watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7764 Lượt

trong tâm trí AJ. Đối với tên ác ma ngốc, giây phút ấy giống như một khoảnh khắc đẹp đáng để lưu giữ và cậu ao ước cũng sẽ có một người yêu mình nhiều như thế. Cậu đã ganh tị với Du Hạo vì…

“AJ, sao thế? Sao im lặng vậy?”

AJ giật mình, khẽ chớp mắt bảo:

“Vì… chúng ta là bạn!”

Yến Phi mỉm cười:

“Cậu đúng là một người bạn tốt! Nhưng lần sau đừng bám theo như thế nữa lỡ như tôi cầm cây và phát vào đầu cậu một cái thật mạnh thì khổ!”

“Ừm, qua lần này tui cũng biết được cô dữ dằn thế nào rồi!”

Cả hai bật cười.
Chương 23: Sự ngờ vực của Song Song.

“Hừ, gừ! Tức quá đi! Thấy cậu ta ngồi cười đùa với Tiểu Phi mà bực ghê!”

Diễm Quỳnh siết chặt cái khăn lau bàn, giọng “gầm gừ”.

Song Song nãy giờ chẳng lên tiếng gì, chỉ đang nghĩ. Nó cứ thắc mắc mãi về cái mùi “ma khí” toát ra từ người anh chàng AJ hôm qua. Chẳng biết có phải ngửi lầm không nữa. Song Song tự nhủ. Con bé dừng làm, xoay mặt hướng về phía cái bàn xa xa, nơi Yến Phi và AJ đang trò chuyện rất vui vẻ.

“Thế là tôi đã dụ được tên Trần đại ca ấy. Nếu cậu

trông thấy mặt của hắn lúc đó chắc chắn cậu sẽ đau bụng vì buồn cười!” – Yến Phi vờ miêu tả nét mặt của gã cho vay.

“Chà, tui có thể hình dung được vẻ mặt tức tối của hắn!” – AJ cười thú vị.

“Đúng vậy, hắn dữ tợn nhưng rất ngu ngốc gặp tôi thì hắn dính chiêu ngay.”

“Tui cũng phục cô thiệt. Một mình cô phải đối phó với cả bọn cho vay hung hãn như thế suốt bốn năm qua.”

“Có gì đâu vì tôi là Yến Phi mà!”

AJ nhìn cô bạn đang cười rạng rỡ, nói khẽ:

“Ừm, vì cô là Yến Phi!”

“Nhưng nhiều lúc thấy sợ mà chẳng biết cầu cứu ai. Tôi tưởng mình sẽ không vượt qua nổi, chẳng hiểu sức mạnh nào đã giúp tôi nữa!” – Yến Phi thở ra.

“Đôi khi thấy thật cô đơn nhưng vẫn phải sinh tồn. Mỗi ngày đối mặt với những thứ thật khủng khiếp! Đúng! Phải tự hỏi rằng sức mạnh nào đã giúp mình thế nhỉ?”

Yến Phi ngạc nhiên trước những lời nói đầy trầm tư của anh chàng:

“AJ, có chuyện gì ư?”

“À không. Tính ra thì hoàn cảnh của hai chúng ta có nét giống nhau đấy chứ, mồ côi cha mẹ, phải sống vất vả một mình và còn là hai kẻ cô đơn!”

“Chính thế nên chúng ta mới nói chuyện ăn ý thế này!”

Hai người nhìn nhau, cười cười.

Đúng lúc, Diễm Quỳnh bước đến, hết “liếc” AJ xong quay sang Yến Phi:

“Tiểu Phi, cậu xuống bếp phụ tớ một tay xếp mấy cái ghế lại kẻo chú về sẽ lại la đó!”

“Ừ.” – Yến Phi bảo với cậu bạn – “Tôi làm việc một chút, lát nữa sẽ quay lại!”

AJ gật đầu. Khi cô bạn đã rời khỏi, cậu đưa mắt nhìn tiệm mì, hành động đó như để giết thì giờ.

Bỗng, cái ghế đối diện được ai đó kéo ra và ngồi xuống. AJ đảo mắt nhìn qua, là Song Song.

“Cậu tên AJ đúng không?” – Song Song cất tiếng.

“Cô là…”

“Tôi là bạn thân của Tiểu Phi, cũng làm trong tiệm mì. Mấy lần cậu có thấy tôi, đúng không?”

“À, tui nhớ rồi, cô là cô gái lúc nào cũng im lặng và trông khá chững chạc.”

“Ồ vậy ư? Cám ơn lời khen!” – Song Song nhún vai – “Tên tôi là Lục Song Song, cậu cứ gọi Song Song là được!”

AJ gật khẽ:

“Thế có chuyện gì không, Song Song?”

“Không có gì, chỉ muốn đến làm quen với cậu. Cậu không thấy phiền chứ?”

“Quen bạn thì đâu phiền phức gì!”

“Câu nói nghe hay đấy! AJ, cậu từ xa đến sao, nhà ở đâu vậy, gia đình cậu thế nào? Mấy lần có nghe Tiểu Phi nói nhưng tôi vẫn chưa rõ lắm.”

AJ nhìn cô gái:

“Sao cô giống điều tra tui quá vậy?”

Song Song cười, chống cằm:

“Tôi là người rất thẳng thắn. Chính cậu nói “Quen bạn thì đâu phiền phức gì” nên tôi chẳng ngại hỏi về gia đình cậu. Tôi muốn biết về cậu một chút vả lại khi quen bạn cũng cần hiểu rõ về người đó chứ!”

Nghe lập luận của Song Song khá chí lý, AJ bảo:

“Gia đình tui đều mất trong một tai nạn. Tui sống một mình ở ngôi nhà gỗ trong rừng. Tui về phố Hoa Đạo là để tìm lại người quen cũ trước đây của gia đình, vậy thôi!”

“Cậu sống trong rừng ư? Thế cậu ăn gì mỗi ngày?”

“Ăn trái cây. Tui rất thích táo!” – AJ nhoẻn miệng cười.

“Ăn trái cây để sống sao? Thảo nào trông cậu khác khác mọi người!” – Song Song xem ra rất thích thú về chi tiết này.

“Vậy còn gia đình cô thế nào. Cô sẽ nói tui biết chứ?”

“Anh chàng này trông vẻ ngốc nghếch nhưng rất biết cách nói chuyện!” – Song Song nghĩ thầm xong gật gù, bảo – “Tất nhiên, gia đình tôi cũng bình thường thôi. Tôi là con một, bố mẹ tôi đều là nhà giáo. Họ đang sống ở ngôi nhà cuối phố Hoa Đạo. Tôi thuê nhà ở đây để tiện đi làm và tiện cho một số vấn đề khác.”

“Một gia đình hạnh phúc nhỉ?”

Song Song mỉm cười, không nói. Từ nãy đến giờ ngồi trò chuyện với nhau, cô gái họ Lục tiếp tục ngửi thấy mùi ma khí quẩn quanh cơ thể AJ. Cái mùi hơi nồng một tí. Song Song tự nhủ:

“Đúng là anh ta phát ra mùi ma khí thật! Rốt cuộc anh ta là ai? Lẽ nào… Thứ mang ma khí nặng mùi thế này chỉ có ma thôi! Anh ta là ma?”

Chợt, giọng Yến Phi từ dưới vọng lên làm cắt ngang dòng suy nghĩ của cô gái họ Lục:

“Tiểu Song, cậu ra ngoài mang giúp tớ mấy thùng mì với!”

“Thùng mì mới hả? Bao nhiêu?”

“Hình như mười thùng thì phải!”

“Chà nhiều thế à?” – Song Song quay qua AJ – “AJ này, cậu ra giúp tôi một tay nhé? Nếu hai người làm thì sẽ nhanh hơn nhiều!”

AJ nghiêng đầu.

*****
Lúc này nói về nhà họ Du, khu vườn nhà không hiểu vì sao mấy ngày nay trông rất buồn bã. Có lẽ là do tâm trạng của những người trong gia đình.

Ngôi nhà gỗ im lìm, chỉ nghe tiếng gió thổi, tiếng nước chảy chậm chạp xuống khe đá và tiếng chim hót ríu rít trong lồng…

Du Hạo ngồi lặng im trên bậc đá. Cậu đang chăm chú nhìn con chim yến non bị thương lần trước. Nó đã khỏe rồi và cứ bay nhảy líu lo trong cái lồng gỗ xinh đẹp. Có lẽ chú chim không hề biết được tâm trạng vô cùng buồn bã của Du Hạo nên vẫn nhìn chủ bằng ánh mắt bình thản của
đôi mắt bé tí như hạt đậu. Du Hạo giơ tay khẽ vuốt ve chú chim:

“Xem ra, mày đã khỏi hẳn rồi. Phi Phi biết được, chắc cậu ấy sẽ vui lắm. Mày có nhớ Phi Phi không? Còn tao lúc nào cũng nhớ Phi Phi, rất muốn gặp cậu ấy và thấy cậu ấy mỉm cười thế nhưng tao không thể! Tao đã tự hứa sẽ không xuất hiện trước mặt Phi Phi! Với lại… giờ đây cậu ấy cũng chẳng còn nhận ra tao nữa!”

Du Hạo dứt lời thì chú chim nghiêng nghiêng mái đầu, nhìn cậu, thật ấm áp. Du Hạo cười cười:

“Mày đang thông cảm cho tao hả? Cám ơn, cám ơn vì mày đã hiểu cho tao, hiểu vì sao tao lại làm thế với Phi Phi!”

Ánh mắt chú chim bỗng trở nên buồn thẳm, dường như phảng phất nỗi u uất. Dù vậy, chẳng biết sao Du Hạo lại thấy đó là một đôi mắt biết cười và đang cười với cậu. Để rồi anh chàng bắt gặp hình ảnh Yến Phi ẩn hiện trong chú chim yến non, ngày càng rõ rệt khiến lòng cậu nhói đau.

“Nhìn mày tao càng nhớ Phi Phi hơn!”

Du Hạo cúi đầu. Cậu muốn lòng mình hãy nhẹ đi theo gió, hãy đừng đau nữa và xin trái tim thôi rỉ máu.

Phía xa, thấy bóng dáng buồn khổ của em trai, Du Phương nặng lòng:

“Tội nghiệp A Hạo! Nó lấy ký ức của Tiểu Phi để rồi bây giờ đau long!”

“Đó là lựa chọn của anh ấy. Anh ấy phải biết một khi làm thế thì người đau đớn nhất chính là bản thân mình vậy anh ấy vẫn chọn cách đó!” – Du Thanh không biết là đang cảm thông cho anh trai hay là trách móc.

Bên cạnh, Du Thiện bỗng nhiên sướt mướt:

“Tội anh A Hạo nhưng em không thích cái cách làm này chút nào cả. Em còn chưa kịp nói lời tạm biệt chị Tiểu Phi nữa. Buồn ơi là buồn!”

“Dù gì mọi thứ cũng kết thúc rồi! Chuyện đời thật khó đoán, đôi khi không hy vọng gì thì hạnh phúc lại đột nhiên đến gần nhưng khi ngỡ rằng hạnh phúc đã có trong tầm tay thì lại vụt mất!” –
Du Phương như đang liên tưởng đến hoàn cảnh của chính mình.

“Mẹ có lẽ là người đau nhất! Mấy hôm nay em thấy mẹ ít nói hẳn.”

“Chắc là mẹ thấy có lỗi với những người con của bà, những đứa con mà bà chẳng biết sau này chúng có hạnh phúc hay không khi chúng đều là những con ma!”

Du Thanh quay đi nói khẽ:

“Đó đã là số phận rồi! Chúng ta không thể thay đổi mà chỉ có cách đương đầu với nó thôi!”

Dõi theo bóng cô em gái khó gần, Du Phương thở ra:

“Tiểu Thanh lúc đầu không thích Tiểu Phi nhưng bây giờ trong số ba chị em chúng ta thì nó lại là người có tình cảm sâu đậm với Tiểu Phi nhất!”

“Ước gì một ngày nào đó chị Tiểu Phi sẽ trở về bên cạnh chúng ta và quan trọng là về bên anh
A Hạo!”

Du Phương lẫn Du Thiện đều đưa mắt nhìn Du Hạo ngã mái đầu bên cạnh lồng chim gỗ.

( Bạn đang đọc truyện hay chỉ có duy nhất tại trang: YenBai.Mobi chúc các bạn đọc truyện vui vẻ )

Lúc này, bên ngoài tiệm mì, Song Song nhìn qua một lượt mấy thùng mì to:

“Đã bảo chú Quản đừng mua một lần nhiều như thế! Chẳng ai vác nổi cùng lúc cả đống thùng mì thế này cả!”

“Thế sao cậu không bảo chú ấy thuê thêm người để khuân đồ?” – AJ đưa ý kiến.

“Ừ, chắc phải thế rồi. Nào, bây giờ chúng ta bắt đầu thôi!”

AJ đến bên một thùng mì, cúi xuống toan vác lên thì Song Song lên tiếng:

“À

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT