|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
hỏi:
- Cô nương ở đâu?
Rồi nói với Phụng Kiệt:
- Huynh đưa nàng về đi.
Phụng Kiệt nhìn nữ lang hỏi:
- Bây giờ cô nương hãy nói gia trang để tại hạ có thể đưa về.
Nữ lang chỉ xuống núi:
- Nhà tiểu nữ ở Minh Cầm Giang.
Lý Phụng Kiệt nói:
- Tại hạ vừa từ dưới đó lên đây, giờ tại hạ sẽ đưa cô nương trở về.
Rồi nói với thiếu niên:
- Huynh đài xin chờ tại hạ giây lát sẽ về.
Thiếu niên khoát tay:
- Huynh đài cứ đi đi, tại hạ sẽ ở đây chờ đợi.
Lý Phụng Kiệt xách giỏ trúc thay nữ lang, cùng nàng đi xuống núi.
Chân nữ lang nhỏ nhắn, lại thêm vừa té khi nãy bị thương, nên trên đường gập ghềnh thế này, đi lại thật khó khăn.
Phụng Kiệt thấy tình cảnh nàng như vậy, nghĩ không thể tỵ hiềm nam nữ nên vội dìu nàng đi xuống, vất vả lắm mới xuống đến Minh Cầm Giang.
Phụng Kiệt giao giỏ trúc cho thiếu nữ lại dặn dò lần nữa:
- Cô nương ngàn lần không được nên núi nữa đó.
Dứt lời, Phụng Kiệt vội vàng đi lên núi thì gặp hảo hán mặt vàng thọ thương vừa tỉnh dậy, lại đang bị thiếu niên tra hỏi, Phụng Kiệt bước tới tát gã hai cái:
- Ta xem mi không còn trẻ nữa mà ở núi này lăng nhục một thiếu nữ cô thế yếu nhược, mi thật chẳng khác loài cầm thú. Đi mau, tìm đường khác mà đi, không được hoành hành nơi đây.
Gã đó chẳng dám nói một tiếng, cúp đầu như chó bị thương, cắm cúi đi lên núi.
Phụng Kiệt ôm quyền nói với thiếu niên:
- Huynh đài quý tính, đại danh là gì?
Thiếu niên vòng tay đáp:
- Tại hạ là Giang Tiểu Nhạn.
Phụng Kiệt ngẩn người dường như đã nghe ai nói đến tên này, cười nói:
- Cửu ngưỡng, cửu ngưỡng. Giang huynh từ đâu đến đây?
Tiểu Nhạn trả lời:
- Tại hạ từ Hứa Châu đến đây để gặp Thái Vô thần sư. Tại hạ đến Bạch Tùng tự hỏi thăm thì nghe các hòa thượng nói đã xuống hạ viện ở Nhạc Tiền thôn, lại chỉ đường này bảo tại hạ xuống núi mà tìm. Vừa kịp đến đây gặp huynh đài ra tay trừng trị hung đồ, khiến lòng thầm bái phục. Xin cho biết danh tính là chi?
Phụng Kiệt báo danh tính, Tiểu Nhạn càng thêm bội phục nói:
- Thì ra huynh đài là Lý Phụng Kiệt vốn thực cao đồ của Thục Trung Long tiền bối.
Ở Giang Nam, tại hạ từng được nghe thiên hạ truyền tụng hành vi trượng nghĩa khinh tài của Lý huynh những mong gặp gỡ.
Lý Phụng Kiệt mỉm cười, Tiểu Nhạn lại tiếp:
- Lý huynh quen biết với Thái Vô thần sư xin giúp đưa tại hạ đến gặp lão. Vì bằng hữu của tại hạ ở Hứa Châu bị người đả thương, tuy không trầm trọng nhưng trúng nhằm gân cốt, nghe nói Thái Vô thần sư có Kim cương canh
sinh tán là thần dược. Tại hạ muốn đến diện kiến để thỉnh cầu lão ra tay giúp bằng hữu này.
Phụng Kiệt khẳng khái nói:
- Nhất định là được rồi, Kim cương canh sinh tán quả là thần dược. Tháng trước tại hạ bị thương khá nặng, nhờ thần dược này mà chóng hồi phục. Tuy nhiên lão thần sư đối với dược vật này thật trân quý, không dễ đem cho người khác, dù muốn tung tiền ra mua cũng không được. Thế nhưng, tại hạ sẽ nói giúp huynh, hy vọng lão sẽ cho một ít.
Tiểu Nhạn nói:
- Bằng hữu của tại hạ là người giang hồ, lão thần sư trước kia cũng là người giang hồ, hiện giờ làm hòa thượng cũng phải từ bi bác ái, quảng đại khoan hòa, chứ sao lại tính toán quá vậy?
Vừa nói, Tiểu Nhạn vừa dẫn ngựa theo Phụng Kiệt đi dần lên núi.
Hai người vừa đi vừa chuyện trò. Phụng Kiệt hỏi lai lịch Tiểu Nhạn, nhưng chàng không muốn nói rõ nên cười nói:
- Tại hạ cô thân độc mã, một mình đi lại giang hồ, võ nghệ cũng chẳng biết bao nhiêu, nhưng phiêu bạt khắp nơi cũng chưa từng bị người khuất phục. Tại hạ từ Giang Nam đến Hứa Châu gặp bằng hữu thọ thương, nên tìm đến chốn này xin thần dược đem về trị thương. Sau đó, tại hạ định đến Quang Trung gặp vài người quen.
Lý Phụng Kiệt ngạc nhiên hỏi lại:
- Quang Trung? Không biết bằng hữu của Giang huynh ở Quang Trung là ai vậy?
Tiểu Nhạn thờ ơ nói:
- Chỉ là mấy tiêu đầu thôi.
Phụng Kiệt nói:
- Tiêu đầu ở Quang Trung đa phần đều là môn đồ Côn Lôn phái. Giang huynh lẽ nào là bằng hữu của chúng.
Tiểu Nhạn gật đầu nói:
- Biết sơ, nhưng không phải thâm giao.
Phụng Kiệt vừa nghe lập tức thay đổi thái độ, nghĩ:
“Tiểu Nhạn cũng là đồng đảng của Côn Lôn phái”.
Nên tỏ ý không vui, cười nhạt nói:
- Côn Lôn phái toàn là bọn vô năng, âm hiểm thâm độc, chỉ dựa vào người đông mà hoành hành. Giờ đây lại có đích tôn của Long Môn Hiệp là Kỷ Quảng Kiệt, người này kiếm pháp vô song, hắn đến Quang Trung giúp bọn Côn Lôn phái. Bọn Chí Cường, Chí Trung xem hắn như thiên thần.
Tiểu Nhạn dường như rất kinh ngạc, hỏi:
- Đích tôn của Long Môn Hiệp?
Phụng Kiệt cười nhạt nói:
- Người này thực là đích tôn của Long Môn Hiệp. Kiếm pháp tinh diệu khôn lường tương đương với ta. Là một kiếm khách trẻ tuổi lại trợ uy cho Côn Lôn phái, thật đáng chê cười.
Tiểu Nhạn lại hỏi:
- Huynh từng giao thủ với hắn, thấy người này võ nghệ ra sao?
Phụng Kiệt do dự một lát mới nói:
- Đấu qua mấy hiệp, tại hạ bại dưới tay hắn.
Thoáng chốc, cả hai gần đến đỉnh núi cao nhất của Tung Sơn, ngựa của Tiểu Nhạn hết cách đi lên. Lý Phụng Kiệt nói:
- Ngựa này cột ở đây không ai bắt đâu.
Tiểu Nhạn cột xong ngựa, lấy hành lý và bảo kiếm giắt vào mình cùng theo Phụng Kiệt bám vào vách núi đá leo lên như hai con vượn.
Hôm nay, Tiểu Nhạn đến Bạch Tùng tự mây khói mang mang này lòng có chút bâng khuâng.
Phụng Kiệt mời Tiểu Nhạn vào phòng mình nghỉ ngơi. Phụng Kiệt bèn vào phòng phương trượng mà gặp Thái Vô thần sư.
Thái Vô thần sư đang niệm kinh, Phụng Kiệt nói:
- Có tên Giang Tiểu Nhạn đến đây xin thuốc.
Thái Vô thần sư sầm mặt:
- Tại sao lại đến nữa? Vừa rồi hắn đến đây một lần, ta đã cho người bảo hắn đi đi. Kim cương canh sinh tán của ta vốn chỉ cho người lên xuống núi này, còn bọn giang hồ cho chúng trị lành thương, lại tìm đánh nhau, làm toàn việc ác.
Phụng Kiệt nói:
- Tại hạ nghĩ đại sư cho hắn một chút là được rồi. Tại hạ thấy người đó tuy là bọn Côn Lôn, nhưng hắn từ rất xa đến đây.
Thái Vô thần sư vừa nghe Tiểu Nhạn là người Côn Lôn phái càng lắc đầu từ chối:
- Người Côn Lôn phái ta càng không cho. Nói tóm lại, Kim cương canh sinh tán của ta không cho kẻ giang hồ. Còn thí chủ nếu không quen trước với ta, thì lần bị thương đó ta cũng chẳng thèm màng tới.
Phụng Kiệt nói:
- Nếu vậy, tại hạ bảo hắn đi là xong.
Thái Vô thần sư dặn:
- Thí chủ nói ta vân du bốn bể rồi, chưa rõ lúc nào về, thuốc cũng chẳng biết để đâu.
Phụng Kiệt nói:
- Hà tất phải nói như vậy, cứ bảo hắn là thuốc đã hết rồi.
Thái Vô thần sư gật đầu nói:
- Vốn thuốc của ta cũng không còn được bao nhiêu.
Lý Phụng Kiệt bước ra ngoài.
Tiểu Nhạn ngồi chờ ở phòng của Phụng Kiệt hồi lâu, lòng đang lo lắng, càng thêm sinh nghi. Chàng thấy bảo kiếm của Phụng Kiệt đang treo trên vách, cùng mấy bộ sách đặt trên bàn, thầm nghĩ:
“Người này văn võ toàn tài”.
Lý Phụng Kiệt trở vào phòng nói:
- Giang huynh đến thật không đúng lúc, thần dược của Thái Vô thần sư đã hết rồi.
Tiểu Nhạn vừa nghe giật mình, hỏi:
- Thần dược đã dùng hết rồi sao?
- Nhưng mà … có thể cầu đại sư cho tại hạ mượn toa thuốc được không? Giang Tiểu Nhạn này thề không để lưu truyền ra ngoài, chỉ quyết cầu cứu được bằng hữu đang bị thương thôi.
Phụng Kiệt khuyên nhủ:
- Tại hạ khuyên Giang huynh nên đi đi. Bốn phương đều có danh y, mau đi tìm người khác mà trị liệu, đừng để vết thương của bằng hữu thêm nghiêm trọng. Thái Vô thuốc cũng từ người khác đem về mà thôi.
Tiểu Nhạn vừa nghe chớp mắt, khoát tay nói:
- Lý huynh, tại hạ đến đây không phải hỏi thuốc của huynh, vả chăng thuốc cũng không có trong tay huynh, mà huynh cũng chẳng phải người trong miếu thì vô can với huynh rồi. Tại hạ đi tìm hòa thượng đây.
Dứt lời, chàng đứng dậy đẩy Phụng Kiệt rồi đi ra ngoài. Phụng Kiệt bị Tiểu Nhạn đẩy, cảm thấy nội lực chàng thật thâm hậu, bất giác kinh hãi.
Tiểu Nhạn chạy vào trong viện hét lớn:
- Thái Vô đừng trốn nữa. Hãy mau ra đây nói chuyện với ta. Hòa thượng kia cũng là người giang hồ, bằng hữu của ta cũng là người giang hồ, lẽ ra phải cho thuốc mới đúng. Người đã làm hòa thượng, người xuất gia nói chuyện từ bi bác ái, chỉ mỗi chút thuốc cũng cất giấu thì sao trở thành Phật Tổ?
Lý Phụng Kiệt đuổi theo ngăn Tiểu Nhạn lại, nói:
- Giang huynh, tại hạ đưa huynh đến đây, huynh đại náo như vậy thì ta còn gì thể diện?
Tiểu Nhạn nói:
- Lý huynh, xin thứ lỗi, đây không phải là việc của huynh đâu. Trước khi gặp huynh tại hạ cũng đã đến đây một lần, nhưng họ lại gạt ta đi nơi khác. Hiện giờ, tại hạ không phải đến gây hấn mà chỉ muốn mời Thái Vô thần sư để nói chuyện. Thần sư mau ra đây!
Chàng dậm chân nói lớn, chợt thấy trong phòng phương trượng bước ra một hòa thượng, thân thể cao lớn, Tiểu Nhạn hỏi:
- Lão là Thái Vô chăng?
Thái Vô thần sư trợn mắt giận dữ nói:
- Tiểu tử, ngươi dám náo loạn như vậy sao? Thần dược ta có, nhưng không cho kẻ võ lâm.
Tiểu Nhạn nói với Phụng Kiệt:
- Ậy! Lão nói vậy mà huynh đài
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




