watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7749 Lượt

mẹ vẫn mãi chưa rõ về điều đó. Mẹ chỉ biết trước lúc nhắm mắt bố con không ngừng lẩm bẩm về một cuốn sách ma thuật đáng sợ nào đấy và “thứ quyền năng cấm kỵ” của nó. Chỉ có thế không gì nữa!”

Sách ma thuật? “Thứ quyền năng cấm kỵ”? Đó là cái gì? Du Hạo tự nhủ.

Rồi bà chủ Du thở dài:

“Chuyện xảy ra với nhà họ Thẩm là một sự cố đáng tiếc không thể sửa chữa được. Mẹ vẫn mãi day dứt với điều ấy nhưng bên cạnh đó mẹ còn bận lòng về đứa con trai út của anh Cố Nhiên. Mẹ chỉ thấy xác của ba đứa con anh ấy còn một đứa, thằng bé ấy đã mất tích trong cái đêm đó. Mẹ không biết nó ở đâu và hiện đang thế nào!”

Du Hạo nhớ đến AJ. Cậu im lặng. Cuối cùng sự thật về bi kịch nhà họ Thẩm và cái chết của bố cũng đã rõ thế nhưng vì sao lại nghiệt ngã như vậy??? Dẫu vậy, Du Hạo vẫn cảm thấy có một điều gì đó còn mơ hồ!

*****
Trong lúc này, AJ cùng đám thuộc hạ đang đánh nhau một trận với lũ Dạ Ma xa lạ kia, thật ra đó chính là đám của gã Mắt Đỏ.

“Đừng đuổi theo nữa!” – AJ la lớn.

Đám ma đói xa lạ có vài con đã bỏ chạy thoát thân. Chân Đen dừng lại vờ ngạc nhiên:

“Sao thế chủ nhân? Chúng chỉ còn phân nửa lực lượng thôi.”

“Chúng còn phân nửa nhưng chúng ta thì thiệt hại hơn phân nửa! Quái quỉ, chúng lại mạnh hơn lần trước! Bọn mi chẳng đủ sức đánh lại chúng!”

Chỉ chờ có thế, Xù Xì nói ngay:

“Rắc rối rồi! Lẽ nào, kẻ đứng đằng sau chúng lại mạnh như thế?”

Chân Đen khẽ liếc mắt sang bên thấy AJ siết chặt tay, nghiến răng. Chắc cậu đang nghĩ về “cái kẻ đứng đằng sau” đó!

Tên xương đen cười nhếch mép.

“Thôi được, ta sẽ cho các ngươi một ít sức mạnh nữa và các ngươi bằng mọi giá phải tìm cho ra cái tên chủ mưu của chúng, nghe rõ chứ?”

“Vâng, chúng thuộc hạ rõ rồi!”

*****

Cộp! Cộp! Âm thanh của đôi giày poss đen nện trên mặt đường vang lên giữa đêm vắng. AJ vừa đi vừa nghĩ:

“Cái gã đó là ai? Hắn có mục đích gì với mình? Sức mạnh của lũ Dạ Ma đó là do hắn truyền cho chúng? Nếu thế thì vì sao mình lại thấy ma thuật của hắn khá giống mình?”

AJ còn rối bời đầu óc thì chợt giọng ai đó vang lên phía sau:

“Ủa, AJ!”

AJ quay lại, là Diễm Quỳnh. Cô gái bước đến gần:

“Sao về trễ thế? À, biết rồi chắc tại dự sinh nhật của Tiểu Phi vui quá nên quên giờ về chứ gì!”

“Sinh nhật? Tiểu Phi? Cô nói gì tui không hiểu?”

“Đừng có làm bộ. Chẳng phải Tiểu Phi bảo sẽ mời cậu dự sinh nhật cùng à? Chỉ tại tôi và Tiểu Song đều bận chuyện nếu không thì đã cùng cậu ấy đón sinh nhật rồi. Tuy không thích cậu nhưng thôi dù gì đêm nay có cậu thì Tiểu Phi không phải đón sinh nhật trong cô đơn!”

Đối diện, AJ bất động…

“À khoan đã AJ! Tối nay cậu có rảnh không?”

“Tối nay à? Xin lỗi, tối tui bận! Có gì không?”

“Không, tiện thể hỏi thôi!”

“Hóa ra… hóa ra là vậy!”

Dứt lời anh chàng liền bỏ chạy. Diễm Quỳnh chả hiểu gì cả.

*****

Yến Phi ra mở cửa, vô cùng kinh ngạc khi thấy AJ đứng thở hổn hển. Con bé chưa kịp hỏi thì AJ đã nói ngay:

“Sao… sao cô không nói hôm nay là sinh nhật cô? Tui không biết nên đã chẳng đến.”

Yến Phi ngẩn người. Nhìn dáng vẻ gấp gáp, thở dốc của anh chàng đột nhiên con bé thấy cay cay sóng mũi. Nó đã ngồi chờ, chờ mãi đến gần nửa đêm, với hy vọng chỉ cần một người thôi sẽ xuất hiện, là ai cũng được, đến đây cùng dự sinh nhật với mình trước khi cái ngày đặc biệt này trôi qua sau mười hai giờ đêm. Và sự mong mỏi ấy cuối cùng đã thành. Nhưng Yến Phi không ngờ người đó lại là AJ! Người con trai xuất hiện từ sau cánh cửa…

“Phi Phi, sau này trong lúc con tuyệt vọng nhất và khi phía sau cánh cửa bất ngờ có một chàng trai xuất hiện, người ấy chắc chắn là hoàng tử của con!”

Yến Phi nằm trong lòng bố lắng nghe những lời thì thầm ấm áp. Cô bé mười tuổi ngước lên hỏi:

“Thật hả bố? Tại sao?”

“Vì chỉ có người ấy mới biết được lúc nào con cô đơn để đến bên cạnh sưởi ấm trái tim con bằng tình yêu của người ấy!”

“Cũng giống như bố phải không? Bố luôn xuất hiện phía sau cửa phòng và làm ông già Noel tặng quà cho con!”

“Ừm.” – Bố Yến Phi ôm chặt con gái – “Phi Phi à, nhất định con sẽ hạnh phúc. Con gái của bố sẽ tìm được người thay bố chăm sóc con!”

… Yến Phi, mười lăm tuổi, nằm co ro trong góc phòng. Bốn bề tối om, không có ai ngoài nó. Căn nhà hiu hắt quá, trống trải quá, cô đơn quá! Yến Phi nằm mà nước mắt lăn dài. Con bé lại nhớ đến lời bố rồi liền ngồi dậy đưa mắt nhìn cửa phòng đóng im lìm. Nó mong, bố mẹ sẽ xuất hiện sau cánh cửa ấy và mỉm cười. Thế nhưng chẳng bao giờ cánh cửa Yến Phi mong chờ, mở ra, dù chỉ một lần. Suốt bốn năm dài, con bé vẫn mãi ngồi trong góc phòng, lắng nghe tiếng bước chân và mong cánh cửa sẽ mở toang.

Đôi mắt Yến Phi đỏ hoe, cơn xúc động khiến lồng ngực thổn thức. AJ thấy cô gái im lặng, liền nhìn nhìn:

“Nè, cô sao thế?”

AJ ngưng bặt vì một cơ thể nhẹ nhàng đã ôm chằm lấy cậu. Yến Phi vòng cả hai tay ôm AJ, áp tai lên ngực anh chàng để lắng nghe nhịp đập của trái tim, ấm áp. Con bé không nói gì chỉ khóc. Từng giọt nước mắt long lanh chảy ra nhẹ nhàng, một cách thanh thản. Còn AJ, cả người cứng đơ, không tài nào nhúc nhích được. Trái tim thì như muốn ngừng đập, ngộp thở.

Ở ngoài cổng, Song Song kinh ngạc khi thấy cảnh Yến Phi ôm AJ đứng ngay giữa cái sân nhỏ. Cô gái lập tức nép người vào sau cánh cửa. Song Song vì sợ cô bạn thân sẽ buồn nên cố gắng thu xếp việc công việc và đã nhanh chóng đến đây. Để rồi nó vô tình bắt gặp cái cảnh này. Song Song đảo mắt liên tục, xem ra vẫn chưa bình tĩnh lại:

“Tiểu Phi, cậu ấy và AJ… Hai người… chẳng lẽ…”

Yến Phi, sau khi lau hết nước mắt, liền nhìn sang cậu bạn:

“Xin lỗi vì đã ôm cậu như thế! Tại tớ vui quá nên không kìm chế được!”

AJ, mặt vẫn còn đỏ, lúng túng:

“À, không sao. Tui hiểu.”

Yến Phi cười cười. Rồi cả hai im lặng, không nói thêm lời nào. Không gian có vẻ hơi ngột ngạt vì ai nấy đều nín thinh.

“Nếu cô cho tui biết hôm nay là sinh nhật cô thì tui đã đến vào buổi chiều.”

Yến Phi bảo:

“Nhưng cậu nói tối nay cậu bận chuyện. Nếu biết cậu cũng chẳng đến được nên tớ đã không nói.”

“Không đâu!” – AJ gãi đầu – “Nếu biết là sinh nhật cô, tui sẽ “xếp” chuyện đó sang một bên và đến đây dự.”

“Thế ư? Tại sao vậy?”

Ánh mắt AJ giáng vào khoảng không trước mặt như đang nhớ lại điều gì rất xa xăm trong quá khứ:

“Vì tui sợ… cô sẽ cô đơn!”

Yến Phi tròn xoe mắt. AJ cười nhưng trông gượng gạo:

“Tui cũng là trẻ mồ côi nên rất hiểu cảm giác của cô, cảm giác một mình cô đơn, khó chịu lắm. Cái cảm giác ngồi trong phòng tối, hy vọng được nghe tiếng bước chân của ai đó nhưng tất cả chỉ là bóng tối! Đáng sợ vô cùng!”

Gì thế này? Sao lại giống nhau đến thế? Yến Phi nhủ thầm. Chẳng biết sao giờ đây, con bé tự nhiên thấy không còn cảm giác cô đơn nữa. Có lẽ vì nó đã tìm được một người giống mình.

Chợt AJ lên tiếng nhằm giải tỏa bầu không khí buồn tẻ:

“Mà cô có làm cái gì để đãi sinh nhật không? Tui thấy đói.”

“Hả? À, vì nghĩ không có ai nên tớ đã không làm gì cả!”

AJ ỉu xìu. Yến Phi bảo:

“Nhưng tớ có ít cơm nguội dưới bếp, cậu ăn tạm nhé!”

“Gì chứ? Tui đến dự sinh nhật mà cô đãi tui bằng cơm nguội à?”

“Thôi đi nào, cậu cũng đâu có tặng quà tớ! Tớ cũng thấy hơi đói rồi. Tớ xuống bếp hâm lại thức ăn sau đó chúng ta sẽ cùng dùng bữa cơm sinh nhật muộn này!”

Chỉ có những ai sống trong cô đơn mới biết được cô đơn đáng sợ đến thế nào!
Chương 28: Cô bé vải nơ đỏ

“ A Hạo, bác Cố Nhiên đến thăm gia đình mình đấy, mau ra chào bác đi!”

Du Hạo, tám tuổi, ngồi nhìn cậu em trai Du Thiện lúc đó mới ba tuổi nằm ngủ ngon lành trên ghế sofa, gương mặt hớn hở khi nghe chị Du Phương vào gọi. Thằng bé đứng bật dậy:

“Thật hả chị? Bác Cố Nhiên đến ư?”

Du Phương chưa kịp gật đầu thì nó đã chạy vụt ra ngoài sân vườn. Cô bé mười hai tuổi lắc đầu.

Du Hạo cúi chào lễ phép:

“Cháu chào bác Cố Nhiên!”

Cố Nhiên xoa xoa đầu chú nhóc, khen:

“Giỏi, A Hạo ngoan quá!”

Du Thượng ngạc nhiên:

“Sao mỗi mình anh thế? Mấy đứa trẻ và Lan Trân đâu không qua chơi?”

“Lan Trân ở nhà chăm thằng lớn, nó bị bệnh. Còn hai đứa nọ thì bận ôn bài cũng sắp đến mùa thi rồi nên chỉ mỗi tôi và thằng út sang nhà anh thôi!”

“Cháu lớn bệnh nặng không?”

“Cháu đã đỡ nhiều, anh đừng bận tâm.”

“Vậy thì may quá! A Hạo này, con mau ra sau vườn chơi với …… để bố và bác Cố
Nhiên trò chuyện!” – Du Thượng nhìn con trai.

“Vâng!” – Chỉ chờ có thế là Du Hạo đã lao đi mất dép.

Du Hạo bước khẽ khàng đến một cái cây, nép người vào rồi đưa mắt nhìn ra ngoài. Ở giữa sân, một cậu bé trạc tuổi nó, đứng lặng lẽ ngước nhìn những

tán cây đầy hoa. Gió đêm nâng đỡ những sợi tóc mềm mại của cậu và như vuốt ve gìn giữ đôi mắt buồn đẹp đẽ kia. Cậu bé ấy mỉm cười, nụ cười ấy càng khiến cho gương mặt đáng yêu hơn. Đó chính là AJ lúc tám tuổi.

“Đẹp quá! Cậu ấy đẹp thật!

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT