watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7765 Lượt

chui tọt vào cổ áo len. AJ cũng hơi giật mình liền ngồi ngay ngắn trên ghế như chờ đợi xem cô gái có còn nhận ra mình nữa không. Yến Phi vừa thấy anh chàng đã cười tươi:

“AJ! Mới sáng cậu đến tiệm mì tìm tôi sao? Có chuyện gì à?”

Yến Phi ngồi xuống đối diện với cậu bạn. AJ bảo:

“Vậy là cô vẫn còn nhớ tui?”

Yến Phi ngạc nhiên:

“Tất nhiên, sao tôi lại quên cậu được!”
Nghe thế chẳng biết sao AJ thấy vui vui và thấy lòng nhẹ đi vì Yến Phi còn nhớ cậu. Chợt thấy ánh mắt Yến Phi hướng về mình với vẻ như chờ đợi câu trả lời, AJ lúng túng đáp bừa:

“À cũng không có gì quan trọng. Hôm qua không thấy cô ở tiệm mì, lo cô gặp chuyện gì nên tui đến đây xem sao!”

“Thế ư? Hôm qua tôi không được khỏe nên nghỉ làm. Cám ơn cậu đã quan tâm. Cậu ăn mì không, để tôi bảo Diễm Quỳnh làm cho cậu một tô.”

AJ gật đầu. Yến Phi rời bàn, bước xuống bếp, Access lại ngóc đầu lên:

“Sao cậu cứ hỏi những câu ngớ ngần vậy! Cái gì mà “Cô vẫn còn nhớ tui ư” chẳng ra làm sao!”

“Thì ta hỏi… cho chắc ăn!”

Access lắc đầu:

“Thôi, không nói chuyện này nữa. Tôi hỏi cậu tại sao cậu còn tìm cô ta trong khi cô ta đã mất ký ức về nhà họ Du?”

Bấy giờ, AJ mới phát hiện ra điều đó. Cậu cũng không rõ vì sao lại cứ muốn tìm Yến Phi dù biết giờ đây cô gái đã hoàn toàn rời khỏi nhà họ Du. Chỉ là, thật lòng AJ chỉ mong được thấy gương mặt và nụ cười của Yến Phi!

“Sao không trả lời? Cậu giấu tôi cái gì hả?”

“Không có! Ta nghĩ biết đâu Tiểu Phi sẽ còn nhớ một chút gì đấy thì sao. Ta cần phải điều tra cô ấy trong vài ngày nữa, điều này sẽ có lợi cho chúng ta!”

“Thật à? Chỉ vậy thôi?” – Access dò hỏi.

“Vậy mi còn nghĩ ta muốn gì?”

Access nhún vai, dửng dưng:

“Tui hơi lo! Sợ cậu bắt đầu có… tình cảm với cô gái Yến Phi ấy!”

“Tình cảm gì chứ? Trái tim này chỉ có thù hận chẳng còn chỗ cho bất cứ tình cảm nào nữa! Đầu óc mi hỏng rồi sao Acc?” – AJ cười nhạt, nhưng trông rất buồn.

“Ha ha ha! Cậu nói đúng, tôi ngớ ngẩn quá. Mà nếu cậu có tình cảm với Yến Phi thì chắc mặt trời sẽ không mọc nữa và khi đó tui sẽ viết một cuốn sách.”

“Mi viết sách? Sách gì?”

“Sách có tựa đề là Tình yêu của ác ma há há há!”

AJ cười cười cho ý nghĩ điên rồ của tên tiểu yêu. Rồi ánh mắt cậu thấp thoáng điều gì mơ hồ khi nhớ đến Yến Phi. Sự thật, cái cảm giác kỳ lạ trong lòng cậu là gì?

Dưới bếp, Diễm Quỳnh đang bực bội vì phải làm mì cho AJ, cái kẻ con bé thấy ghét kinh khủng! Còn Song Song thì hỏi:

“Tiểu Phi, cậu có biết tên anh chàng đang ngồi trên quán không?”

“Tên hả? Biết nhưng cái tên nghe hơi lạ, là AJ!”

“AJ?!” – Diễm Quỳnh chen vào – “Cái tên giống y như người, nghe kỳ cục! Chẳng hiểu vì sao cậu lại quen hắn ta được!”

“Tình cờ chúng tớ gặp nhau trên ngọn đồi trường tiểu học nên thành bạn luôn! Tớ thấy AJ cũng tốt, cậu đừng mãi ác cảm với cậu ấy như thế!”

“Thì, cứ hễ thấy mặt cậu ta là tớ tức tức ghét ghét sao í! Giờ lại phải làm mì cho hắn nữa chứ!”

Mấy phút sau, Diễm Quỳnh bê tô mì lên tiệm trên. Song Song nhìn sang bạn:

“Tớ thấy cậu thân với cậu ta lắm, hai người có vẻ hợp? Cậu ta ngày nào cũng đến tìm cậu cả.”

“Quen thêm một người bạn cũng vui!” – Yến Phi rửa rau dưới vòi nước.

“Bạn thì không sao, chỉ sợ lỡ như cả hai có tình cảm với nhau thì thế nào?”

Yến Phi bật cười trước câu nói đó:

“Tiểu Song, cậu lo xa quá! Tớ và AJ không thể nào. Cậu ấy vốn không phải là đối tượng của tớ!”

“Ờ, nếu không chắc Diễm Quỳnh sẽ “không nhìn mặt cậu”!”

Yến Phi cười phì:

“Vậy sẽ rất kinh khủng! À hình như khăn giấy sắp hết rồi phải không? Để tớ vào nhà kho lấy ra,
cậu rửa nốt mớ rau này giúp tớ.”

Diễm Quỳnh đặt tô mì trước mặt AJ một cách thô bạo:

“Mì có đây!”

AJ ngó tô mì rồi ngước nhìn cô gái:

“Xin lỗi, cho tui hỏi nhà vệ sinh ở đâu vậy?”

“Mới sáng sớm mà đã…” – Diễm Quỳnh lầm bầm rồi bảo – “Ở ngoài, bên trái tiệm mì, kế bên nhà kho có phòng vệ sinh!”

“Nghĩa là bên trái tiệm mì chứ gì! Cô nói chi cho dài dòng!” – AJ đứng dậy – “Cám ơn!”

AJ rời tiệm trong sự tức tối của Diễm Quỳnh.

Lúc này trong nhà kho, Yến Phi đang đứng trên ghế gỗ để lấy cái thùng khăn giấy. Lôi mãi, lôi mãi cái thùng nặng trịch ấy chỉ nhích được chút xíu. Yến Phi lau mồ hôi, cố gắng dùng sức may là cuối cùng cũng nâng được cái thùng. Bất ngờ có con gì chạy vút qua đụng vào chân ghế khẳng khiu. Cái ghế gỗ chao đảo, Yến Phi hoảng hốt và không thể giữ được thăng bằng thế là ngã nhào ra đất.

“Ui! Đau chân quá!”

Yến Phi nhăn nhó, đưa mắt nhìn xuống, chân bị trặc rồi. Chợt con bé ngước lên, mấy cái thùng giấy lắc lư và đang rơi từ trên cao xuống! Vì quá nhanh nên Yến Phi chỉ còn biết nhắm mắt cúi người nằm sát xuống đất. Đúng lúc, một bóng người lao vào…

Rầm! Rầm! Hàng loạt mấy thùng giấy rơi trên nền dưới. Tiếng đổ nghe thật lớn. Vài phút sau, có vẻ như mọi thứ đã xong, Yến Phi ngạc nhiên vì sao không thấy đau gì cả và cũng không bị cái thùng nào đè trúng. Yến Phi từ từ mở mắt ra, suýt nữa muốn đứng tim khi bắt gặp đôi mắt của AJ thật gần, gần đến mức khiến toàn thân nó bất động. Cảm giác thời gian ngừng trôi đúng ngay khoảnh khắc Yến Phi vô tình chạm vào ánh mắt buồn đó.

AJ nhìn cô gái đăm đăm:

“Cô không sao chứ?”

Yến Phi đảo mắt nhìn xuống, hóa ra cậu chàng đã dùng thân che chắn cho mình khỏi mấy cái thùng giấy. AJ chống tay và đang nằm phía trên người nó.

“Không, không sao! Chắc cậu đau lắm hả?” – Yến Phi ái ngại hỏi.

“Hơi ê ẩm một tí!”

Bịch! Yến Phi há hốc mồm vì thêm một cái thùng nhỏ rớt xuống đầu AJ. Cậu chàng vẫn bình thản như chẳng đau đớn gì rồi vài giây sau mới kêu lên:

“Aooo!”

Lúc đầu là tròn xoe mắt sau đó thì Yến Phi cười phì.

Tiếp, cả hai ngồi dậy. Cùng lúc Diễm Quỳnh với Song Song chạy vào…

“Tiểu Phi tớ nghe… AJ, sao cậu lại ở đây?”

“Tình cờ thôi!” – AJ bước ra đến cửa – “Cô có thể nhường đường?”

Diễm Quỳnh liền nép người sang một bên cho anh chàng. AJ đi ngang qua thì mắt Song Song đột nhiên mở to vì ngửi thấy mùi ma khí toát ra từ người cậu con trai đó! Dù rất nhanh và chỉ thoáng qua, nhưng nó vô cùng rõ ràng. Song Song liền xoay qua dõi theo bóng dáng AJ với vẻ mặt đầy nghĩ ngợi.

“Ui, đau quá! Mấy cái thứ đó sao nặng thế!” – AJ vặn vẹo người.

Access chống cằm:

“Ai bảo cậu vào đỡ làm gì!”

“Mi còn nói! Sao mi không biết dùng phép đỡ giúp ta mấy cái thùng giấy?”

“Điên à? Lẽ nào để Yến Phi thấy thùng giấy bay lơ lửng?”

AJ chẳng biết nói gì, chỉ bóp vai. Cả người đau nhói.

“Không sao chứ Tiểu Phi?” – Diễm Quỳnh thấy cái chân bị trặc của cô bạn.

“Ừ, bị trặc chút thôi, may có AJ.”

Yến Phi ngưng lại vì nhớ đôi mắt của cậu bạn, lúc nãy nhìn ở vị trí gần như thế. Còn Song
Song thì im lặng!

*****
Buổi tối, Yến Phi về nhà với cái chân khập khiễng. Cũng may là không bị nặng lắm. Đang đi thì chợt Yến Phi nghe có bước chân đi theo mình. Con bé đi thì người đó đi, con bé dừng thì người đó cũng dừng. Yến Phi lập tức quay phắt ra sau, chẳng ai cả. Cái trò gì thế? Yến Phi nghĩ thầm. Nó xoay người bước tiếp.

Đúng là có người bám theo, tiếng bước chân và cả hơi thở Yến Phi nghe rất rõ. Con bé đi chầm chậm nhìn nhìn rồi bước thật nhanh như bỏ chạy. Hiển nhiên, người đó cũng chạy theo. Đến một khúc quẹo, Yến Phi liền núp vào, tay giơ sẵn cái túi lên cao dự định sẽ đập vào đầu kẻ đang bám đuôi. Chắc chẳng là người tốt lành gì! Và quả nhiên kẻ theo đuôi đang bước vào con đường nơi Yến Phi đứng trực sẵn. Cái bóng đen in dài trên nền đất từ từ lại gần, gần hơn. Con bé nín thở. Một, hai, ba! Yến Phi cầm túi lao ra đập liên tục vào người kẻ bám đuôi:

“Muốn gì hả? Định làm gì mà lại bám theo tôi?”

Người đó la oai oải:

“Dừng lại! Là tui nè!”

Yến Phi dừng tay, nhíu con mắt:

“AJ?!”

AJ hạ tay xuống, hậm hực:

“Phải, là tui đây! Cô đánh tui dữ dội quá!”

Tại nhà, Yến Phi thoa thuốc lên mấy vết bầm trên mặt AJ:

“Sao cậu lại bám theo tôi, làm tưởng là kẻ xấu nên mới mạnh tay vậy!”

“Kẻ xấu nào gặp cô chắc cũng phải bỏ chạy!” – AJ nhăn nhó.

“Ý cậu nói tôi dữ chứ gì! Là con gái lại sống một mình nếu tôi hiền lành thì chết từ lâu rồi. Nhưng sao cậu lại theo tôi thế?”

“Khuya rồi tui sợ cô đi về một mình sẽ gặp nguy hiểm nên bám theo!”

Yến Phi dừng việc thoa thuốc, hỏi:

“Cậu lo cho tôi gặp nguy hiểm nên đi theo bảo vệ hả?”

AJ gật gật. Yến Phi nghiêng đầu:

“Hồi sáng cậu vì tôi đã bị mấy thùng giấy đè, bây giờ vì lo lắng cậu mới đi theo. Sao cậu tốt với tôi quá vậy?”

AJ nhìn đôi mắt to tròn của cô bạn, bất chợt trong đầu một câu nói hiện ra lởn vởn “Tớ không thể bỏ cậu lại, không bao giờ! Tớ muốn được ở bên cạnh cậu dù phải chết! Tuyệt đối không có điều gì khiến tớ rời xa cậu! Không gì cả, cho dù là cái chết! Tớ sẽ không bao giờ rời xa cậu lần nào nữa!”

Lần đó, ánh mắt cùng giọng nói kiên quyết của Yến Phi đến giờ vẫn còn

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT