng nhìn nó.
– Ờ…ờ…Nó nhăn mặt trả lời, nó không tự tin vào bản thân mình.
Reng…reng…reng…chuông vào học vang lên. Thầy giáo đẹp trai bước vào, anh nở nụ cười chết gái hỏi tất cả học sinh :
– Các bạn vừa trải qua kì thi như thế nào ? Tốt chứ ?
– Vâng, tốt thưa thầy . Cả lớp đồng thanh trả lời
– Ukm, vậy cuộc thi sắp tới, lớp trưởng đã thông báo cho các bạn chưa ? Và đã chọn được ai đại diện lớp mình rồi.
– Dạ, em đã thông báo và cả lớp cùng thống nhất chọn bạn NaDy Ny. Lớp trưởng đứng lên trả lời.
– Thế ah. Anh liếc mắt nhìn sang nó mỉm cười. Nó lại đỏ mặt trước cái nhìn của anh.
– Em cố gắng mang lại chiến thắng cho lớp nhé. Anh dịu dàng nói với nó.
– Dạ, em sẽ cố gắng thưa thầy.
– Tốt, tất cả các bạn vào tiết học thôi.
Hôm nay anh giảng bài cũng rất hay và nó để ý 1 điều rằng anh rất hay nhìn nó, 1 cái nhìn khá buồn, chuyện gì vậy nhỉ. Ra chơi thì nó bị Quốc Huy và nhỏ Trâm kéo xệch xuống canteen còn anh thì vẫn bị vây quanh bởi các nữ sinh. Trong trường bây giờ ai cũng nghĩ nó và Huy là một cặp vì đi đâu cũng có nhau ( toàn là Quốc Huy kéo nó đi đấy chứ ) , thâm chí cậu nhóc còn chuẩn bị cả bữa sáng cho nó nữa. Cuộc thi đã bắt đầu, nó cũng rối rít chuẩn bị cho cuộc thi nên không để ý đến Phước Thiên nữa. Quốc Huy và nhỏ Trâm thì giành nhau làm quản lí cho nó, các bạn nữ tuy ghét nó nhưng vẫn thay nhau chuẩn bị đầu tóc, trang điểm cho nó vì trong cuộc thi này, không ai muốn lớp mình thua cuộc cả.
Cuộc thi lên đến đỉnh điểm khi vòng chung kết chỉ còn lại 2 thí sinh là nó và Thúy An, cả 2 ngang tài ngang sức, đều học giỏi và thạo ngoại ngữ. Thầy hiệu trưởng là người cho ra nhận xét mà vẫn không biết thiên về bên nào. Vòng cuối cùng là vòng ứng xử, và người được quyền đưa ra câu hỏi là người có thế lực lớn nhất Blue Moon. Đó là người thừa kế của Denis. Hôm nay, anh mặc áo sơmi đen tuyền, tóc vuốt đứng như mọi ngày, quần jean dài và đôi giày màu nâu thẫm. Sau khi đặt câu hỏi cho Thúy An, anh quay sang nhìn nó, mỉm cười và hỏi :
– NaDy, em hãy kể về ký ức mà em cho là đẹp nhất của em.
– Dạ, thưa thầy….Nó ấp úng, nó không muốn nhắc lại quá khứ, nó đã muốn quên đi anh, đó thật sự là 1 quá khứ đẹp nhưng đối với nó bây giờ cái quá khứ đó thật tồi tệ. Đúng tình yêu giữa nó và anh là đẹp nhất, nhưng bây giờ chỉ là niềm đau, làm sao mà nó có thể khơi lại được. Nó ứa nước mắt, người run run. Cầm micro, nó nói trong nước mắt.
– Thưa thầy, em không có kỉ niệm đẹp và kỉ niệm đẹp nhất của em cũng không thể mang ra công khai nói được. Nói rồi nó chạy xuống sân khấu, dù nó đã cố gắng che đi những giọt nước mắt nhưng anh vẫn nhìn thấy.
Anh đuổi theo nó, Trâm và Huy cũng chạy đến, nhỏ Trâm tức giận chặn anh lại :
– Không phải ai cũng có kí ức đẹp đâu thầy, kí ức của Ny đẹp đấy, nhưng bây giờ thì chỉ là niềm đau, thầy hỏi câu đó khác nào khơi dậy nỗi đau của nó.
Anh khá bối rối trước câu nói của Trâm, anh không hề biết chuyện quá khứ của nó. Anh lại tiếp tục đuổi theo nó. Quốc Huy cũng đuổi theo và lần này, cậu thật sự đã sai lầm khi đuổi theo nó và Phước Thiên.
Nó lại đứng dựa vào gốc câu sau trường, nước mắt vẫn rơi ra, nó lại nhớ đến anh, cũng lâu rồi tim nó không đau như vậy. Bỗng 1 bàn tay mềm mại khẽ lướt qua hàng mi nó lau đi những giọt nước mắt. Nó ngước mặt lên nhìn, là anh, người con trai mà mấy tháng nay đã làm tim nó đập nhanh hơn trước. Nó bỗng thấy ghét anh, tại câu hỏi đó mà nó mất đi giải thưởng, làm thất vọng các bạn trong lớp. Nó tức quá đánh bộp bộp và người anh, anh không chống trả, không né tránh chỉ đứng yên, rồi anh ôm chầm lấy nó, làm nó không ngọ nguậy được, mặt anh cúi sát bờ vai nó và nhẹ nhàng nói nhỏ để nó đủ nghe :
– NaDy ah, anh xin lỗi…..
Chap 22 : Hạnh phúc thoáng qua
Nó ngước mặt lên nhìn anh, vẻ mặt bối rối xen lẫn ngạc nhiên, anh cũng nhìn nó mỉm cười, lấy tay lau những giọt nước mắt còn sót lại trên khuôn mặt nó :
– Khuôn mặt đẹp thế này mà bị lem bởi những giọt nước mắt mất tiu rồi, hihi nhìn em giống lọ lem quá đi mất.
Anh cười lớn ghẹo nó làm nó đỏ mặt, nãy giờ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




