|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
– Bà chủ Du nhẹ nhàng hỏi con dâu.
Yến Phi lắc đầu, trấn an mẹ chồng và mọi người:
“Không đâu ạ.”
Trong khi Yến Phi nói chuyện với những người kia thì Du Hạo đứng im lặng bên cửa sổ. Thấy vậy, Du Phương bước đến hỏi:
“Em sao thế? Bị thương ở đâu à?”
“Không, em không bị gì cả chỉ là… thấy lo thôi!”
“Ừ, không ngờ chúng nhắm vào Tiểu Phi, chẳng biết phải làm sao đây. Vài ngày tới có lẽ con
bé sẽ còn gặp nguy hiểm. Phải tính cách nào đó cho ổn thoả mới được.”
Du Hạo nhìn vết thương ngay cổ Yến Phi. Lời của chị gái khiến cậu vô cùng lo lắng cho cô vợ trẻ “Vài ngày tới có lẽ con bé sẽ còn gặp nguy hiểm. Phải tính cách nào đó cho ổn thoả mới được.” Câu nói ấy cứ lởn vởn trong đầu Du Hạo. Đêm đó, cậu hầu như thức trắng…
*****
Sáng hôm sau, Du Thiện vươn vai bước ra ngoài vườn thì ngạc nhiên khi thấy Du Hạo ngồi lặng lẽ ngắm nhìn những bông hoa mới nở. Trông gương mặt anh trai phảng phất một nỗi buồn nào đó không rõ!
“Anh A Hạo, anh dậy sớm vậy?” – Du Thiện đến gần lém lỉnh hỏi.
Du Hạo quay qua thấy em trai tinh nghịch đang giương đôi mắt nhìn.
“Là em à, A Thiện? Tối qua anh không ngủ được nên sáng nay dậy sớm!”
“Tại sao anh không ngủ được?” – Du Thiện ngồi xuống bên cạnh.
Du Hạo đưa mắt nhìn vào khoảng không, vài phút sau mới lên tiếng:
“A Thiện, nếu như em yêu thương một người nào đó, người đó vì em mà rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm suýt chút bỏ mạng thì em sẽ làm gì?”
“Sao anh lại hỏi thế?”
“Em hãy trả lời câu hỏi của anh!”
Du Thiện nghĩ ngợi rồi đáp:
“Em cũng không biết nữa. Nếu em đã yêu thương ai đó thì em luôn muốn người đó ở bên cạnh mình nhưng nếu vì em mà người đó gặp nguy hiểm suýt bỏ mạng thì chắc em sẽ để người ấy rời xa mình như vậy sẽ tốt hơn!”
“Em nghĩ như thế ư?”
“Nhưng, dẫu sao em cũng muốn được cùng người đó vượt qua khó khăn hơn là để người đó xa mình. Anh nghĩ giống em chứ?”
Du Hạo mỉm cười không nói. Vài phút sau, cậu đứng dậy:
“Đôi khi để người đó rời xa mình lại là cách tốt nhất cho người đó, anh nghĩ vậy! Thôi, anh đến nhà gỗ một lát. Cám ơn câu trả lời của em, cuối cùng anh cũng đã có một quyết định!”
Du Thiện dõi theo bóng dáng buồn bã của anh trai với vẻ khó hiểu:
“Tại sao anh ấy lại hỏi mình như thế ? Mà anh ấy quyết định cái gì nhỉ? Trông anh ấy rất buồn.”
Du Thiện đã chẳng thể ngờ được, Du Hạo đã đi đến một quyết định vô cùng đau lòng.
Chương 21: “ Xin lỗi, Phi Phi! Tớ yêu cậu!”
Du Hạo vừa bước vào vườn hoa thì đã thấy Yến Phi đứng trên bậc thềm đá của nhà gỗ, cô gái đang vui đùa với chú chim non lần trước cả hai cứu và còn làm chiếc lồng cho nó. Nhìn nụ cười tươi của Yến Phi lòng Du Hạo đau đớn vì nghĩ đến một chuyện mà mình sắp làm…
Cố giấu nỗi đau vào lòng, Du Hạo cất tiếng:
“Phi Phi!”
Yến Phi xoay qua:
“Tiểu Hạo Tử, tớ đến tìm cậu nhưng không thấy, mới sáng sớm cậu đi đâu vậy?”
“Tớ đi dạo cho khoay khỏa. Phi Phi, cậu lại đây ngồi xuống bên cạnh tớ một chút được không?”
“Dĩ nhiên!”
Cả hai cùng ngồi trên chiếc xích đu. Yến Phi nhìn chồng:
“Có chuyện gì sao? Tớ thấy cậu lạ lắm!”
“Không, đâu có gì. Phi Phi, cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau?”
“Nhớ chứ, làm sao quên được! Lần đó cũng vì đuổi theo nhóc A Thiện nên tớ đã cầm lộn tay cậu. Khi ấy tớ cứ ngỡ mình đã “lôi” một thiên thần ra đấy!” – Yến Phi cười cười.
Du Hạo mỉm cười:
“Còn tớ vừa thấy cậu thì đã nghĩ rằng, cậu chính là món quà Thượng Đế đã mang đến cho tớ!”
Yến Phi ngã đầu xuống bờ vai chồng, nói khẽ:
“Lúc trước tớ đã nghĩ mình sẽ không bao giờ có được hạnh phúc như ngày hôm nay nhưng rồi tớ đã được gặp cậu, Tiểu Hạo Tử! Tớ cảm ơn Thượng Đế vì điều đó!”
Du Hạo vòng tay qua ôm chặt lấy vợ, hai mái đầu tựa vào nhau.
“Chúng ta sẽ không bao giờ quên những khoảnh khắc hạnh phúc mà chúng ta từng có nhé, Phi Phi!”
“Sẽ không bao giờ quên! Chắc chắn như thế!”
Bỗng nhiên, chẳng biết vì sao gió lại nổi lên, nhẹ nhàng. Những cánh hoa mỏng manh bị cuốn xoáy. Cả hai ngước mặt nhìn, một vùng trời đầy cánh hoa rơi, đẹp như chưa bao giờ đẹp như thế! Bình yên mãi mãi… Đó sẽ là giấc mơ đẹp nhất đối với người ở lại!
Du Hạo vẫn ôm Yến Phi, vẫn lặng im, vẫn đau đớn âm thầm nhưng không thể khóc. Còn Yến Phi thì nằm trong lòng chồng, mỉm cười hạnh phúc. Dù đang ở gần như thế mà Yến Phi đã không thể nhận ra trái tim Du Hạo đang vỡ vụn, xót xa và đớn đau!
Gió cùng hàng ngàn cánh hoa cứ bay xung quanh cả hai như vỗ về, bảo vệ họ trong hạnh phúc.
“Phi Phi, cậu phải cố gắng giữa gìn sức khỏe và hãy thật hạnh phúc!”
“Hả?”
Du Hạo ngắt lời Yến Phi, giọng thì thầm trong hương gió lời yêu thương cuối cùng:
“Dù sau này có xảy ra chuyện gì thì tớ vẫn mong cậu hãy nhớ, được gặp Phi Phi là điều hạnh phúc nhất của tớ!!!”
“Tớ cũng vậy. Tớ thật sự hạnh phúc vì được gặp cậu, Tiểu Hạo Tử!” – Yến Phi ôm chặt anh chàng hơn.
“Thế là đủ rồi! Đủ rồi nhé, Phi Phi!” – Du Hạo nhủ thầm.
Đôi mắt Du Hạo đầy nước, long lanh. Cậu không biết phải làm gì lúc này ngoài việc cố ngăn những dòng lệ và ngước mặt nhìn vùng trời hoa ngập tràn.
“Phi Phi, tớ có chuyện muốn nói với cậu.” – Vài phút sau, tiếng Du Hạo cất lên thật nhỏ.
“Chuyện gì vậy?”
“Chúng ta vào trong nhà gỗ rồi tớ sẽ nói cho cậu nghe!”
Yến Phi khó hiểu.
Khi đó, Du Thiện đang nói chuyện với Du Thanh. Thằng bé đã đem cuộc trò chuyện sáng nay với anh trai kể lại cho chị gái nghe.
Nghe xong, Du Thanh nhíu mày:
“Anh A Hạo nói thế ư?”
“Ừm.” – Du Thiện gật đầu – “Em thấy anh í lạ thế nào ấy!”
Du Thanh nghĩ ngợi:
“Vì sao anh A Hạo lại hỏi A Thiện như vậy? Thật ra anh ấy đang giấu mọi người điều gì?”
“Em thấy anh ấy rất buồn. Chưa bao giờ em thấy A Hạo buốn như thế nhất là khi anh ấy nói câu Đôi khi để người đó rời xa mình lại là cách tốt nhất cho người đó, anh nghĩ vậy!”
“Người mình yêu thương? Gặp nguy hiểm? Lẽ nào anh ấy ám chỉ chị Tiểu Phi? Nếu vậy thì … không xong rồi!” – Du Thanh như phát hiện ra một điều khủng khiếp.
*****
Lúc này, ngoài bức tường nhà nhà họ Du, AJ bực mình:
“Sao mi cứ cằn nhằn hoài vậy Acc?”
“Ai bảo cậu đòi đến đây xem tình hình của cái cô Yến Phi làm chi!”
“Ta đến tiệm mì được biết là Yến Phi hôm nay không có đến nên muốn đến nhà họ Du xem thử cô ấy có xảy ra chuyện gì không! Hôm qua Yến Phi bị thương chẳng biết có nặng lắm không.”
“Cậu làm gì mà lo dữ thế?” – Access khoanh tay.
“Dù gì chúng ta cũng lợi dụng người ta thế nên cũng cần quan tâm một chút chứ. Vả lại, biết đâu lát nữa sẽ thấy cái gì thú vị thì sao!”
Dứt lời, AJ phóng lên bức tường gạch. Access chán nản vỗ cánh bay lên cùng. Đưa mắt nhìn vào bên trong vườn hoa khu nhà gỗ, chợt AJ ngạc nhiên khi thấy hai đứa trẻ đang chạy hớt hải vào trong vườn.
“Chị Tiểu Thanh! Sao chị biết anh A Hạo muốn lấy ký ức của chị Tiểu Phi?”
“Câu nói của anh A Hạo em không thấy lạ ư? Mấy ngày nay chị Tiểu Phi gặp nạn một phần cũng vì anh ấy và như anh ấy nói để người đó rời xa mình lại là cách tốt nhất cho người đó nghĩa là anh ấy ám chỉ sẽ để chị Tiểu Phi rời xa anh ấy! Như vậy là cách tốt nhất!”
“Nhưng chị Tiểu Phi sẽ không chịu đâu!”
“Chính vì thế nên anh A Hạo sẽ lấy đi ký ức của chị Tiểu Phi! Như vậy, anh ấy có thể khiến chị ấy rời khỏi nhà họ Du!”
Hai đứa trẻ vừa vào vườn hoa thì chúng thấy cửa ngôi nhà gỗ đóng. Cả hai tức tốc chạy đến áp tai lên cửa nghe. Quả nhiên hai người kia đã vào bên trong. Du Thanh liền kéo cửa nhưng vô ích, cánh cửa bị
Du Hạo dùng phép niêm lại dường như không muốn bất cứ ai vào.
“Tức thật, anh ấy dùng phép niêm ấn lên cửa rồi! A Thiện, em mau đi tìm chị Tiểu Phương, may ra chị ấy sẽ phá được phép của anh A Hạo! Nhanh lên, trước khi mọi chuyện quá trễ!”
Du Thiện gật đầu, lập tức chạy vụt đi. Còn lại một mình, Du Thanh lo lắng, không biết làm gì nên đập tay lên cửa gọi to:
“Anh A Hạo, mở cửa ra! Xin anh hãy mở cửa ra! Anh đừng làm thế!”
AJ xoay sang tên tiểu yêu:
“Đã xảy ra chuyện gì thế nhỉ?”
“Làm sao tôi biết được. Hình như tên Du Hạo ở trong ngôi nhà gỗ ấy thì phải. Hắn định làm gì đó.” – Access trông dáng vẻ hấp tấp của Du Thanh, suy luận.
AJ nghĩ ngợi chốc lát rồi bảo:
“Để ta dùng phép xuyên thấu xem thử chuyện gì đang xảy ra trong ngôi nhà gỗ!”
AJ giơ tay về phía ngôi nhà, dùng ngón trỏ vẽ trong không trung một vòng tròn. Đó là phép xuyên thấu và nhờ vậy cậu với Access có thể nhìn sự việc đang diễn ra trong nhà gỗ…
Nghe tiếng cô em chồng đập cửa bên ngoài, Yến Phi ngạc nhiên:
“Là bé Thanh! Tiểu Hạo Tử, mau mở cửa cho bé Thanh!”
“Không!” – Du Hạo dứt khoát – “Kể từ bây giờ không một ai có thể vào đây để ngăn cản tớ làm việc này cả!”
Yến Phi ngiêng đầu, tròn xoe mắt vì không hiểu chuyện gì.
Du Hạo quay qua nhìn vết thương dài nơi cổ Yến Phi:
“ Tớ không thể để cậu tiếp tục sống trong nhà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




