watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7754 Lượt

với chú Quản sẽ đến nhà Tiểu Phi nào ngờ xảy ra sự cố thế này!”

“Nếu thế thì… tối nay Tiểu Phi chỉ có một mình ở nhà thôi sao?”

Diễm Quỳnh với Song Song đưa mắt qua cô bạn. Yến Phi cười lớn:

“Các cậu sao thế? Đâu phải đây là lần đầu tiên tớ ở nhà một mình vào ngày sinh nhật chứ, đừng ủ rũ như vậy!”

“Cậu lúc nào cũng tỏ ra mình không sao. À, hay cậu thử mời đại cái tên đáng ghét AJ xem! Biết đâu cậu ta đồng ý!” – Diễm Quỳnh gợi ý.

“AJ?” – Yến Phi thốt nhẹ – “Ừm, để xem sao đã!”

Kế bên, Song Song hơi lo lắng vì nếu AJ đồng ý dự sinh nhật với Tiểu Phi thì đêm nay chỉ có hai người ở nhà thôi!

AJ lấy mấy thùng khăn giấy xuống đưa cho Yến Phi. Con bé đếm lại:

“Đủ mười thùng rồi, cám ơn cậu AJ!”

“Có gì đâu. Nếu không còn gì nữa thì tui lên tiệm.” – AJ như muốn tránh Yến Phi vì cái mớ cảm xúc lộn xộn trong lòng.

Bất chợt, Yến Phi ngăn lại:

“À khoan đã AJ! Tối nay cậu có rảnh không?”

“Tối nay à?” – AJ nhớ lại cái đám Dạ Ma xa lạ, cậu dự định đêm nay sẽ tìm chúng – “Xin lỗi, tối tui bận! Có gì không?”

“Không, tiện thể hỏi thôi!”

Khi AJ đã lên tiệm trên, Yến Phi còn lại một mình, buồn bã:

“Vậy là chỉ mỗi mình.”
Chương 27: Đêm sinh nhật cô đơn!

Gần tối, AJ vừa vào phòng đã thấy ngay đám thuộc hạ đứng chờ.

Access reo lên:

“Cậu về sớm thế? Chúng đợi cậu lâu rồi!”

AJ ngồi xuống ghế, gác chân chữ ngũ, nhìn mấy tên Dạ Ma:

“Vết thương của các ngươi thế nào?”

“Dạ, chỉ là ngoài da, chủ nhân không phải lo lắng. Nghe Linh Tinh nói chủ nhân muốn gặp
chúng thuộc hạ?” – Chân Đen lễ phép.

“Đúng! Ta muốn hỏi các ngươi về việc cái lũ Dạ Ma lần trước, việc ta giao bọn mi xử lý thế nào rồi?”

“Bẩm, chúng thuộc hạ vẫn còn đang chuẩn bị!” – Lông Xám khép nép.

Rầm! Cả đám giật thót người vì AJ đập mạnh tay xuống bàn, giận dữ:

“Cái gì mà còn “Đang chuẩn bị”? Các ngươi giỡn với ta sao?”

“Chủ nhân bớt giận! Thật sự chúng không như chúng thuộc hạ nghĩ.”

AJ nhíu con mắt lại:

“Không như các ngươi nghĩ?”

“Vâng!” – Xù Xì tiếp lời gã bạn – “Chúng thuộc hạ đã “xáp lá cà” với chúng nhưng chỉ xử được có vài tên. Chúng lại bắt đầu mạnh lên thấy rõ. Hình như có kẻ nào đó đứng đằng sau chúng và kẻ ấy mạnh ngang ngửa với chủ nhân!”

AJ bật người về phía trước:

“Cái gì? Có kẻ đứng đằng sau chúng? Hắn là ai?”

Giờ đến lượt Chân Đen lên tiếng:

“Chúng thuộc hạ vẫn đang điều tra. Lần trước nghe tên Dạ Ma đứng đầu khoe khoang về vị chủ nhân của chúng, cũng chẳng rõ thực hư thế nào.”

“Hừ, cái quái gì thế? Sao lại xuất hiện thêm một gã chẳng biết từ đâu đến!”

“Chủ nhân đừng quá lo lắng. Có thể chỉ là một tên Dạ Ma may mắn có ma thuật cao một chút thôi, chủ nhân cứ để thuộc hạ lo rốt ráo vụ này nhưng…”

AJ hỏi gã Lông Xám:

“Nhưng cái gì?”

“Nhưng hy vọng chủ nhân… sẽ truyền cho chúng thuộc hạ thêm một ít phép!”

AJ liếc mắt sang Xù Xì:

“Bọn mi lại đòi ta truyền thêm ít phép sao?”

Xù Xì đẩy nhẹ Chân Đen, tên xương đen với giọng nói thật nhẹ nhàng:

“Chủ nhân đừng hiểu lầm. Sức mạnh của lũ Dạ Ma ấy đã vượt qua suy đoán của chúng thuộc hạ, với sức lực bây giờ thì phải thừa nhận chúng thuộc hạ kém cỏi hơn chúng! Vậy nên nếu chủ nhân còn muốn điều tra về lũ ma xa lạ đó thì hy vọng sẽ cho mọi người thêm một ít phép!”

“Mi đang ra giá với ta sao?”

“Thuộc hạ không dám thế nhưng chúng thuộc hạ cần phải giữ mạng sống nữa. Chúng thuộc hạ mong chủ nhân truyền sức mạnh không phải là ra giá mà chỉ là giữ mạng sống!”

Lời lẽ của gã Chân Đen đó đầy chí lý, không một chỗ hở nào.

*****

“Lúc nãy mày thấy tao đọc “lời thoại kịch bản” được chứ?” – Lông Xám hỏi.

“Tốt lắm! Như vậy là vượt quá khả năng kém cỏi của mày rồi!”

“Chân Đen, tên chủ nhân có vẻ không muốn truyền sức mạnh cho chúng ta. Xem như lần này được nhưng chưa chắc lần sau hắn sẽ lại “truyền tiếp”. Vậy phải tính sao?” – Xù Xì cau có.

“Tao cũng đã dự trù rồi. Yên tâm, nhất định sẽ được vì hắn đã hứa như vậy! Việc bây giờ là đi báo tin cho Mắt Đỏ về việc tối nay!”

*****

Buổi tối, Yến Phi ngồi lặng lẽ một mình bên chiếc bàn gỗ thấp, giương mắt nhìn chăm chăm ly cà phê bóc khói nghi ngút, lòng buồn đến mức không gì diễn tả được. Thêm một lần nữa nó lại phải đón sinh nhật trong âm thầm. Chẳng có ai cả ngoài bản thân con bé đối diện với ngôi nhà trống trải giữa đêm đông lạnh giá. Yến Phi đưa tay lấy khung hình. Mỗi lần nhìn bố, mẹ và nó cười hạnh phúc trong tấm hình gia đình bốn năm trước là lại muốn khóc. Tất cả nhòe đi, nước mắt sắp rơi nhưng Yến Phi cố giữ.

“Bố mẹ, đến sinh nhật của con rồi đó! Bố mẹ đang ở đâu thì hãy mừng cho con, mừng con thêm một tuổi nữa.”

Con bé khẽ quay qua bên cạnh, hai gói quà nằm im lìm. Yến Phi cúi đầu:

“Con cô đơn lắm… Bố mẹ có biết điều đó không?”

*****

Khi đó ở nhà họ Du, trong phòng của bà chủ Du, người mẹ trẻ nói khẽ:

“A Hạo, mẹ đã suy nghĩ rất nhiều, mẹ sẽ cho con biết về cái chết của bố và một sự thật. Nhưng con hãy hứa là sẽ bình tĩnh và điều này chỉ một mình con biết thôi đừng kể cho hai em của con.”

Du Hạo gật đầu, dù gì thì cũng đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận “sự thật” này. Bà chủ Du mãi sau mới lên tiếng tiếp:

“Bố của con không phải chết vì bệnh! Bố con chết do tự sát!”

“Tự… tự sát? Thế nghĩa là sao ạ? Vì sao bố tự sát?” – Du Hạo ngỡ ngàng.

“Vì ông ấy đã phạm một lỗi lầm không thể sửa chữa được! Lỗi lầm ấy bố con đã gây ra cho người bạn thân thiết nhất!”

“Người bạn thân thiết nhất của bố? Lẽ nào là…”

Bà chủ Du nhìn vào khoảng không với đôi mắt không chớp, sự việc của đêm định mệnh đó đến giờ vẫn còn rất rõ…

Đêm 15/6, đó là đêm trăng tròn, bầu trời đen kịt, có cả sấm sét nhưng trời lại không mưa, không một giọt mưa nào cả….

Trước mặt Hương Hương (tên bà chủ Du, khi ấy ba mươi lăm tuổi) gia đình họ Thẩm tan hoang, đồ đạc đổ ngã khắp nơi. Dưới sàn nhà Thẩm Cố Nhiên bất động, toàn thân bê bết máu. Bên cạnh vợ anh, Lan Trân cũng gục đầu trên người của chồng. Hương Hương giơ tay lên che miệng lại, bước chậm chạp vào bên trong. Đưa mắt nhìn khắp nơi, những mảnh vỡ trải dài dưới chân. Chuyện gì thế này? Vừa xảy ra chuyện kinh hoàng gì vậy?

Chợt Hương Hương khựng lại, đôi mắt mở to bàng hoàng, ngay dưới chân bàn cạnh đó, ba đứa trẻ, con của Cố Nhiên nằm trong vũng máu. Lập tức cô chạy đến, nhưng quá muộn cả ba đều tắt thở, toàn

thân lạnh ngắt. Hương Hương ngồi bịch xuống, cả người cứng đơ như bị hóa đá.

Bỗng nhiên, Hương Hương nghiêng đầu xoay mặt qua bên phải, gần cửa sổ một bóng dáng đang đứng. Gió thổi tung cánh cửa, đập mạnh vào bức tường, tấm rèm cửa rách toạc bị hất tung trong làn gió lạnh, bên ngoài ánh trăng buồn bã trải từng dải sáng lên bóng dáng ấy…

Trăng như mở toang vùng tối trong đáy mắt Hương Hương với hình dáng Du Thượng, mái tóc rũ dài, thân thể đứng lặng tựa khúc gỗ, hai bàn tay nhuốm máu buông xuôi. Hương Hương tức tốc lao đến, tay run run chạm vào cơ thể căng cứng của chồng:

“Trời ơi, Du Thượng! Anh đã làm gì anh Cố Nhiên?”

Du Thượng như sực tỉnh, từ từ quay qua nhìn vợ, đôi mắt với cái nhìn sợ hãi đang dâng trào:

“Hương Hương, anh không cố ý! Anh không cố ý làm thế đâu! Anh không biết mình đã làm gì.”

Du Thượng vừa nói vừa đưa mắt nhìn ngôi nhà cùng tấm thân tàn lụi của bạn, lắc đầu:

“Không! Anh không làm thế! Không phải anh!”

Du Thượng gào lên rồi đứng bật dậy và lao ra ngoài. Hương Hương toan đuổi theo thì giật mình khi thấy Du Phương, con gái mười hai tuổi, đứng nép bên cánh cửa tròn xoe mắt nhìn mẹ…

… Đêm 18/6, Du Thượng dùng phép đánh vào người mình. Anh muốn tự kết liễu vì sự đau đớn giằng xé. Hương Hương hốt hoảng làm rớt cả cái khay thức ăn, lao đến đỡ lấy chồng:

“ Du Thượng! Sao anh lại làm thế?”

“Hương Hương… xin lỗi… anh… anh…”

Du Thượng lắp bắp không thành tiếng, máu trào ra từ khóe miệng nhuộm đỏ cổ áo. Trước khi trút hơi thở cuối cùng bên cạnh vợ, anh chỉ mãi nói được:

“Quyển sách… ma thuật… thứ quyền năng… cấm kỵ… đáng sợ…”

Rồi Du Thượng nhắm mắt, xuôi tay.

Ngay khi bà chủ Du kết thúc lời kể cũng là lúc Du Hạo lặng người trên ghế. Cậu không tin những gì vừa nghe, mọi thứ như tối sầm lại. Trong phút chốc những lời đầy oán hận của AJ đêm qua bỗng chốc ùa về chiếm ngự hết đầu óc cậu. Du Hạo lắc đầu:

“Không, không thể như thế! Bố sẽ không giết cả nhà bác Thẩm được! Bác ấy là bạn thân của bố!”

Bà chủ Du bật khóc:

“Khi mẹ đến nhà của họ Thẩm thì sự việc đã như vậy. Bố con… đã ra tay tàn sát cả nhà họ Thẩm. Với nỗi đau và sự ân hận tột cùng, sau ba ngày bố con tự sát!”

Du Hạo nhắm mắt, sự thật này quả nhiên rất tàn khốc! Cậu cắn răng để cảm xúc đừng trào ra:

“Mẹ có biết vì sao bố làm thế không?”

Bà chủ Du lau nhanh những giọt nước mắt:

“Đến lúc bố con chết

Trang: [<] 1, 46, 47, [48] ,49,50 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT