watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7766 Lượt

cửa nên tớ mới đến được đây.” – Du Hạo bảo.

“Vậy ư? Thế có chuyện gì mà cậu đến tìm tớ vậy?”

“Cũng không có gì quan trọng. Trước khi cho cậu biết nguyên do tớ đến đây thì tớ muốn nói với cậu một câu. Lục Song Song, mong cậu hãy thay tớ chăm sóc cho Phi Phi và cảm ơn cậu!”

“Chăm sóc Tiểu Phi? Tại sao?”

Du Hạo nhìn cô bạn rồi bước chậm chạp lại gần. Song Song cũng lùi dần về phía sau vì biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình. Du Hạo giơ tay lên, một khoảng trời tối sầm ập xuống đáy mắt với cái nhìn bình thản của Song Song!

*****

“May quá cậu tỉnh lại rồi Tiểu Phi!” – Diễm Quỳnh hớn hở.

Yến Phi đưa mắt nhìn xung quanh, đây là phòng nghỉ trong tiệm mì. Con bé ngồi dậy:

“Chuyện gì vậy? Sao tớ lại ở đây?”

“Cậu không nhớ sao? Tự dưng cậu ngất xỉu trong tiệm mì nên chúng tớ mới đưa cậu vào phòng nghỉ của tiệm.”

Yến Phi đưa tay lên rờ đầu:

“Hình như tớ vừa trải qua một giấc mơ rất, rất dài thì phải! Tớ có cảm giác lạ lạ thế nào ấy!”

“Ừ, không chỉ cậu mà chúng tớ cũng vậy. Dường như có chuyện gì đó vừa kết thúc với chúng ta, đúng không Tiểu Song?” – Cô gái họ Lưu quay qua bên cạnh, hỏi.

Song Song mỉm cười:

“Ừm, nhưng chẳng nhớ là chuyện gì nữa!”

Chợt, ông chủ Quản bước vào, vừa thấy Yến Phi đã hỏi thăm:

“Cháu sao rồi Tiểu Phi? Sao lại xỉu thế? Bị bệnh gì à?”

“Cháu không sao, cũng không biết tại sao lại ngất xỉu nữa nhưng giờ cháu thấy khỏe rồi chú đừng lo!”

“Thế thì may quá! Cháu có đói không? Chú làm tô mì cho cháu nhé?”

“Dạ không cần đâu, cháu chỉ muốn nằm nghỉ một tí thôi.”

“Cháu nghỉ đi. Diễm Quỳnh, Tiểu Song có gì hai đứa lên phụ chú một tay, khách bắt đầu đông rồi!”

“Vâng!” – Song Song nhìn bạn – “Thôi cậu nằm nghỉ, chúng tớ phải làm việc.”

“Các cậu cứ làm đi, lát nữa tớ sẽ lên sau.”

Sau khi hai cô bạn thân rời khỏi phòng thì Yến Phi nằm xuống. Con bé cứ giáng mắt lên trần nhà nghĩ ngợi.

“Lạ thật! Sao mình lại thấy hụt hẫng thế nhỉ! Giống như vừa đánh mất điều gì rất, rất quan trọng. Nhưng đó là cái gì…?!”

Bên ngoài, nhìn tiệm mì Tân Quản vẫn mở cửa làm việc bình thường, Du Hạo mỉm cười. Cậu kéo vành nón xuống thấp để che gương mặt rồi khẽ khàng xoay lưng bước đi.

Hôm nay, bầu trời tươi sáng dù không có nắng. Gió vờn nhau trên mấy cành cây còn ướt sương đêm.

Tất cả đã trở về với cuộc sống trước đây của nó. Nhưng, đấy có phải là điều tốt đẹp cho mọi người???
(phần 2)

Những bí mật còn giấu kín. Thứ quyền năng cấm kỵ cùng cái chết của gia đình AJ sẽ được hé mở. Âm mưu thao túng quỷ quyệt của đám Dạ Ma, đặc biệt là Chân Đen. Cuối cùng hậu quả của chúng sẽ là gì?… Bên cạnh đó, tình yêu bất ngờ đang đến với bốn nhân vật chính, hạnh phúc thật sự lại bắt đầu từ người mà họ không hề hy vọng! Kỷ niệm đẹp về một tình bạn. Những ký ức bất chợt hiện hữu trong tâm trí các nhân vật chính. Bí ẩn về quyền năng cấm kỵ được tiết lộ bởi những người trong Hội Nhật Hoàng. Và cuối cùng, liệu một cuộc sống tươi đẹp có xuất hiện từ các mảnh vỡ của thù hận, tình bạn và tình yêu? Muốn biết thì xin hãy theo dõi tiếp phần hai và cùng chờ đợi cái kết của truyện…

******

Chương 22: Anh chàng bám đuôi!

AJ nãy giờ vẫn im lặng khiến lũ Dạ Ma nhìn nhau chẳng hiểu chuyện gì. Chúng nó tự hỏi chúng đã làm gì khiến cho vị chủ nhân này lại có cái nhìn đăm chiêu như vậy. Không khí ngột ngạt kéo dài mấy phút. Gã Lông Xám đưa mắt nhìn Xù Xì, gã mập Xù Xì lại ngó sang tên bạn ốm trơ xương Chân Đen. Riêng gã Chân Đen, chẳng nhìn ai. Hắn cứ dửng dưng như thể tin chắc rằng sẽ không có chuyện gì lớn lao xảy ra đâu!

“Ta…” – Cuối cùng AJ đã lên tiếng khiến lũ thuộc hạ thở phào nhẹ nhõm – “Đã đụng độ với một số con Dạ Ma chỉ trong hai đêm. Sức mạnh của chúng hình như đã tăng lên đáng kể. Tại sao lại có chuyện như thế? Ta chỉ truyền sức mạnh cho đám các ngươi vậy thì lý do gì khiến những tên Dạ Ma lạ kia lại mạnh lên hả? Đã vậy chúng còn tấn công con người nữa!”

“A… dạ thưa chủ nhân việc… việc… này thì… thì…”

“Thì thế nào?

Nói nhanh. đừng có vòng vo!”

Gã Lông Xám tự nhiên nín tịt. Nhìn gương mặt cúi gầm của tên ma, AJ tự hỏi hắn im lặng là bởi không biết hay là vì đang che giấu cái gì đó!

Tiếng thở dài phát ra, Chân Đen đứng dậy, cái nhìn điềm nhiên:

“Chắc là chuyện này có uẩn khúc gì đây. Thế ý chủ nhân là gì?”

“Ta nghĩ, có khi nào một trong số các ngươi đã lén truyền sức mạnh của ta cho những con Dạ
Ma khác để chúng đi hại con người?”

“Không… không đâu ạ!” – Tên Xù Xì phản ứng ngay – “Chúng thuộc hạ nào đâu dám, chủ nhân đừng nghĩ thế!”

“Vậy thì giải thích lý do đi!” – AJ gác chân lên phiến đá, hằn học.

“Theo thuộc hạ nghĩ có thể bọn Dạ Ma lạ ấy tình cờ “lượm” được sức mạnh ở đâu đó hoặc là vì cũng sắp đến đêm trăng tròn nên sức mạnh tăng lên thế là chúng đi săn con người!” – Chân Đen
đáp một cách dễ dàng.

AJ nhìn nhìn Chân Đen rồi lia mắt sang đám thuộc hạ còn lại, tên nào tên nấy cũng cúi đầu như thể rất sợ chủ nhân.

“Đơn giản thế thôi à?”

“Dạ, Chân Đen nói có lý. Bọn chúng mạnh lên chỉ là trùng hợp!” – Linh Tinh vụng về nói không rõ câu.

Thấy AJ hình như vẫn hoài nghi gì đấy, Chân Đen liền bảo:

“Thuộc hạ thấy chuyện này đâu đáng để chủ nhân bận tâm. Nếu muốn chúng thuộc hạ đây sẽ đi xử hết mấy con Dạ Ma lạ ấy vậy là xong!”

“Các ngươi xử được chúng chứ?”

“Chúng thuộc hạ đã được chủ nhân truyền cho một ít sức mạnh lẽ nào không địch nổi mấy tên xa lạ kia như vậy thật uổng công chủ nhân!”

Lời lẽ của Chân Đen nghe thật “ngọt”. AJ gật đầu:

“Được, ta giao việc này cho các ngươi! Xử lý càng nhanh càng tốt!”

“Vâng, chủ nhân yên tâm, sẽ không còn tên nào quấy rầy chủ nhân nữa!”

AJ cười:

“Tốt! Thế nhưng… nếu ta biết các ngươi đang dối trá với ta thì các ngươi biết hậu quả rồi chứ?”

“Dạ, là gì ạ?” – Lông Xám đần độn hỏi.

Đôi mắt buồn của chàng trai trẻ ánh lên tia nhìn như quỷ dữ:

“Thì sẽ có sẵn chỗ cho tất cả bọn mi ở dưới địa ngục! Dĩ nhiên, ta sẽ là người tống tiễn bọn mi! Vì vậy, tốt nhất đừng có giở trò gì ra cả!”

Tất cả bọn Dạ Ma, trừ Chân Đen, mặt con nào con đó cũng mềm nhũn, xanh lét vì lời tuyên bố đó.

Sau khi AJ khuất bóng, lũ Dạ Ma lại tập hợp.

“Làm sao đây? Nếu hắn ta biết chúng ta đã truyền một ít sức mạnh cho mấy tên Dạ Ma kia thì chúng ta tiêu đời!” – Xù Xì nhăn nhó.

“Gã chủ nhân ấy đáng sợ quá!” – Lông Xám miệng méo xệch.

Linh Tinh lắp bắp, cố nói cho ra câu chữ:

“Chân Đen, sao mày không nói gì?”

Chân Đen đưa bàn tay trơ xương vuốt ve cái cằm lòi lõm của mình:

“Nói gì? Tao đang bận suy nghĩ. Chuyện này càng lúc càng hay đây!”

“Hay à? Mày không nghe gã chủ nhân cảnh báo sao?”

Chân Đen lắc đầu:

“Chẳng có gì phải lo cả! Cứ tin lời tao rồi tụi mày sẽ thấy mọi thứ trở nên vô cùng thú vị!”

“Ý mày là gì?” – Xù Xì mất kiên nhẫn.

“Mày không cần hiểu làm gì. Chỉ cần biết tao đang có một kế hoạch rất tuyệt!”

Cả bọn Dạ Ma chỉ biết nhìn nhau mà chẳng thể hiểu nổi cái vẻ mặt cực kỳ thích thú của gã xương đen ấy.

*****

Hôm sau, một buổi sáng đẹp trời ở tiệm mì Tân Quản, Yến Phi mặc tạp dề vào:

“Woa! Lại bắt đầu một ngày làm việc nữa rồi!”

“Hôm qua cậu về nhà ổn chứ?” – Song Song quay qua.

“Ừ, cũng bình thường nhưng không hiểu sao nhà lại bụi bặm thấy kinh y như tớ đã không ở nhà một thời gian dài vậy! Kỳ lạ quá!”

“Thế à? Đúng là hình như đã xảy ra chuyện gì với tất cả chúng ta thì phải?”

“Nhưng đó là gì?” -Yến Phi nhíu mày – “Vì sao lòng tớ cứ buồn buồn cậu ạ!”

Hai cô gái nhìn nhau…

Một lúc sau, Song Song vỗ tay thật lớn:

“Thôi, chắc cũng không có gì quan trọng đâu đừng suy nghĩ làm chi cho mệt. Bây giờ bắt tay vào làm việc thôi!”

Yến Phi gật đầu, mỉm cười.

Khi đó, ở tiệm trên Diễm Quỳnh đang lau bàn thì bất chợt cửa mở, một người bước vào khiến nó thở ra chán nản:

“Lại là hắn ta! Này, sao cậu cứ đến đây hoài vậy?”

Thì ra là AJ. Cậu chàng nhìn nhìn cô gái đang chiếu cái nhìn không thiện cảm về mình:

“Cô… còn nhận ra tui sao?”

“Gì? Tại sao tôi lại không nhận ra cậu? Ngày nào cậu chẳng đến cái tiệm mì này gặp Tiểu Phi!”

AJ nghe thế liền gật gù:

“À, ừm… tui muốn gặp Tiểu Phi. Cô ấy có ở đây không?”

“Biết ngay mà! Sao cậu rảnh rang thế? Chờ một chút!”

Diễm Quỳnh quay phắt đi xuống dưới bếp.

AJ ngồi xuống ghế đưa mắt nhìn bóng cô gái khuất sau cánh cửa. Chỉ chờ có thế Access lập tức thò đầu ra:

“Tôi đã nói rồi, họ vẫn còn nhớ cậu!”

“Vậy là họ chỉ quên ký ức về nhà họ Du thôi.”

“Đúng vậy, Du Hạo chỉ lấy ký ức về nhà họ Du còn những thứ khác thì vẫn còn chứ. Này, bây giờ cô gái Yến Phi đã hoàn toàn mất trí nhớ cậu còn tìm cô ta làm gì? Cô ta không thể giúp
cậu tìm ra nó nữa thì vì sao…”

Bất chợt Yến Phi từ dưới bếp bước lên, Access liền

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT