watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7752 Lượt

Access tròn xoe mắt:

“AJ, sợi dây chuyền của bố cậu đâu rồi?”

AJ giật mình xem lại bàn tay trái, quả nhiên sợi dây chuyền đã không còn.

Ở bãi đất trống, AJ cố sức lục lọi trong đám cỏ để tìm sợi dây chuyền bạc. Gương mặt đầy lo lắng, đối với cậu sợi dây ấy là vật vô cùng quý giá. AJ có thể mất mạng nhưng tuyệt đối không thể mất nó.

AJ dừng lại thở. Cậu nhìn khắp lượt bãi đất với đôi mắt như muốn khóc vì chẳng thấy sợi dây quý ấy đâu cả.

Bỗng, có người từ từ tiến đến từ sau lưng AJ, cất tiếng:

“Có phải cậu tìm sợi dây chuyền này không?”

AJ trong thoáng chốc bất động vì nhận ra giọng nói nhẹ nhàng ấy. Cậu biết người đó là ai. AJ rút trong túi áo ra cái mặt nạ đen để đeo vào.

Du Hạo cầm sợi dây chuyền lên:

“Cậu đừng dùng cái thứ ấy để giấu gương mặt thật của cậu trước mặt tớ nữa! Tớ đã biết cậu là ai rồi!”

AJ nhắm mắt, nghiến răng. Cậu chưa muốn Du Hạo biết mình thật sự là ai!

“Ngươi nói gì ta không hiểu?”

“Không hiểu? Cậu sao vậy? Sao cậu lại làm thế với tớ? Cậu trở về rồi giấu mặt với tớ ư? Tớ vẫn
còn nhớ rất rõ gương mặt của cậu!”

AJ im lặng. Chẳng thể che giấu được nữa rồi.

“Cậu… vẫn nhớ mặt tui à? Vẫn còn nhớ tui là ai ư?”

Du Hạo bảo:

“Nhớ chứ! Tớ không quên đâu, vẫn còn nhớ cậu, nhớ cả cái tên của cậu nữa cơ. ………. !”

Nhẹ nhàng làm sao, gió đêm một lần nữa lại mang ba từ ấy đến bên tai AJ.

Khoảnh khắc lúc Du Hạo gọi tên AJ, khi đó bỗng nhiên trước mặt cậu hiện ra hình ảnh hai chú nhóc đang cùng nhau nô đùa. Tại sao lại thế? Vì sao Du Hạo vẫn còn nhớ cái tên đó chứ? Lẽ ra cậu ta phải quên nó đi!

Ngay lúc này, người gọi tên AJ là người mười năm trước cậu rất quý và rồi mười năm sau người đó lại là người cậu căm ghét lẫn ganh tỵ!

AJ xoay lại, nhìn Du Hạo, với gương mặt thật hoàn toàn phơi bày:

“Cậu vừa gọi tui là cái gì?”

Du Hạo lặp lại ba từ ấy một lần nữa:

“ ………… !”

“Im ngay!” – AJ lớn giọng, đôi mắt buồn trông rất tức giận – “Cậu không đủ tư cách gọi tui bằng cái tên đó! Tên của tui, chỉ có bố, mẹ, anh chị của tui mới có quyền gọi! Người nhà họ Du không được gọi tên tui, nhất là cậu, Du Hạo!”

Du Hạo ngạc nhiên:

“Tại sao? Đã xảy ra chuyện gì? Tớ không hiểu! Cậu trở về đây vì sao không đến tìm tớ? Sao cậu lại luyện được ma thuật lại còn là chủ nhân của đám Dạ Ma trở thành người đối đầu với nhà
họ Du?”

“Tui không thể giải thích tất cả cho cậu chỉ trong một buổi tối! Bây giờ đưa sợi dây chuyền cho tui. Còn nữa, tên tui là AJ!”

Du Hạo ngẩn người. AJ đến gần giơ tay ra như chờ trả sợi dây. Du Hạo đưa mắt nhìn cậu bạn. Đúng là gương mặt này, dù sau mười năm đã thay đổi ít nhiều, cả đôi mắt buồn đẹp như thế nhưng sao giờ đây cậu lại thấy xa lạ như vậy. Du Hạo nói khẽ:

“Cậu thay đổi nhiều quá…!”

AJ bật cười rồi ngưng lại, ánh mắt đầy sắc bén, lạnh lùng:

“Sống một cuộc đời đau đớn như thế mà người ta không hề thay đổi mới là chuyện lạ! Tui đâu có như cậu, sống sung sướng trong mười năm!”

“Sao cậu không nói cho tớ biết đã xảy ra chuyện gì với cậu?”

AJ lặng im, chỉ nhìn Du Hạo, không chớp mắt nhưng pha chút căm phẫn:

“Nếu muốn biết thì cậu hãy hỏi bố cậu, Du Thượng! Hỏi xem ông ta đã làm gì với tui, với nhà họ Thẩm! Đã làm gì để biến tui thành một kẻ như thế này chứ! Người không ra người, ma không ra ma! Một kẻ bị ghét bỏ!”

Du Hạo nhíu mày:

“Bố tớ sao?”

AJ giật nhẹ sợi dây chuyền ra khỏi tay Du Hạo:

“Tui không muốn bàn tay của cậu đụng vào kỷ vật của bố tui!”

“Kỷ vật? Bác Thẩm Cố Nhiên chết rồi ư?” – Du Hạo bối rối vì có quá nhiều chuyện xảy ra.

AJ đay nghiến:

“Đừng có chọc vào nỗi đau của tui!”

Dứt lời, AJ bỏ đi, không một cái nhìn lại. Du Hạo toan gọi tên AJ nhưng lại thôi. Lúc này, cậu rất rối bời, gặp lại người bạn cũ nhưng tại sao lại nhận được cái nhìn và những câu nói oán hận như thế? Đã xảy ra chuyện gì? Lại còn liên quan đến người bố quá cố? Du Hạo siết chặt tay, nhất định phải tìm hiểu chuyện này mới được!

*****
“A Hạo, sao con về trễ vậy? Chị và hai em của con đã về nhà hơn một tiếng rồi! Con xảy ra chuyện gì hả?” – Bà chủ Du nhìn con trai đầy lo lắng.

“Dạ không có gì đâu. Mẹ rảnh không con có vài chuyện muốn hỏi!”

Trong phòng khách, chỉ có hai mẹ con, không còn ai khác.

“Con muốn hỏi gì, con trai?” – Bà chủ Du lên tiếng đầy dịu dàng.

Du Hạo đắn đo vài giây rồi cất giọng:

“Mẹ à, cái chết của bố… có thật mười năm trước bố chết vì bệnh không?”

Câu nói ấy vừa dứt thì nét mặt bà chủ Du thay đổi nhanh chóng, hình như có chút biến sắc.
Nhưng người mẹ đó đã kịp lấy lại bình tĩnh:

“A Hạo, con sao thế? Sao lại hỏi về cái chết của bố chứ?”

“Con cảm thấy rất lạ. Mười năm trước, con đuổi theo bố ở trong rừng, lúc ấy con thấy bố không giống như mọi ngày. Gương mặt bố khi đó trông rất hung dữ, điên tiết. Bố đã rất kinh hoàng, cảm tưởng như vừa xảy ra chuyện gì vô cùng khủng khiếp! Tiếp đến, ba ngày sau bố qua đời vì bệnh!”

Bà chủ Du vẫn giữ nét mặt bình thường:

“Con nghi ngờ về điều gì A Hạo?”

“Con đặt nghi vấn về cái chết bất ngờ của bố! Hôm nay, bàn về việc này con mới phát hiện, quả thật cái chết của bố có điều gì không bình thường! Mấy ngày trước, bố vẫn rất khỏe mạnh sao đột nhiên lại qua đời vì bệnh? Vậy bố bị bệnh gì mẹ nói con biết được không? Mẹ không thấy việc này lạ ư?”

Đứng trước những câu hỏi bất ngờ của con trai, bà chủ Du không biết trả lời thế nào! … Khó hiểu trước sự im lặng bất thường của mẹ, Du Hạo bảo:

“Có phải mẹ đang giấu chúng con điều gì về cái chết của bố?”

“A Hạo!” – Bà chủ Du đột ngột nói – “Có những chuyện đã qua thì hãy cho nó qua. Dù tìm ra sự thật cũng chẳng thay đổi được gì!”

“Mẹ! Thứ con muốn không phải là “thay đổi” mà là “sự thật”!!! Chúng con có quyền được biết “sự thật” về cái chết của bố!”

“Chưa phải lúc đâu con trai.” – Bà chủ Du hạ giọng – “A Hạo, một ngày nào đó mẹ sẽ nói. Một ngày khi mẹ đã sẵn sàng nói về điều đó, được chứ?”

Du Hạo nhìn ánh mắt buồn bã của mẹ, thở ra. Du Hạo đứng dậy:

“Con hy vọng ngày đó sẽ đến gần! Chúc mẹ ngủ ngon!”

Du Hạo đi nhanh ra khỏi phòng khách. Bà chủ Du ngã người ra sau ghế, nhắm mắt lại. Bỗng, tiếng Du Phương vang lên:

“Con nghĩ đến lúc cho A Hạo, bé Thanh và A Thiện biết về cái chết của bố!”

Bà chủ Du mở choàng mắt:

“Tiểu Phương, con đã nghe hết sao?”

“Con không cố ý nghe lén.” – Du Phương ngồi xuống bên cạnh – “Giấu mãi một bí mật như thế mẹ cũng quá mệt mỏi rồi!”

“Nhưng… mẹ không muốn! Trong suy nghĩ của ba đứa nó, bố luôn là người bố tốt, nhất là A Hạo. Nó sống bên cạnh bố, lúc nào cũng ngưỡng mộ và tự hào về ông ấy. Nếu nó biết sự thật khủng khiếp đó thì phải làm sao?”

“Chắc chắn A Hạo đã phát hiện ra điều bất thường nên nó mới hỏi về cái chết của bố! Chúng ta… không thể tiếp tục che giấu được nữa rồi!”

Bà chủ Du đưa mắt sang con gái và đau khổ nhận ra lời nó nói là đúng!

*****

Sáng hôm sau, vừa thấy AJ bước vào tiệm mì, Yến Phi cười rạng rỡ:

“AJ, cậu đi làm lại rồi!”

AJ chợt nhiên bất động khi trông thấy gương mặt tươi cười của cô gái. Thình thịch! Thình thịch! Quái quỷ, trái tim cậu lại bắt đầu đập mạnh, rất mạnh như muốn nổ tung. Chưa hết, AJ cảm giác mặt mình nóng nóng, cơ thề thì hồi hộp! Trời ạ, chuyện gì đang đến với mình vậy? AJ tự nhủ.

“Cậu sao thế, AJ? Còn mệt hả? Rượu vẫn chưa tan à?”

Bất thình lình, Yến Phi kề sát mặt AJ hỏi. Bắt gặp đôi mắt tròn to kia, tim anh chàng muốn nhảy vọt ra ngoài! Ngay lập tức, AJ xoay mặt đi, lớ ngớ:

“Tui… vào phòng vệ sinh một lát!”

Yến Phi nhíu mày trước câu nói hơi vô duyên đó. Vậy là, AJ tức tốc rời tiệm với dáng vẻ lóng ngóng. Đúng lúc, Song Song mở cửa vào trong.

“Chào buổi sáng, Tiểu Song!”

“Ừm, chào buổi sáng. À, tớ mới thấy AJ, cậu ta đi làm lại rồi đấy à? Tiểu Phi nè, tiếc quá tối nay tớ có việc bận đột xuất nên không dự sinh nhật của cậu được! Xin lỗi nhé, đây quà của tớ!”

“Ờ, không sao đâu, cậu cứ lo chuyện của cậu. Sinh nhật tớ cũng đâu có gì quan trọng! Tớ cũng chẳng đãi sinh nhật!”

Song Song đẩy nhẹ đầu cô bạn thân:

“Vớ vẩn! Sao lại không quan trọng, có gì mời Diễm Quỳnh với chú Quản đi.”

Yến Phi rờ đầu, cười gật gật.

“Sao, cô của cậu ngã bệnh phải nhập viện à?” – Yến Phi sốt sắng.

“Ừ, tối qua chú Quản đã đưa cô vào bệnh viện! Hôm nay chú sẽ không đến tiệm đâu. Chú bảo
có gì nghỉ sớm, vào viện thăm cô!” – Diễm Quỳnh thở dài.

“Hy vọng cô của cậu sẽ không sao!” – Song Song bảo.

“Cám ơn cậu! Đúng rồi! Tiểu Phi, vậy là tối tớ không cùng cậu dự sinh nhật, xin lỗi ngen! Nhưng tớ đã chuẩn bị quà rồi, trưa tớ sẽ tặng cậu luôn! Nhưng còn Tiểu Song , cậu ấy sẽ dự sinh nhật với cậu.” – Diễm Quỳnh nháy mắt.

“Tối nay tớ cũng có chuyện bận. Cứ tưởng cậu

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT