watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7722 Lượt

thế giới của họ!… Chị ta rồi cũng sẽ giống như những cô gái đã từ bỏ anh A Hạo… và cũng như… chồng của chị Tiểu Phương!”

Du Thiện chùng mí mắt, lòng thấy buồn bã…

Yến Phi bước vào thấy Du Hạo đang ngồi trên giường, da trắng bệch trông như xác chết. Vừa thấy Yến Phi thì Du Hạo mỉm cười, giọng nói nhỏ nhẹ:

“Phi Phi, xin lỗi đã để cậu bị mẹ mắng! Tớ không ngờ là mọi người lại biết hai ta…”

“Tại sao?” – Yến Phi đột ngột cắt ngang – “Tại sao, cậu không nói với tớ là cậu không thể ra ngoài. Tớ nghĩ rằng chỉ đơn thuần cậu không thích nắng nào ngờ lại ra cớ sự này.”

“Không ai trách cậu đâu!”
“Tớ không sợ mọi người trách, điều tớ lo chính là cậu. Nếu như cậu xảy ra chuyện gì thì phải làm sao đây?” – Yến Phi khẽ cúi đầu, lời nói thấp dần nghe không rõ.

Im lặng một lúc, Du Hạo cất tiếng:

“Tớ… đã thấy cậu rất vui!”

Yến Phi ngước mặt lên, anh chàng tiếp:

“Tớ vốn không có bạn bè, ngoài gia đình ra tớ không có ai nữa. Trước đây cũng có vài người xuất hiện trong ngôi nhà này nhưng rồi họ lần lượt bỏ đi… Sau đó cậu đã đến và làm nơi này bắt đầu có tiếng cười, cậu đã rất tốt với mọi người và với tớ!”

Yến Phi tròn xoe mắt:

“Tiểu Hạo Tử!”

“Tớ thấy cậu rất vui khi mời tớ đến tiệm mì thế nên tớ đã nhận lời vì tớ không muốn cậu buồn.
Nụ cười của cậu dường như cho tớ thêm sức mạnh!” – Lời Du Hạo thật chậm rãi.

“Tuy là thế nhưng sức khỏe của cậu vẫn là quan trọng nhất!”

Du Hạo cười tươi:

“Không sao, chuyện này đâu chỉ mới xảy ra. Nếu mệt thì nghỉ ngơi một tí tớ sẽ khỏe lại ngay điều quan trọng là tớ muốn thấy cậu cười… Tớ thật sự muốn giữ mãi nụ cười của cậu!”

Yến Phi ngẩn người, đôi mắt tròn to không chớp rồi sóng mũi tự nhiên cay cay, mắt từ từ có nước.

“Cậu không khỏe à, Phi Phi?”

Du Hạo ngưng bặt khi Yến Phi đến gần rồi nhẹ nhàng ôm lấy cậu. Du Hạo cảm nhận được cơ thể cô gái run run, lúc ấy chợt nhiên trái tim cậu bắt đầu loạn nhịp.

“Tiểu Hạo Tử!” – Giọng Yến Phi như nghẹn lại – “Cậu đúng là ngốc!”

Bất động vài giây Du Hạo lại mỉm cười, đưa tay ôm chặt cô vợ trẻ.

Bất ngờ cửa mở, Du Phương đi vào. Hai cô cậu nọ giật mình buông ra.

“À!” – Du Phương đã thấy cảnh ôm khi nãy – “Xin lỗi, chị vào xem A Hạo thế nào. Thôi chị ra ngoài, hai đứa cứ… tiếp tục!”
Chương 8: Du Thanh, cô em chồng khó gần

Hai đứa trẻ đỏ mặt vì câu nói đó. Cửa khép lại, Yến Phi nhìn qua Du Hạo xong chúng bật cười.

“Mà này, Tiểu Thanh hình như rất ghét tớ thì phải!” – Yến Phi nhớ lại thái độ căm ghét khi nãy của Du Thanh đối với mình.

“Bé Thanh à, không đâu, tuy nó ít nói, bề ngoài tỏ ra không quan tâm đến người khác nhưng thật sự nó rất muốn được yêu thương. Có lẽ bé Thanh vẫn chưa hiểu rõ về cậu nên mới như thế.” – Du Hạo dịu dàng bảo.

“Ừm.” – Yến Phi nghĩ ngợi rồi nói – “Tớ sẽ làm cho Tiểu Thanh chấp nhận tớ!”

*****

Sáng hôm sau, Yến Phi đi ra ngoài vườn, vươn vai ngáp dài:

“Ngủ đã thật!… Ủa, ai như bé Thanh thế nhỉ?”

Yến Phi nheo mắt nhìn ra xa, nơi lùm hoa đủ màu sắc xuất hiện bóng dáng cô bé Du Thanh.

“Tiểu Thanh, em tưới cây ư?”

Du Thanh xoay lại, gương mặt đang vui chợt chuyển sang khó chịu khi thấy Yến Phi. Nó không trả lời, tiếp tục công việc dở dang.

“Chà, hoa đẹp quá, chắc là nhờ Tiểu Thanh chăm sóc đây!” – Yến Phi thích thú nhìn những bông hoa đang khoe sắc rực rỡ.

Du Thanh vẫn lầm lũi. Yến Phi thấy vậy liền ngồi xuống bên cạnh bảo:

“Anh A Hạo đã khỏe rồi em không đi thăm anh trai à?”

Du Thanh bỏ mặc. Yến Phi tiếp:

“Bé Thanh rất thương anh A Hạo đúng không?”

Du Thanh vẫn ngoan cố không mở miệng. Còn Yến Phi, đâu dễ dàng từ bỏ, đưa mắt sang chậu nước kế bên:

“Em tưới nước nhiều quá cây sẽ úng hết đó, không tốt đâu.”

Du Thanh dừng lại, cố kiềm sự bực bội, nói:

“Sao chị nói lắm vậy? Chị không thể để người khác yên à?”

Tuy câu nói ấy chẳng tốt đẹp gì nhưng Yến Phi lại bắt đầu thấy vui vì cô em chồng khó gần này cuối cùng cũng đã chịu mở miệng.

“Chị chỉ muốn góp ý thôi mà.”

“Tôi không cần! Chị đi chỗ khác đi!”

Du Thanh đứng dậy đến bên một lùm hoa khác tưới nước. Dĩ nhiên Yến Phi không bỏ cuộc nên lại mon men đến bên cạnh cô em chồng.
Đang tưới cây chợt Du Thanh nhắm mắt, cắn môi bực bội vì mái đầu của Yến Phi chen vào nhìn mấy bông hoa.

“Woa, ở đây có nhiều hoa lạ quá!”

“Chị làm gì vậy! Mau tránh ra!” – Du Thanh nói như gắt.

“Chị thấy khó hiểu lắm, tại sao trong vườn không hề có ánh nắng mặt trời mà hoa vẫn mọc tươi

tốt thế, em có thể nói chị biết không?” – Yến Phi cố tìm chủ đề để bắt chuyện.

“Tôi không rảnh!”

“Nào nói chị nghe đi! Nói đi!”

Vô cùng khó chịu trước sự nài nỉ của Yến Phi, Du Thanh quay qua:

“Một lát nữa chị Trúc Lam sẽ dùng ánh nắng nhân tạo để “sưởi” cho những cái cây trong vườn, được rồi chứ? Chị đừng làm phiền tôi nữa!”

Cô bé 15 tuổi lại bỏ đi sang bên khác. Yến Phi thì cười cười…

Du Thanh thật sự chịu hết nổi khi phía sau lưng Yến Phi cứ bám theo và không ngừng xuýt xoa:

“Hoa nhiều thiệt! Hoa nào cũng đẹp.”

“Này, chị bị gì vậy? Sao cứ đi theo tôi hoài thế?” – Du Thanh bực bội lắm.

Yến Phi nhún vai:

“Em nói lạ quá, chị đi ngắm hoa chứ đâu có bám theo em! À, hóa ra vì em để ý chị nên mới

nghĩ là chị đi theo à?”

“Chị…” – Du Thanh bị bí.

Nó tức giận quay đi lầm bầm. Hiểu điều ấy, Yến Phi cười gian. Bỗng, tiếng Trúc Linh gọi to:

“Cô chủ Yến Phi có muốn cùng chúng em đi siêu thị không ạ?”

“Có, chờ tôi một lát!” – Yến Phi hớn hở quay sang hỏi cô em chồng – “Tiểu Thanh, em cùng bọn chị đi siêu thị hen?”

“Buồn cười! Tại sao tôi phải đi cùng chị? Tôi đang bận…”

Chẳng để Du Thanh dứt câu là Yến Phi liền cầm lấy chậu nước trên tay cô bé đặt xuống đất rồi nắm tay nó kéo đi xềnh xệch.

“Buông ra! Chị làm gì vậy? Tôi không đi!” – Du Thanh vùng vẫy kịch liệt.

“Đi cho vui, tưới cây mãi buồn lắm! Vả lại, sáng nay trời không nắng, em nên tranh thủ ra ngoài hít thở khí trời.”

*****

Ở siêu thị….

“Vậy cô chủ Yến Phi sẽ mua đồ cùng cô chủ Du Thanh nhé?” – Trúc Lâm bảo.

Yến Phi gật đầu cười. Khi ba cô hầu đã khuất bóng, Yến Phi nhìn qua bên cạnh thấy Du Thanh khoanh tay mắt cứ lãng đãng đâu đó.

“Em sao vậy Tiểu Thanh?”

“Chị còn hỏi à?” – Du Thanh xoay mặt lại tức tối – “Chị có biết phép lịch sự không mà lại làm thế với tôi?”

“Từ chối thành ý của người khác cũng là bất lịch sự đó bé Thanh!” – Yến Phi khoanh tay, bảo.

Du Thanh toan tranh cãi tiếp thì Yến Phi đã “tống” xe đẩy vào người nó:

“Thôi chị em mình cùng đi mua đồ!”

Dứt lời Yến Phi tung tăng đi lên trước để Du Thanh ở lại lòng bực mình:

“Chị ta sao lại như thế chứ?”
Vừa đi xem thực phẩm, Yến Phi vừa hỏi vui vẻ:

“Em thích món gì chị sẽ làm cho!”

“Không cần!”

“Em thích khoai tây không? Chị sẽ nấu canh khoai tây với nấm cho em!”

“Đã bảo không cần! Tôi chỉ ăn món chị Trúc Linh nấu thôi.”

“Hay là… em ăn thử món thịt bò hầm của chị nhé?”

“Tôi nói một lần nữa tôi không cần!!!”

Chợt, Yến Phi dừng lại, nói khẽ:

“Chị chỉ muốn nấu ăn cho em thôi mà…”

Du Thanh nhíu mày, còn chưa hiểu chuyện gì thì Yến Phi đột nhiên sụt sùi:

“Em không thể ăn món ăn của chị dù chỉ một lần sao? Em làm chị buồn quá!”

“Này, cái trò gì vậy? Sao chị lại như thế?”

“Chị thật sự muốn nấu ăn cho em.”

Hành động vừa nói vừa sướt mướt của Yến Phi khiến những người xung quanh bắt đầu chú ý.

Du Thanh lúng túng vì ánh mắt của họ đều dồn về phía nó.

“Này, chị hãy thôi đi!”

Yến Phi vẫn tiếp tục:

“Em không thích chị nấu ăn cho em sao?”

Vài tiếng xì xầm vang lên, Du Thanh dù rất bực nhưng đành nhún nhường:

“Được rồi, được rồi! Tùy chị, muốn nấu gì thì nấu, tôi sẽ ăn!”

Lập tức, Yến Phi cười toét miệng:

“Vậy chị sẽ nấu canh khoai tây hi hi!”

Thấy dáng vẻ yêu đời của chị dâu đáng ghét, Du Thanh cố nuốt giận.

Lúc hai chị em đi qua quầy thời trang, Yến Phi thấy Du Thanh cứ nhìn chằm chằm cái gì ở bên đó nên hỏi:

“Tiểu Thanh, em nhìn gì thế?”

Du Thanh khẽ giật mình, đáp bằng giọng khó chịu:

“Không liên quan đến chị!”

Yến Phi nhún người, nhìn sang quầy thời trang nọ.

*****

Ở nhà họ Du, đến lúc dùng bữa trưa.

“Chà nhiều món quá!” – Du Phương reo lên thích thú,

“Hôm nay cô chủ Yến Phi làm bếp chính đó ạ. Hình như là vì cô chủ Du Thanh.” – Trúc Linh cười, bảo.

“Vì Tiểu Thanh ư?” – Du Hạo ngạc nhiên.

Cùng lúc, Yến Phi từ nhà dưới đi lên, mang thêm vài đĩa thức ăn:

“Tránh ra nào! Đồ ăn nóng đó!”

Thấy những đĩa thức ăn lớn nhỏ được bày biện đầy bàn, bà chủ Du hỏi:

“Con nấu chi nhiều vậy Tiểu Phi? Nhà có bao nhiêu người đâu!”

“Mẹ à, lâu lâu con mới trổ tài mà, có gì mời ba chị em Trúc Linh dùng chung luôn cho vui.”

“Ừ, Tiểu Phi nói đúng, Trúc Linh, Trúc Lam,

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT