watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7762 Lượt

“Ừ, cậu ngủ đáng yêu thật!” – Yến Phi cười khúc khích.

AJ nghe vậy tự nhiên thấy bối rối, chân vụng về bước đi ra cửa. Bất ngờ, cậu chới với suýt ngã, hình như còn choáng vì rượu. May là Yến Phi kịp đỡ lấy cậu.

“Cám… cám ơn!” – AJ bắt đầu lúng túng.

Yến Phi đưa mắt nhìn AJ, ánh mắt ấm áp đầy trìu mến. Đột ngột, con bé kề môi gần tai AJ rồi thì thầm:

“Cậu đừng khách sao như thế, ……. !”

Mắt AJ mở to và lập tức xoay qua lắp bắp:

“Cô… cô vừa… vừa gọi tui… là gì???”

Cùng lúc Access bay ngang qua vô tình thấy Yến Phi đang nắm lấy tay AJ, hắn liền nép vào cánh cửa:

“Họ làm gì vậy nhỉ?”

Trong phòng, Yến Phi mỉm cười, bảo:

“Phải, tớ vừa gọi cậu là ……… !”

Khi Yến Phi lặp lại ba từ ấy thật nhẹ nhàng thì nỗi xúc động tràn đến với AJ! Ba từ đó khiến AJ sống lại thời kỳ hạnh phúc nhất, làm sống lại quá khứ bị vùi nát bởi đau thương và mất mát! Trái tim AJ muốn ngừng đập, cảm tưởng mọi thứ xung quanh dừng lại để nhường chỗ cho dòng cảm xúc trong cơ thể cậu. Mười năm rồi, lần đầu tiên AJ mới được nghe người khác gọi tên mình. Không phải tên AJ mà là cái tên thật. Và cũng là lần đầu tiên, AJ nhận ra rằng mình vẫn tồn tại trong thế giới rộng lớn này. Cậu nghe được hơi thở, sự ấm áp của cơ thể cùng tiếng đập của trái tim mình. AJ vẫn đang sống chứ không phải đã chết cùng thù hận!

“Tiểu Phi… vừa gọi tên thật của tui sao?”

Access bên ngoài ngỡ ngàng khi nghe AJ hỏi câu đó.

Yến Phi gật đầu, vẫn giọng nói dịu dàng ấy:

“AJ, tớ đã biết tên thật của cậu! Từ giờ tớ sẽ gọi cậu bằng cái tên ấy!”

AJ đứng lặng người.

Access cũng đờ người, bất động… Vài giây sau, tên tiểu yêu liền bay đi.

Sau khi kìm chế cảm xúc, AJ lên tiếng:

“Đừng! Tiểu Phi đừng gọi tui bằng cái tên đó nữa! Hãy cứ gọi AJ! Tên tui là AJ! Là AJ, không phải tên khác! Hãy nhớ điều ấy!”

AJ lập tức rời khỏi phòng. Còn Yến Phi dõi mắt nhìn theo đầy kinh ngạc.

*****

Trên bầu trời Access vỗ cánh chầm chậm. Nhìn hắn như người mất hồn. “AJ, tớ đã biết tên thật của cậu! Từ giờ tớ sẽ gọi cậu bằng cái tên ấy!” Câu nói lúc nãy của Yến Phi lại vang lên trong đầu, Access dừng lại, một ký ức mơ hồ hiện về…

“Nè nhóc, cám ơn cậu đã cứu tôi! Cậu tên gì vậy?” – Access nhìn thằng bé tám tuổi đang giương đôi mắt tròn về phía mình.

“Tên ta hả?” – Thằng bé có vẻ buồn, lát sau ngước lên cười – “Tên ta là AJ!”

“AJ?! Tên lạ quá hén! Còn tôi tên Access!”

“Access, tên tây dữ!” – AJ cười cười.

“Quá khen! Vậy từ giờ chúng ta là bạn nhé? Tôi sẽ chăm sóc cho cậu.”

Lúc đó, tên tiểu yêu thấy đôi mắt buồn kia chợt sáng hẳn lên, như thứ hạnh phúc nhỏ nhoi nhen nhúm…

Access nói khẽ:

“Thì ra, AJ có tên khác, đó mới là tên thật! Vậy… vậy mà suốt mười năm, tên ngốc ấy đã không cho mình biết cái tên thật của hắn! Còn cô gái Yến Phi kia thì lại…”

Access ngừng nói, dường như cố giấu cảm xúc nào đó của chính mình.

*****

Ở nhà, Song Song đang cố tìm cái kẹp tóc màu hồng. Chẳng biết để cây kẹp nhỏ ấy thất lạc đi đâu nữa. Nó kéo tất cả các ngăn tủ ra, lục tìm mọi ngóc ngách, mấy phút rồi không thấy tăm hơi cái kẹp.

“Quái! Sao dạo gần đây mình cứ hay mất đồ thế nhỉ? Hết mất cuốn nhật ký rồi bây giờ đến mất kẹp, bộ vận xui đang đến hay sao ấy!” – Song Song vắt óc cố lục lọi trí nhớ – “Để xem, cái kẹp đó lần cuối cùng mình thấy là ở đâu. Mấy tháng trước nó vẫn còn trong tủ, hình như cho Tiểu Phi mượn à, đúng rồi!”

Song Song như nhớ ra một chỗ nên lập tức đến bên cái tủ nhỏ ở phía ngoài, sát tường phòng khách. Nó mở toan tất cả

các ngăn, may thay ngăn cuối cùng cái kẹp “mất tích” xuất hiện.

“Đây rồi! Tiểu Phi thường cất đồ của mình vào đây lắm!”

Bất chợt, Song Song ngạc nhiên khi trong ngăn tủ, dưới những tờ giấy cũ, một góc của một cuốn sổ lộ ra. Con bé đưa tay vào kéo ra ngoài, vô cùng mừng rỡ vì đó chính là cuốn nhật ký mấy hôm trước chẳng biết vì sao lại bốc hơi!

“Ôi, may mắn quá! Tìm được cây kẹp rồi vô tình tìm ra luôn cuốn nhật ký! Nhưng sao mình lại để ở dưới đây, mình thường cất nó ở trong phòng.”

Còn đang ngạc nhiên thì Song Song lại thấy một tờ giấy nhỏ kẹp vào cuốn nhật ký, không chừng chừ liền rút ra. Đấy là một mảnh giấy viết những dòng chữ cẩu thả, hình như là được viết rất vội. Đôi mắt Song Song lướt lên dòng đầu tiên “ Tiểu Phi làm dâu cho gia đình họ Du, gia đình ấy và cả người chồng tương lai tên Du Hạo đều là ma. Du Hạo đã lấy đi ký ức của Tiểu Phi, Diễm Quỳnh, chú Quản và mình.”

“Cái… cái quái gì vậy?… Ôi… đầu mình… đầu mình nhức quá…!”

Song Song giơ tay ôm mái đầu, nghiến răng vì tự dưng cơn đau đầu ập đến, cảm tưởng như có dòng điện chạy mạnh trong não khiến đầu nhức vô cùng. Nhưng khi đó đồng thời hàng loạt những hình ảnh mơ hồ xuất hiện…

…………….

“Tiểu Song, tớ đã làm dâu cho gia đình họ Du để trả nợ!”

“Anh ta tên Du Hạo, chẳng biết mày ngang mũi dọc thế nào nữa.”

…………….

“Vâng, tớ là Du Hạo còn cậu?”

……………..

“Cậu nên cắt đứt quan hệ với Du Hạo đi vì… cậu ta là MA!”

……………

“Du Hạo, cậu ấy… là một con ma thật sự! Không những thế… cả nhà họ… Du cũng đều… là
ma!

“Đã giải quyết ổn thỏa! Tớ quyết định sẽ tiếp tục ở lại nhà họ Du cùng với mọi người.”

………….

“Làm sao quên được một cô gái đặc biệt như cậu!”

…………..

“Xin lỗi nhé nhưng tôi đành phải lấy đi ký ức của tất cả những người biết về nhà họ Du!”

“… mong cậu hãy thay tớ chăm sóc cho Phi Phi và cảm ơn cậu!”

…………….

Những ký ức về Du Hạo và gia đình họ Du giống một cuốn phim chiếu chậm, tất cả dần dần hiện ra rõ ràng trong đầu Song Song.
Chương 25: Song Song gặp lại Du Hạo!

Cô gái họ Lục đã hoàn toàn có lại ký ức bị đánh cắp. Cơn đau đầu dịu đi rồi biến mất. Song Song từ từ mở mắt ra, giương mắt nhìn khắp nhà.

“Mình… mình đã nhớ ra rồi! Tiểu Phi từng làm dâu cho gia đình họ Du. Chồng cậu ấy, Du Hạo, là một anh chàng ma. Hai người có tình cảm rất sâu đậm rồi bỗng dưng Du Hạo lấy đi ký ức của tất cả mọi người, cả Tiểu Phi và mình! Vì biết điều đó nên mình đã viết lại những dòng này và kẹp vào cuốn nhật ký. Khi Du Hạo đến nhà mình đã vội vã nhét cuốn sổ vào ngăn dưới cùng của cái tủ! Đúng, đúng như thế!”

… Đặt tách cà phê xuống bàn, Song Song bình tâm lại:

“Thảo nào mấy ngày trước tất cả mọi người đều có cảm giác dường như đã có chuyện gì đó xảy ra nhưng chẳng ai biết đó là gì, hóa ra sự thật là thế này. Đến giờ vẫn không hiểu nổi vì sao Du Hạo lại làm vậy! Rốt chuyện đã có chuyện gì xảy ra khiến cậu ta lại nhẫn tâm lấy đi ký ức của Tiểu Phi?”

Song Song đứng dậy, đi qua đi lại và không ngừng nghỉ ngợi. Rồi bất chợt nghĩ ra một cách, con bé với lấy áo khoác chạy ra khỏi nhà.

******

Nửa tiếng sau, Song Song ngước nhìn ngôi biệt thự cổ kính to lớn:

“Chà, Tiểu Phi nói không sai, cái dòng họ này quả nhiên giàu ghê. Thật đơn giản để tìm ra cái biệt thự “khủng” như thế! Bây giờ làm sao vào được bên trong để tìm Du Hạo đây?”

Chợt, từ phía trong một người đang bước ra. Đó là Trúc Lam. Cô lại ra đổ rác.

Cổng mở, Trúc Lam lúi húi thanh lý những túi rác to tướng. Đứng nép bên cái cây to, Song Song đưa mắt nhìn:

“Chắc đây là một trong ba chị em giúp việc mà Tiểu Phi kể. Mình có nên đến đó hỏi về Du Hạo? Không được! Không nên làm thế, nhưng mình nhất định phải gặp cậu ta. Nếu vậy thì…”

Quan sát kỹ Trúc Lam vẫn đang làm công việc đổ rác, Song Song nhẹ nhàng rời khỏi cái cây, từ từ một cách chậm chạp và cẩn thận len lén đi vòng ở phía sau lưng cô hầu rồi nhanh chóng đi vào bên trong ngôi biệt thự. Trúc Lam chẳng hay biết có người đã “đột nhập” vào nhà thật dễ dàng!

Do Tiểu Phi từng kể nhiều về ngôi biệt thự của gia đình chồng nên Song Song cũng mày mò được đến cuối khu vườn. Vì nếu nó nhớ không lầm, nơi Du Hạo ở chính là khu nhà gỗ ở cuối vườn!

“Đây rồi! Cánh cửa lợp ngói đỏ, ắt hẳn bên trong chính là khu nhà gỗ!”

Song Song nhìn tới nhìn lui xem có ai không, rồi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ bước vào. Giống như Yến Phi lần đầu tiên bước chân vào đây, Song Song cũng ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của khu vườn xinh xắn. Ở đây thật sự có rất nhiều cây, có hoa, có suối y như cảnh thần tiên. Cô gái đưa mắt sang bên phải, dãy nhà gỗ với những chiếc chuông gió hiện ra trong mắt.

“Một mình Du Hạo ở đây ư? Cậu ta sướng thật! À, cậu ta đâu nhỉ?”

Nhắc mới nhớ đến Du Hạo, Song Song đảo mắt khắp khu vườn mong sẽ thấy anh chàng. Chợt đúng lúc, nó nghe có tiếng người nói ở phía sau ngôi nhà gỗ, dĩ nhiên, ngay lập tức liền vòng ra sau cái nhà.

Tiến vào trong, vào trong nữa…

Song Song dừng lại vì trước mặt, Du Hạo đang đứng xoay lưng, chăm chú dán mắt vào chú chim non trong lồng. Thỉnh thoàng cậu thì thầm gì đó rất khẽ giống như tâm sự với con vật lông vũ đó.

Song Song tiến đến gần, nhẹ nhàng cố không gây tiếng động. Sau đó, con bé dừng lại ở một khoảng cách nhất định,

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT