|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
kiếm trên tay Lôi Hổ Nam Mỹ lập tức bị hớt thành đôi đoạn, lão rụng rời hồn vía, vội nhún bước tháo lui.
Ngờ đâu ngọn độc kiếm của Trầm Miên Tích linh động như một thớt rồng thiêng, xỉa theo bén gót.
Lôi Hổ Nam Mỹ trong cơn vô cùng cấp bách, vội ném phăng nửa thanh kiếm còn lại.
Kể ra cũng chẳng hổ danh là Lôi Hổ Nam Mỹ, tuy vội vàng nhưng quyền kình của lão vẫn đủ uy lực đánh bật được thế kiếm trở lại.
Đầu óc lão lúc bấy giờ chỉ còn nghĩ đến sự thoát thân mà không còn lòng dạ đâu chiến đấu, nên ngọn quyền vừa tung ra, lão đã đồng thời quay ngoắt người bỏ chạy.
Trầm Miên Tích bắn nhanh theo như một đường tên bật nỏ, thét vang:
- Trốn đâu? Hãy nếm một chỉ của ta!
Lồng với tiếng quát, một ngọn Thiên Long Chỉ, tuyệt học vô song của Ngân Hà Tiên Tử, tủa ra như làn điện xẹt.
Lôi Hổ Nam Mỹ chỉ hự được một tiếng rồi ngã chúi về phía trước.
Với một cái lắc mình, Trầm Miên Tích đã tiến đến sát cạnh, ánh thép vừa lóe lên, chiếc đầu của Lôi Hổ Nam Mỹ đã lìa khỏi cổ, lăn đi lông lốc một nơi.
Bất thần, Trầm Miên Tích nghe sau lưng mình có một luồng kình phong ập tới, chàng vội quay phắt người lại, thế chưởng của Hoằng Đường chủ cũng vừa vặn đập đến nơi.
Trầm Miên Tích buông tiếng cười sắc lạnh:
- Lão quỷ già muốn chết hử?
Thân hình chàng đồng thời vọt lên hơn ba trượng cao, lẹ làng quật chéo xuống một chưởng.
Hoằng Đường chủ vung tay áo lên đón lại, kèm theo một luồng ánh tua tủa bạc xẹt lên.
- Tên già khốn! Đến giờ này mà còn dùng ám khí hại ta à?
Lồng trong tiếng quát, thanh độc kiếm của chàng cuốn tròn như một con giao long quẫy sóng, tỏa thành một luồng kiếm khí vây bọc khắp châu thân.
Một loạt âm thanh loẻng xoẻng không dứt tai, bao nhiêu ám khí của Hoằng Đường chủ phóng ra đều lả tả văng rơi xuống đất.
Hoằng Đường chủ thấy Kích Động Phong Châm của mình chẳng làm gì được đối phương, lòng không khỏi kinh thầm, vừa định giở tuyệt kỹ Đồ Long Mệnh Chưởng ra đối phó, chợt thấy trước mặt ánh xanh lấp loáng kèm theo giọng quát sang sảng tựa chuông đồng của chàng:
- Nằm xuống ngay!
Sau tiếng thét cực kỳ thê thảm, Hoằng Đường chủ cả đầu lẫn một mảng vai bị hớt phăng xuống đất.
Giết xong hai lão Phó Giáo chủ và Đường chủ của Hỏa Đăng Giáo, Trầm Miên Tích nhìn khắp bốn phía trận diện, thấy nhóm cao thủ của Hỏa Đăng Giáo vẫn vây khổn Trâm Hoa Mai và Tuyết Sơn Chân Quân liều đấu chẳng thôi.
Trầm Miên Tích cất cao giọng quát:
- Tất cả cao thủ của Hỏa Đăng Giáo nghe đây, Phó Giáo chủ và Đường chủ của các người đã chết, mối thù của Ngân Hà Tiên Tử sư phụ ta coi như đã báo xong, những kẻ khác đều vô can. Muốn sống thì dừng tay bãi đấu!
Lời quát của chàng quả nhiên có hiệu lực, tất cả cao thủ song phương đều nhất loạt ngưng chiến ngoảnh đầu.
Trầm Miên Tích lại sang sảng cất lời:
- Nghĩ các người vì lầm đường lạc lối, nên lần đầu ta tạm tha cho toàn mạng, nên nhớ cải tà quy chánh, đừng cậy thế hung tàn hà hiếp nhân sĩ võ lâm, lần sau ta gặp lại khó mong sống sót. Mau kéo nhau đi ngay đi!
Cao thủ Hỏa Đăng Giáo nghe xong như được lệnh đại xá, cùng tung hô vang trời dậy đất, đoạn mạnh ai tìm đường nấy lủi đi.
Tuyết Sơn Chân Quân chậm rãi bước đến cạnh, vỗ nhẹ lên vai chàng khen ngợi:
- Hiền điệt ân oán phân minh, khiến lão phu đây khâm phục vô cùng.
Trầm Miên Tích vội vòng tay khiêm tốn:
- Thúc thúc dạy quá lời! Tiểu điệt thêm thẹn!
Chàng quay qua Trâm Hoa Mai tiếp lời:
- Nếu không nhờ Trâm Hoa Mai cô nương đây cứu trợ, tiểu điệt cũng đã vong mạng rồi.
Trâm Hoa Mai cúi đầu bẽn lẽn, dường như đôi mắt nàng đang che giấu tình cảm đặc biệt ưu ái dành riêng cho chàng.
Ngay lúc ấy, một tiếng vèo từ phía sau lưng Trầm Miên Tích lao vút tới.
Chàng vội đưa tréo tay ra sau, kẹp dính ám khí nọ.
Chàng bật cười vì trong tay chàng là một mảnh giấy trắng xếp làm tư, vội giở ra xem:
“Trầm tiểu đệ!
Đại ca đã khám phá ra nơi giam giữ phụ thân tiểu đệ tại Huyết Nhai tại ngọn Băng Sơn và đụng độ với Huyết Ma Phong Trần. Trong lúc đại ca giao thủ với hai mươi cao thủ của Hỏa Đăng Giáo thì lão ma đầu nọ đã giết phụ thân tiểu đệ rồi bỏ chạy.
Đại ca hạ thủ xong hai mươi cao thủ ấy liền chạy đến bên cạnh phụ thân của tiểu đệ.
Khi ấy người vẫn còn thoi thóp thở, nhưng đôi mắt vẫn sáng tợ sao, và đã nhận ra đại ca.
Đại ca chưa kịp thốt lên được tiếng nào đã nghe phụ thân đệ thì thào:
- Hãy đến Các Mộng Sơn … Nguyệt Tùng … Huyết Thạch. Bốn chữ trên phiến đá … Thác máu …
Hẹn gặp một tháng sau cũng ngày này tại đỉnh Tuyền Mộ Sơn.
Quách đại ca lưu bút.”.
Trầm Miên Tích đọc xong lá thư của Thất Hoa Quân Tử, như có một luồng điện xúc cảm chạy luồn vào tâm tư não tủy của chàng.
Chàng chợt nghe lòng mình thắt lại, hai dòng lệ lạnh từ từ lăn xuống trên đôi mắt chàng …
Chương 13: Các Mộng Sơn
Ba người lập tức giở thuật khinh công, vùn vụt băng mình đi trong giá lạnh, khoảng năm ngày sau mới đặt chân lên đỉnh Các Mộng Sơn.
Nhờ ánh răng rọi sáng khắp muôn vật, mọi người đảo mắt nhìn quanh …
Bầu trời trong vắt như mảnh kính no tròn vừa được lau sạch nhẵn, không một gợn mây trôi, thời gian đã vào sâu canh ba thì phải.
Nơi phía nam đỉnh núi xông lên một luồng ánh hồng, từ dưới đất tủa vọt lên độ cao ba bốn trượng, rồi lập tức mất hút.
Trầm Miên Tích trỏ vào hướng hồng quang vừa bừng ánh, bảo mọi người:
- Chúng ta đến nơi ấy thử xem!
Ba người vội thi triển thuật khinh công, lao mình về hướng nam đỉnh núi.
Độ thời gian một tuần trà, họ đã đặt chân đến ngay địa điểm xuất phát của luồng hồng quang.
Nơi đó, đỉnh núi như bị thụt tuốt vào trong, để lộ ra một vành rộng tròn quay như lòng chảo, chính giữa lòng chảo có một mô đất nhô lên như hình yên ngựa. Từ nơi đó cứ độ vài phút lại phún vọt lên một luồng hồng quang, thoáng mắt là tắt lịm.
Trầm Miên Tích lập tức xê mình đến sát vị trí của luồng hồng quang nọ phún lên.
Đưa mắt quan sát vị trí của mô đất hình yên ngựa, khoảng lòng chảo bao quanh ngoằn ngoèo như một dòng suối con, nước suối đặc biệt một màu đỏ ánh như máu, sôi sục chẳng ngừng qua lớp vỏ đốt nóng như than.
Trầm Miên Tích reo lên mừng rỡ:
- Đúng nơi đây là thác máu rồi!
Tuyết Sơn Chân Quân và Trâm Hoa Mai nghe thế, vội song song bắn mình đến cạnh Trầm Miên Tích.
Hai người đứng lặng im quan sát một lúc liền gật gù cất lời:
- Nơi đây đúng là thác máu rồi! Nhưng chẳng hiểu bốn chữ trên phiến đá kia ở nơi nào?
Trầm Miên Tích liền đáp:
- Chúng ta cứ tìm xem từng phiến đá chung quanh, thế nào cũng gặp.
Ba người lập tức vòng quanh ngọn thác, vạch cỏ tìm tòi.
Độ phút sau bên cạnh cụm xương rồng, họ cùng phát giác được phiến đá khả nghi.
Cùng lúc ấy, trước mặt họ bỗng nhoáng lên một ánh hồng chói chang và một vầng mưa máu từ bên trên vãi xuống.
Tuyết Sơn Chân Quân kinh hãi kêu lên:
- Mau, tránh ra!
Ba người cùng hấp tấp nhảy bắn ra ngoài nhanh như ánh chớp vút qua, vừa vặn vầng mưa huyết nọ từ trên tưới xuống phiến đá.
Tuyết Sơn Chân Quân thở phào một tiếng như vừa trút đi được gánh nặng:
- Nước suối phun lên đỏ hồng, có thể là rất độc, không nên để dính vào người.
Ngưng đi được vài phút, từ bên dưới lỏm đỉnh lại phun lên một vòi nước đỏ cao vút, và lại rải tưới lên mỏm đá nọ.
Ba người yên lặng quan sát một lúc, nhận thấy thời gian nước suối phun lên cùng cách khoảng đều đặn như thế.
Trầm Miên Tích chợt lóe lên một dự định, vội lên tiếng:
- Chúng ta chờ lúc nước suối vừa phun lên xong, lập tức nhảy đến quan sát, may ra có thể khám phá được vết chữ trên phiến đá.
Tuyết Sơn Chân Quân gật gù góp ý:
- Theo sự phán đoán của lão phu thì giữa suối có đặt cơ quan chi điều khiển cho luồng nước đó vừa vặn tưới lên phiến đá. Vậy thì nước suối kia phải rất độc, muôn ngàn lần không được để dính vào người.
Trầm Miên Tích gật đầu:
- Ý kiến của thúc thúc rất phải. Không chừng lối vào Các Mộng Sơn cũng quanh quẩn bên suối máu mà thôi.
Vừa nói chàng vừa chậm rãi tiến lại gần vị trí của phiến đá nọ.
Chờ khi luồng mưa máu từ không trung vừa rớt xuống phiến đá, Trầm Miên Tích nhanh như cắt phóng mình đến nơi mục tiêu đã dự tính.
Tuyết Sơn Chân Quân phía sau lo lắng dặn theo:
- Chớ … chớ chạm đến phiến đá, hiền điệt!
Lời kêu của Tuyết Sơn Chân Quân khiến Trầm Miên Tích cảm giác được hiểm nguy, chân vừa sắp chạm lên mặt phiến đá, vội thu nhanh trở về.
Vận nhãn lực nhìn kỹ trên phiến đá nọ, quả nhiên bên trên có bốn chữ sâc sảo phóng túng như phượng múa rồng vờn:
“Nguyệt Tùng Huyết Thạch.”.
Vừa đọc hết bốn chữ đó, Trầm Miên Tích đã nghe sau lưng giọng của Tuyết Sơn Chân Quân lo lắng kêu lên:
- Trầm Miên Tích lui mau!
Không kịp một giây suy nghĩ, Trầm Miên Tích vội vã nhún chân vọt mình thối hậu.
Chân vừa rời mặt đất, một vầng mưa đỏ cũng vừa tưới xuống cạnh Trầm Miên Tích.
Một vài giọt nước đỏ bắn văng lên chiếc áo, lập tức một mùi khét cháy nồng nặc xông lên, những nơi bị dính nước suối đều chảy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




