watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7771 Lượt

AJ, mấy thùng đó cứ để tớ. Cậu hãy đến vác mấy cái thùng ở đằng kia!”

AJ nhìn sang bên, vài thùng mì nằm chồng lên nhau dưới ánh nắng đậm màu! Cậu gật gù:

“Ờ, tui hiểu rồi!”

Dứt lời AJ bước nhanh đến chỗ đó, Song Song ở phía sau nhìn thật chăm chú xem biểu hiện của anh chàng này thế nào.

“Nếu AJ là ma thì khi đứng dưới ánh mặt trời cậu ta sẽ…”

Thế nhưng sự việc đã không như Song Song mong đợi. AJ dừng đúng ngay cái nơi mà con bé cố tình sắp đặt kia và cu cậu vẫn thản nhiên vác một thùng mì lên. Không hoảng sợ, không có sự đổi khác, thân thể AJ vẫn bình thường. Không có gì lạ diễn ra cả, tất cả vẫn như thế.

“Tui mang vào trước nhé?” – AJ bảo.

Song Song gật đầu nhưng trông sắc mặt không tốt lắm.

Anh chàng đi ngang qua, cô gái họ Lục khẽ xoay lưng lại, đặt tay lên môi:

“AJ không phải là ma! Cậu ta tiếp xúc với ánh mặt trời vẫn giống như người bình thườngvà cũng không tỏ ra sợ ánh nắng. Cậu ta là con người nếu vậy thì vì sao cậu ta lại mang mùi ma khí nặng như thế? Kỳ lạ!”

Thấy AJ phụ giúp Song Song vác mấy thùng mì, Diễm Quỳnh chống hông:

“Cậu cũng được việc quá, cứ tưởng cậu chẳng biết làm gì chứ!”

“Mấy cái này nhẹ thôi. So với thể lực của tui thì có là gì!”

“Cám ơn cậu nhé AJ!” – Yến Phi cười tươi.

“Có gì đâu, bạn bè cả thôi.”

Đúng lúc ông chủ Quản bước vào, nhìn mấy thùng mì to được xếp ngay ngắn rồi nhìn sang cậu thanh niên lạ:

“Cậu là người giúp Song Song đỡ mấy thùng mì phải không?”

“Đúng đó chú, AJ làm cũng nhanh nhẹn lắm.” – Yến Phi nói ngay.

“Trông cậu cũng được. Thế cậu đang làm công việc gì vậy?”

“Công việc? Tui không làm gì cả, chỉ ở nhà.”

“Tốt quá! Chú đang cần tìm người để khuân vác đồ cho tiệm mì đây nếu cậu không chê thì làm cho chú nhé?” – Ông chủ Quản đề nghị.

“Ý kiến rất hay! Cậu đồng ý nhé AJ?” – Yến Phi vui mừng.

AJ dù không hiểu lắm vấn đề “việc làm” này nhưng thấy cô bạn cười tươi thế nên cậu cũng đồng ý.

Tiễn AJ ra khỏi tiệm, Yến Phi như nhớ ra gì đó liền nói ngay:

“À mai buổi chiều sẽ có tiệc mừng hai mươi năm ngày thành lập tiệm mì Tân Quản nếu cậu rảnh thì ghé qua cùng mọi người dự tiệc nhé, sẽ rất vui!”

“Tiệc à? Ừ, tui sẽ tranh thủ nếu không có chuyện gì thì tui sẽ qua.”

Yến Phi mỉm cười.
Song Song đặt thùng mì cuối cùng xuống đất, chưa kịp đứng thở thì giọng Diễm Quỳnh vang lên đầy bực bội:

“Chả biết chú nghĩ thế nào mà lại thuê cái tên đáng ghét ấy làm việc trong tiệm chứ! Tức thật!”

“Có chuyện gì sao Diễm Quỳnh?” – Song Song lấy cốc nước.

“Thì chú Quản đấy, chú ấy đã thuê tên AJ làm người khuân vác cho tiệm mì thế là ngày nào
cũng phải giáp mặt cậu ta cả! Cậu xem có tức không?”

“Sao cơ? AJ sẽ làm việc ở tiệm mì à? Rắc rối đây!” – Sự lo lắng khiến Song Song quên mất cơn khát đang dâng cao.

“Rắc rối gì vậy, Tiểu Song?” – Diễm Quỳnh nhíu mày.

“Hả? À, ý tớ là rắc rối cho cậu vì cậu vốn không thích AJ!”

“Thì đấy, vậy mới bực bội chứ! Nhưng rồi tớ sẽ khiến cho cậu ta phải tự rời khỏi tiệm mì này, chờ đó!”

Song Song cười cười nhưng rồi sự bất an chợt hiện diện trên gương mặt con bé.

“Còn chưa hiểu rõ AJ là người thế nào thì tự dưng chú Quản lại cho cậu ta làm việc ở tiệm mì. Nếu vậy thì…”

Song Song đưa mắt nhìn Yến Phi đang lau bàn ở tiệm trên:

“Cậu ta và Tiểu Phi sẽ gặp nhau nhiều hơn. Cả hai sẽ thân nhau và nếu một ngày nào đó hai người họ…”

Song Song không muốn suy nghĩ tiếp nữa. Nó đang sợ một điều gì đó chưa rõ, và biết đâu điều ấy sẽ ảnh hưởng đến tiệm mì hoặc đến Yến Phi!

*****
Màn đêm buông xuống, trên mấy cành cây xum xuê, cuộc trò chuyện của những con Dạ Ma đang diễn ra, chính xác đây là cuộc trao đổi thì đúng hơn!

“Sao rồi Mắt Đỏ? Mày thích sức mạnh tao truyền cho chứ?” – Chân Đen ngồi chồm hổm, vẻ mặt ra điều thích thú.

Đối diện, một tên Dạ Ma với gương mặt xám ngắt như tro, xương xốc lồi lõm trông kinh. Trên mặt hắn vài vết sẹo dài đan chéo như thể đó là “biểu tượng” đầy tự hào cho bao nhiêu năm lăn lộn trên giang hồ của hắn.

Mắt Đỏ cất giọng lè nhè:

“Thích thì thích thật nhưng bị tên chủ nhân của y xử ra nông nổi này thì tao không thích chút nào cả!”

“Sao mày lại nói thế?” – Xù Xì đổ ịch cơ thể nặng nề lên nhánh cây cong oằn.

“Vậy chúng mày muốn tao nói lời cám ơn hắn vì đã tàn sát gần hết đám thuộc hạ của tao hả?”

“Này, bình tĩnh đi! Có chuyện để bàn cơ mà!” – Lông Xám khuyên ngăn.

“Chuyện gì? Bọn mày tính bàn cái gì với tao?” – Mắt Đỏ tỏ như bực mình.

“Cái này phải để Chân Đen nói. Chúng tao cũng chẳng rõ vấn đề chi nữa!”

Chân Đen lườm gã Linh Tinh rồi nheo mắt sang tên “đối tác” dạn dày kinh nghiệm kia:

“Bọn tao đã vờ hứa với gã chủ nhân là sẽ “xử đẹp” mày cùng đám thuộc hạ không ra gì của mày chính vì thế tao mới phải đến tận đây bàn một số kế hoạch với mày nè!”

“Kế hoạch? Tao rất thích nghe hai từ này nhưng nói trước phải có lợi cho thì tao mới nghe còn không thì mời bọn mày xéo khỏi đây!” – Mắt Đỏ thằng thừng, hếch mặt ra oai.

“Ha ha ha! Dĩ nhiên, dĩ nhiên là phải có lợi cho hai chúng ta rồi! À không, cho tất cả lũ Dạ Ma
chúng ta!” – Chân Đen bật cười sảng khoái.

“Tuyệt! Vào đề nhanh đi! Tao còn phải đi tắm!”

Kế bên, Xù Xì liền cười ngắc nghẻo trước lời của tên Mắt Đỏ.

Chân Đen gật gật:

“Ừ, ừ tao nói ngay. Thật ra kế hoạch này không mấy khó khăn nhưng cần sự hợp tác chặt chẽ của hai nhóm chúng ta!”

‘Dài dòng quá! Tao ngứa mình lắm rồi! Tao bực tao đi tắm bây giờ!”

“Mày cứ nóng vội có ngày hỏng chuyện!” – Chân Đen chợt hạ giọng – “Nhưng kế hoạch này mày hơi hơi chịu thiệt một tí, Mắt Đỏ ạ! Mày sẽ phải hi sinh một số thuộc hạ nữa!”

“Gì? Vậy thì dẹp! Tao không chịu phần thiệt!” – Mắt Đỏ xua tay.

Chân Đen quàng cánh tay trơ xương qua vai gã bạn, kéo lại gần:

“Thì mày cứ nghe hết kế hoạch đã! Mất thuộc hạ chỉ là cái thiệt nhỏ trước mắt. Mày bỏ ra “cái nhỏ” ấy để có cái “lời lớn” cho sau này!”

“Lời lớn sau này? Thật à?”

“Nhất định, nếu chúng ta làm tốt kế hoạch be bé này thì chúng ta sẽ lời vô cùng, cứ tin tao!”

Mắt Đỏ nhìn vào đôi mắt sâu hun hút của gã Chân Đen ranh mãnh. Hắn có thể thấy được gã này
đang chứa trong đầu cái gì đó rất thú vị.

“Được, nói đi!”

“Mày hãy ra lệnh cho đám thuộc hạ đi săn con người vào ban đêm tiếp. Yên tâm, bọn tao sẽ lại truyền một ít sức mạnh nữa cho mày và chúng nó.”

“Tiếp tục tấn công con người? Lỡ như gặp gã chủ nhân của mày nữa thì sao?”

“Thế nên tao mới bảo mày cần hi sinh vài tên thuộc hạ! Chỉ cần mày làm thế thôi phần còn lại cứ để bọn tao lo! Để bằng cách ấy tao mới có thể liều một phen “ngã giá” với tên chủ nhân giỏi ma thuật ấy!”
Chương 24: “AJ, tớ đã biết tên thật của cậu!”

Sáng hôm sau, AJ cất tiếng khi đang ngồi trên salong:

“Acc à, chiều nay ta phải đến tiệm mì dự tiệc gì đó với Tiểu Phi nên mi ở nhà một mình cẩn thận nhé!”

“Tiệc à? Nghe vui thiệt, cho tôi theo đi!” – Access chà lưng, rướn cổ nói vọng.

“Không được, ở đó nhiều người lắm. Lỡ sơ suất thì mọi người sẽ thấy mi đấy, ta không muốn mi làm hỏng chuyện của ta!”

“Chuyện của cậu là chuyện gì?”

“Thì chuyện ta quen với Tiểu Phi. Ta còn phải điều tra thêm một tí nữa!”

Access dừng lại, tay hạ cái cây bàn chải chà lưng xuống:

“Cậu vẫn còn muốn day dưa với cô ta đến khi nào? Tôi chắc chắn là cậu sẽ chẳng dò la được gì từ cô ta đâu!”

“Sao mi khẳng định như thế? Cứ chờ ta tìm hiểu vài ngày đã. Tóm lại chiều mi cứ ở nhà, đến tối ta sẽ về. Này, mi đừng gọi Tiểu Phi là “cô ta” nữa, nghe chẳng thân thiện tí nào. Giờ ta phải đến tiệm mì đây!”

AJ rời khỏi phòng. Access bực mình:

“Từ khi nào mà tên ngốc ấy bắt đầu bỏ rơi mình vậy nhỉ? Cái cô gái Yến

Phi đó mình chả ưa chút nào, dường như AJ bị cô ta “bỏ bùa” hay sao í! Nhưng cô ta không thể quan trong hơn mình được. Đối với tên ngốc đó, mình vẫn ở vị trí cao nhất!”

Tên tiểu yêu gật gù, rồi lại tiếp tục kỳ cọ cái lưng đầy hòm của mình.

*****

Tại tiệm mì, Yến Phi ra vẻ hài lòng khi thấy mấy thùng khăn giấy chất ngay ngắn trong nhà kho:

“Tuyệt! Thế là từ nay đã có người lo công việc nặng nhọc này rồi. Thật may vì cậu đã đến làm cho tiệm!”

“Tiện thể giúp mọi người thôi!”

“Này, sao lúc nào cũng thấy hai người ở riêng “tâm sự” hết vậy?”

Cả hai xoay qua thấy Diễm Quỳnh đang hướng con mắt đầy dò xét. Kế bên có cả Song Song nữa.

“Hai cậu xuống đây làm gì?” – Yến Phi ngạc nhiên.

“Chúng tớ xuống lấy vài thứ cần thiết!” – Song Song cười nhẹ.

“Nè AJ, cậu còn mấy thùng hàng ở ngoài đó, mau đem vô luôn đi!”

Diễm Quỳnh ra lệnh. AJ “ngoan ngoãn” đi làm công việc của mình. Lần này, khi anh chàng đi
ngang qua, Song Song nghiêng đầu, nhíu mày nghĩ:

“Quái! Sao bây giờ mình lại không ngửi thấy mùi ma khí từ người cậu ta nhỉ? Chuyện này là thế nào? Rốt cuộc anh chàng AJ này

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT