|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nhìn anh chàng từ sau lưng rồi cất tiếng gọi:
“Du Hạo!”
Du Hạo liền khựng lại vì vừa nghe một tiếng gọi khá quen thuộc. Không phải của mẹ, không phải của chị Tiểu Phương, bé Thanh và A Thiện cũng không. Càng không thể là ba chị em Trúc Linh. Du Hạo biết có một người đột nhập vào khu nhà gỗ này nhưng không đoán được là ai! Du Hạo chỉ chắc chắn một điều, người đó không phải là kẻ lạ mặt, là một người quen vì cái cách người đó gọi tên cậu!
“Này, tôi gọi tên mà sao cậu không xoay qua nhìn tôi hả?”
Du Hạo từ từ quay lưng lại để rồi toàn thân bất động khi trông thấy gương mặt của người đó! Người con gái kia cũng nhìn cậu chằm chằm!
“Lục…!” – Du Hạo ngưng bặt, vì nhớ ra điều gì nên chữa lại – “Ừm xin lỗi, cậu là ai? Sao lại vào nhà tôi?”
Nghe câu nói giả vờ ấy, Song Song thấy buồn cười thật! Sao trên đời lại có cái kiểu như thế nhỉ? Con bé khoanh tay:
“Du Hạo! Chính cậu là người lấy đi ký ức của người khác vậy tại sao cậu lại không nhớ tôi là ai! Cậu đóng kịch dở tệ!”
Lúc này, Du Hạo khẳng định rằng Lục Song Song đã nhớ lại mọi chuyện. Cậu khẽ xoay bàn tay phải, định sẽ tạo phép.
Song Song đưa mắt nhìn xuống bàn tay của anh chàng và hiểu người con trai này muốn làm gì với mình.
“Dừng lại đi!” – Ánh mắt cô gái họ Lục điềm nhiên – “Đừng nghĩ đến chuyện lấy đi ký ức của tôi một lần nữa vì tôi sẽ lại có cách để mình nhớ ra. Chắc cậu không muốn mấy cái việc vớ vẩn này cứ lẩn quẩn như một cái vòng chán ngắt, đúng không?”
Câu nói của cô bạn vừa dứt cũng là lúc ý định trong đầu Du Hạo biến mất. Cậu biết Song Song là cô gái thông minh!
Du Hạo thả lỏng bàn tay, thở ra:
“Lẽ ra tớ phải nghĩ rằng cậu là một “đối thủ” đáng gờm mới đúng!”
Song Song cười nhạt:
“Không mời tôi vào nhà sao?”
Làn khói bốc nghi ngút từ những tách trà thơm, Song Song uống nhấm nháp:
“Trà này uống ngon thật đấy!”
“Cám ơn! Song Song, bằng cách nào cậu nhớ ra mọi chuyện vậy?”
Song Song uống trà, bình thản đáp:
“Cậu nghĩ tôi sẽ nói ra cho cậu biết à? Không bao giờ! Tôi tuyệt đối không tiết lộ! Nó là lá bùa hộ mệnh của tôi!”
Du Hạo không biết nói gì thêm. Ít phút sau, cậu cất tiếng thật khẽ:
“Phi Phi… cậu ấy vẫn khỏe chứ?”
Song Song ngừng uống, đặt tách trà xuống, đưa mắt nhìn người nọ:
“Vẫn gọi Tiểu Phi là Phi Phi thế tại sao không gặp cậu ấy hỏi trực tiếp?”
“Lúc lấy đi ký ức của Phi Phi, tớ tự hứa sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu ấy thêm một lần nào nữa!” – Du Hạo nhớ lại cái ngày mình đưa ra quyết định tàn nhẫn ấy.
“Tại sao cậu lại làm thế? Vì sao lại nỡ lấy đi ký ức của người cậu yêu không những vậy người đó cũng rất yêu cậu?”
“Tớ làm thế vì tốt cho Phi Phi…!”
“Đã có chuyện gì xảy ra sao? Chuyện gì khiến cậu quyết định như vậy?”
Du Hạo cúi đầu, im lặng.
Thấy điệu bộ sầu não của anh chàng, Song Song thở dài:
“Khi yêu, người ta luôn ngụy biện sao???”
Du Hạo ngước lên, thấy khó hiểu trước nói ẩn ý ấy.
“Thôi!” – Song Song xua tay, chán nản – “Cậu không muốn nói tôi cũng chẳng ép. Tiểu Phi vẫn khỏe, giờ cậu ấy vẫn làm ở tiệm mì như cũ. À…”
Song Song toan cho Du Hạo biết về mối quan hệ mới của Yến Phi với AJ nhưng khi bắt gặp trong đáy mắt của Du Hạo vẫn còn chất chứa nỗi đau với lại nghĩ nếu bây giờ cho cậu chàng biết “vợ cũ” đang quen một người con trai khác thì thật tàn nhẫn.
“Sao? Cậu muốn nói gì?”
“Cũng không có gì quan trọng. Du Hạo, từ bỏ Tiểu Phi rồi cậu dự định gì cho cuộc sống sau này của mình?”
Du Hạo, đăm đăm nhìn vào không trung, chậm rãi bảo:
“Tớ cũng không biết, chỉ tiếp tục sống như trước đây. Mẹ tớ đã không còn “treo bảng” tìm vợ cho tớ nữa! Bà cảm thấy có lỗi vì nghĩ chính mình làm con trai đau khổ!”
“Thế ư? Nếu tôi là mẹ cậu tôi cũng sẽ làm thế.”
Chợt chuông điện thoại reo, Song Song nhìn màn hình rồi khẽ nhìn sang Du Hạo. It giây sau, nó mới bắt máy:
“Tiểu Phi hả? Ừ, tớ đến tiệm mì ngay!”
Du Hạo vừa nghe nhắc hai từ “Tiểu Phi” thì đã thấy nhói cả tim.
Cúp máy, Song Song tặc lưỡi:
“Lại phải về làm việc. Chắc tôi phải về. Du Hạo, tôi có thể đến đây nữa không?”
Lưỡng lự trong chốc lát, Du Hạo bảo:
“Tùy cậu nhưng cậu đừng nói…”
Anh chàng chưa dứt câu thì Song Song đã gật gật:
“Ừ, ừ biết! Tôi cũng chưa có dự định nói cho Tiểu Phi biết về chuyện của cậu đâu!”
“Cám ơn cậu!”
Tiễn chân cô gái ra cửa sau, Du Hạo dặn dò:
“Lần sau có đến tìm tớ cậu hãy đi cửa sau kẻo sẽ gặp người trong gia đình tớ.”
“Hiểu rồi. Tôi đi đây!”
Dõi theo bóng cô gái họ Lục đi xa dần, một nỗi buồn đọng lại trong lòng Du Hạo.
Bước chậm rãi trên đường, Song Song lẩm bẩm một mình:
“Cậu ta chẳng cho mình biết nguyên nhân vì sao lại lấy ký ức của Tiểu Phi, chán thật! Du Hạo, nhất định tôi sẽ tìm cho ra điều đó, chờ đấy!”
******
Vừa vào tiệm mì, Song Song đã thấy Diễm Quỳnh đứng ngay quầy thu ngân.
“Tiểu Song, sao hôm nay cậu đến muộn vậy?”
“Sáng tớ có chuyện đột xuất phải giải quyết nên đến trễ!”
Đúng lúc, từ dưới bếp Yến Phi đem mì lên cho khách.
“Tiểu Song, cậu đến muộn thế? Có chuyện gì hả?”
“Ừ nhưng giải quyết xong rồi cậu đừng lo!”
“Thế thì may quá, cứ tưởng cậu gặp chuyện gì chứ. Thôi tớ đem mì cho khách đây, cậu mau xuống bếp nấu thêm mì nhé.”
Song Song gật đầu. Yến Phi vừa rời đi thì Diễm Quỳnh cất giọng bực bội:
“Ai ai cũng đang bận vậy mà chẳng thấy AJ đâu! Hắn ta làm biếng thật!”
“AJ không ở tiệm à? Đêm qua cậu ta ngủ ở đây mà?”
“Thì đấy, sáng nay vào tiệm tớ chỉ thấy mỗi Tiểu Phi, hỏi AJ đâu cậu ấy chỉ cười, không nói gì. Chắc tên đó trốn việc rồi!” – Diễm Quỳnh bấm lách cách máy tính.
Song Song khẽ xoay qua nhìn Yến Phi đang đặt mấy tô mì xuống bàn. Gương mặt cô bạn hình như đang buồn thì phải!
******
Nói về AJ, từ lúc về nhà đến giờ, cứ nằm vắt vẻo trên chiếc salong cũ, mắt chăm chăm lên trần nhà như cố tìm một điểm nhìn. Đầu óc tên ngốc này mãi lởn vởn sự việc lúc sáng. Vào giây phút Yến Phi gọi tên thật của cậu, cậu ngỡ mình đã bốc hơi, cơ thể nhẹ tênh. Cảm xúc lúc đó tưởng như muốn vỡ tung, tuôn trào. Đến mức, suýt tí nữa AJ nghĩ mình đã khóc vì sóng mũi cay cay.
AJ ngồi bật dậy, đặt tay lên ngực. Trái tim đang đập rất nhanh, sự hồi hộp xâm chiếm cơ thể, trói buộc và siết chặt. Nhịp đập của nó càng nhanh hơn khi AJ nghĩ về Yến Phi! Rốt cuộc thì…
Mọi ý nghĩ vụt tắt khi có tiếng kéo cửa sổ. Xoay qua thấy Access bay vào, AJ đứng dậy hỏi:
“Mi đi đâu vậy Acc? Ta về chẳng thấy mi đâu!”
Access, tỏ ra như không có gì, vẫn cái giọng đầy giễu cợt:
“Tôi đi hóng gió, ra ngoài cho thoải mái tí!”
“Vậy mà ta tưởng mi đi tìm ta chứ!”
“Hừ, tôi tìm cậu làm gì? Cậu đâu phải trẻ con rồi cậu cũng tự mò về thôi!” – Access đáp lên vai AJ – “Nè, tôi đói rồi chúng ta ra ngoài hái vài trái táo đi!”
“Ừ, ta cũng đang định thế!”
AJ toan cất bước thì tên tiểu yêu đột ngột lên tiếng:
“AJ, tôi muốn hỏi cậu cái này. Thật ra cậu… cậu còn…”
“AJ, tớ đã biết tên thật của cậu! Từ giờ tớ sẽ gọi cậu bằng cái tên ấy!” câu nói đó của Yến Phi lại một lần nữa vang lên trong đầu Access. Hắn không biết có nên hỏi AJ về cái tên thật kia không chính vì vậy mà câu nói cứ ngắt quãng.
Thấy bộ dạng thất thần của tên tiểu yêu, AJ ngạc nhiên:
“Mi sao thế Acc? Định hỏi ta cái gì?”
Một ý nghĩ nào đó kìm hãm cái mong muốn được biết tên thật của cậu bạn, Access đã buông xuôi cho ý nghĩ ấy lặn biến đi.
“Không! Không gì cả!” – Hắn lắc đầu.
*****
Buổi tối hôm đó, một cuộc rượt đuổi dữ dội đã diễn ra. Một tên Dạ Ma bay thục mạng qua mấy cành cây, bởi phía sau lưng Du Hạo đang đuổi theo kịch liệt. Theo sau là ba chị em của cậu, Du Phương, Du Thanh và Du Thiện!
“Chết tiệt! Gặp rắc rối với mấy người nhà họ Du rồi! Mình phải về bãi đất trống may ra còn cơ hội thoát!”
Nghĩ thế tên Dạ Ma đó chuyển hướng lao vút về phía bãi đất trống, nơi trú ngụ của đám đồng bọn Dạ Ma.
Bịch! Bịch! Bịch!
Chân Đen cùng những tên nọ đưa mắt nhìn qua tên bạn vừa trở về với vẻ mặt lấm lét.
“Mày mới đi săn về à? Có kiếm được chiến lợi phẩm nào không?”
Tên Dạ Ma nọ còn chưa kịp “báo nguy” thì Du Hạo xuất hiện. Lập tức lũ Dạ Ma đứng dậy, trơ cả ra. Gương mặt biến sắc ngay, gã Chân Đen liền quắt mắt về phía tên bạn lúc nãy:
“Mày làm cái quái gì vậy? Mày dẫn kẻ thù đến ngay đây hả???”
“Tao… tao xin lỗi…! Tao không muốn bị giết nên mới về đây!”
Chân Đen nghiến răng, cùng lúc tiếng Du Hạo cất lên:
“Hóa ra hang ổ của chúng bây là ở đây! Thế thì lần này tóm gọn cả lũ!”
“Em nói đúng đó, A Hạo!” – Du Phương đáp xuống.
“Này nhớ chừa phần cho em với!” – Giọng Du Thanh vang vang.
“Cả em nữa, anh A Hạo!” – Du Thiện xem ra rất thích thú.
Đưa mắt nhìn bốn chị em họ Du, Chân Đen đã đoán được hiểm nguy dần đến với mình và lũ bạn. Hắn khẽ đưa mắt sang Linh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




