|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đưa mắt nhìn người nọ:
“Vẫn gọi Tiểu Phi là Phi Phi thế tại sao không gặp cậu ấy hỏi trực tiếp?”
“Lúc lấy đi ký ức của Phi Phi, tớ tự hứa sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu ấy thêm một lần nào nữa!” – Du Hạo nhớ lại cái ngày mình đưa ra quyết định tàn nhẫn ấy.
“Tại sao cậu lại làm thế? Vì sao lại nỡ lấy đi ký ức của người cậu yêu không những vậy người đó cũng rất yêu cậu?”
“Tớ làm thế vì tốt cho Phi Phi…!”
“Đã có chuyện gì xảy ra sao? Chuyện gì khiến cậu quyết định như vậy?”
Du Hạo cúi đầu, im lặng.
Thấy điệu bộ sầu não của anh chàng, Song Song thở dài:
“Khi yêu, người ta luôn ngụy biện sao???”
Du Hạo ngước lên, thấy khó hiểu trước nói ẩn ý ấy.
“Thôi!” – Song Song xua tay, chán nản – “Cậu không muốn nói tôi cũng chẳng ép. Tiểu Phi vẫn khỏe, giờ cậu ấy vẫn làm ở tiệm mì như cũ. À…”
Song Song toan cho Du Hạo biết về mối quan hệ mới của Yến Phi với AJ nhưng khi bắt gặp trong đáy mắt của Du Hạo vẫn còn chất chứa nỗi đau với lại nghĩ nếu bây giờ cho cậu chàng biết “vợ cũ” đang quen một người con trai khác thì thật tàn nhẫn.
“Sao? Cậu muốn nói gì?”
“Cũng không có gì quan trọng. Du Hạo, từ bỏ Tiểu Phi rồi cậu dự định gì cho cuộc sống sau này của mình?”
Du Hạo, đăm đăm nhìn vào không trung, chậm rãi bảo:
“Tớ cũng không biết, chỉ tiếp tục sống như trước đây. Mẹ tớ đã không còn “treo bảng” tìm vợ cho tớ nữa! Bà cảm thấy có lỗi vì nghĩ chính mình làm con trai đau khổ!”
“Thế ư? Nếu tôi là mẹ cậu tôi cũng sẽ làm thế.”
Chợt chuông điện thoại reo, Song Song nhìn màn hình rồi khẽ nhìn sang Du Hạo. It giây sau, nó mới bắt máy:
“Tiểu Phi hả? Ừ, tớ đến tiệm mì ngay!”
Du Hạo vừa nghe nhắc hai từ “Tiểu Phi” thì đã thấy nhói cả tim.
Cúp máy, Song Song tặc lưỡi:
“Lại phải về làm việc. Chắc tôi phải về. Du Hạo, tôi có thể đến đây nữa không?”
Lưỡng lự trong chốc lát, Du Hạo bảo:
“Tùy cậu nhưng cậu đừng nói…”
Anh chàng chưa dứt câu thì Song Song đã gật gật:
“Ừ, ừ biết! Tôi cũng chưa có dự định nói cho Tiểu Phi biết về chuyện của cậu đâu!”
“Cám ơn cậu!”
Tiễn chân cô gái ra cửa sau, Du Hạo dặn dò:
“Lần sau có đến tìm tớ cậu hãy đi cửa sau kẻo sẽ gặp người trong gia đình tớ.”
“Hiểu rồi. Tôi đi đây!”
Dõi theo bóng cô gái họ Lục đi xa dần, một nỗi buồn đọng lại trong lòng Du Hạo.
Bước chậm rãi trên đường, Song Song lẩm bẩm một mình:
“Cậu ta chẳng cho mình biết nguyên nhân vì sao lại lấy ký ức của Tiểu Phi, chán thật! Du Hạo, nhất định tôi sẽ tìm cho ra điều đó, chờ đấy!”
Chương 26: Đối mặt!
Ít phút sau, AJ cùng Linh Tinh xuất hiện ở bãi đất trống. Khi đến đó, AJ thấy Du Hạo làm phép lên đầu Xù Xì. Tên béo ục ịch không ngừng giãy giụa.
Không chừng chừ, AJ nhún chân bay đến, đạp lần lượt lên vai mấy con Dạ Ma còn đang đứng, rồi lộn vòng trên cao đưa chân tung cú đá vào tay Du Hạo. May thay Du Hạo kịp buông tay khỏi đầu tên ma béo, mau chóng xoay người nên tránh được đòn phép kia.
AJ đáp xuống đất, những tên Dạ Ma mừng rỡ:
“Chủ nhân!”
Du Hạo quay người trở lại thấy AJ vẫn đeo chiếc mặt nạ màu đen và đưa mắt nhìn mình.
“Lại là cậu!”
“Không là ta chứ là ai?” – AJ đảo mắt sang mấy tên thuộc hạ nằm la liệt, và cả cái hố sâu kia nữa – “Chà, đáng sợ thật!”
“Đừng nói nhiều với hắn A Hạo! Chúng ta cứ xông vào cùng giao chiến với hắn đi!” – Du Phương hình như rất ghét cái kẻ đeo mặt nạ đen này.
Du Hạo chưa kịp ngăn thì cô chị gái đã lao đến AJ. Những đường chỉ phép lại vung xòe, bay liên tục như một mớ ảo ảnh trước mặt. AJ cũng đã đoán được cách thức này từ cái đêm hôm trước nên không quá khó để tránh chúng.
“Sao ngươi không đánh trả, ngươi xem thường ta ư?”
AJ vừa né người vừa đáp:
“Ta không đánh với con gái!”
“Gì chứ! Ngang tàng quá! Để xem ngươi làm gì được ta?” – Du Phương bực tức bảo.
Du Phương quất mạnh những sợi phép. Chúng túa ra, hóa thành hàng ngàn hàng trăm tia phép sáng lóa. AJ giật mình, bay lùi ra xa.
Bịch! Chân AJ khựng lại. Du Phương mỉm cười…
Gió thổi lên, một vài sợi tóc của AJ rơi nhẹ nhàng. Cậu giương mắt dõi theo những sợi tóc mỏng ấy đến khi chúng đáp xuống nền cỏ xanh mướt.
“Thế nào? Cắt vài sợi tóc của ngươi thật dễ dàng!” – Du Phương vuốt nhẹ mấy đường chỉ phép.
AJ nhìn cô gái, cái nhìn thay đổi, rồi chợt cười cười:
“Chính ngươi ép ta đấy nhé! Ta phá lệ lần này!”
Thấy vận tốc của AJ lao về phía Du Phương, Du Hạo hét lên:
“Chị Tiểu Phương! Cậu ta rất lợi hại! Dừng lại đi!”
Du Phương bất ngờ khi AJ giơ bàn tay đeo găng tay đen ra, hướng nhắm là đến ngay trước mặt
cô, trong lòng bàn tay một vòng phép đen quánh pha chút xanh lam xuất hiện. Du Phương cảm nhận được thứ sức mạnh ma thuật dữ dội nào đó ẩn hiện từ người địch thủ chính vì thế cô đã đứng sững trong phút chốc thay vì phải tránh đòn tấn công.
Đến khi bàn tay AJ sắp chạm vào gương mặt mình thì Du Phương mới sực tỉnh. Nhưng bất chợt, AJ khựng người. Du Phương ngạc nhiên vì tên địch thủ đã dừng lại. Còn AJ, cậu từ từ xoay mặt ra sau nhìn, hóa ra là bị Du Hạo cầm chân giữ lại. Du Hạo biết, nếu người con trai đó tiếp tục thì cậu ta sẽ xuống tay không thương tiếc với chị mình.
Liền tức khắc, AJ giáng phép vào Du Hạo. Du Hạo cũng nhanh nhẹn dùng tay đỡ đòn. Hai cậu con trai bay ra xa rồi nhẹ nhàng đáp lên bãi cỏ mềm bên dưới.
“Cậu ra tay thật tàn bạo!” – Du Hạo tức giận.
AJ dửng dưng:
“Chính cô ta ép ta đó chứ! Muốn đáp lễ thì chiều!”
AJ thấy Du Hạo cứ mãi nhìn mình chằm chằm, liền khoanh tay:
“Thôi thì giải quyết chuyện này theo hòa bình vậy! Nói đi, vì sao nhà họ Du lại muốn “quét sạch” Dạ Ma ở cái bãi đất trống này?”
“Ngươi còn nói! Ngươi đã cho chúng cái gì mà đêm nào chúng cũng đi săn con người cả!” – Du Thanh giọng thật hung dữ.
AJ đưa mắt nhìn lại đám thuộc hạ, Lông Xám xua tay liên tục:
“Không! Chủ nhân đừng hiểu lầm! Đêm nay chúng tôi không hề đi săn! Rất có thể là đám Dạ Ma kỳ lạ lúc trước.”
“Nói dóc! Còn đám nào ngoài đám các ngươi?” – Du Thiện
lè lưỡi.
AJ thở ra rồi đổi hướng nhìn qua Du Hạo:
“Ta đã bảo thuộc hạ không làm hại con người. Chúng sẽ không nói dối nên không phải chúng
làm đâu! Có một đám Dạ Ma lạ khác xuất hiện khoảng mấy ngày nay, có thể chính là chúng!”
“Nhưng chúng ta đã đuổi theo một con Dạ Ma đến đây!”
Tên Dạ Ma bị Du Hạo bám theo lúc đầu liền bào chữa:
“Các ngươi đột nhiên thấy ta rồi đuổi theo chứ đâu phải do ta tấn công con người. Tự dưng quơ đũa cả nắm!”
“Im đi! Bọn mi có tốt lành gì đâu!” – Du Phương gân cổ cãi.
“Nè, đừng có vu khống chứ!” – Xù Xì gào to.
“Ai thèm vu khống bọn xấu xa các ngươi!” – Du Thanh đốp chát lại.
Mặc những người nọ cãi nhau chí chóe, Du Hạo lại nhìn AJ:
“Cậu đã ra lệnh cho Dạ Ma không tấn công con người sao?”
AJ ngắt lời:
“Tóm lại, lúc này ta không có hứng đánh nhau nên các ngươi bỏ qua chuyện này đi! Chỉ là
nhầm lẫn!”
Du Phương kêu lên:
“A Hạo, đừng nghe hắn!”
Du Hạo vẫn im lặng. Thấy thế, AJ tiếp:
“Lần trước ta cứu ngươi và vợ ngươi xem như lần này nể mặt ta, khép cái vụ vớ vẩn này lại!”
“Gì? Hắn ta là người đã giúp anh A Hạo?” – Du Thiện méo miệng.
Du Hạo nhớ lại cái đêm lũ Dạ Ma nọ tấn công cậu và Yến Phi. Lần ấy nếu không nhờ người con trai này ra tay giúp thì…
“Thôi được rồi!”
Ba chị em Du Phương nghệch mặt vì lời tuyên bố đó. AJ xoay người, làm phép. Vài giây sau, cậu cùng đám thuộc hạ biến mất!
“Trời ạ! Em làm chị tức quá A Hạo ơi!”
Du Phương “dùng dằng” bỏ đi. Du Thanh lắc đầu, cũng rời khỏi đó. Du Thiện, tất nhiên chạy theo hai chị.
Du Hạo thở dài, toan cất bước thì chợt thấy ở dưới nền cỏ xanh, một vật gì đó chiếu lấp lánh. Cậu ngạc nhiên cúi xuống nhặt lên. Là một sợi dây chuyền bằng bạc sáng trông khá đẹp. Của ai thế nhỉ? Du Hạo tự nhủ, rồi chợt thấy một miếng bạc tròn mỏng đính vào sợi dây chuyền, trên đó có khắc chữ. Du Hạo nhìn thật kỹ, là chữ… Đôi mắt cậu mở to ngỡ ngàng, chữ “Thẩm” hiện dần dưới ánh trăng sáng treo cao. Du Hạo lắp bắp:
“Cái gì…? Chữ… chữ Thẩm sao? Nhưng sợi dây chuyền này là của ai?”
Bất chợt, Du Hạo thoáng nhớ đến bàn tay trái của AJ. Đúng rồi, người con trai ấy có tròng một sợi dây bạc ngay bàn tay trái. Du Hạo đờ người, cố nhớ lại vài điều gì đã qua. Đôi mắt của AJ rồi việc AJ định lao theo nắm lấy cậu và cuối cùng cái đêm đó, cái đêm AJ cứu cậu với Yến Phi. Tất cả như đang dần dần rõ ra.
Du Hạo ngồi phịch xuống, bần thần:
“Vậy… vậy… cậu ấy chính là… con của bác Thẩm Cố Nhiên ???”
*****
AJ tháo mặt nạ đen xuống, thả người lên ghế:
“Mệt thật! Khi không đụng độ với Du Hạo. Mà cái vụ ta bảo chúng xử lý cái đám Dạ Ma kia chẳng tiến triển gì cả ư?”
“Sao cậu không hỏi rõ chúng đi!”
“Bọn chúng vài tên bị thương nên ta để chúng chữa thương xong mới hỏi.”
AJ giơ tay lên xoa xoa thái dương, xem ra có vẻ mệt mỏi.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




