watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7740 Lượt

ta… khép cái vụ vớ vẩn này lại!” Câu nói lần trước của AJ vang lên càng khiến cho Du Hạo đinh ninh rằng:

“AJ biết Phi Phi là vợ mình, vậy cậu ấy làm bạn với Phi Phi để làm gì? Quen nhau từ trước khi mình lấy ký ức của Phi Phi sao?”

Song Song đẩy nhẹ anh chàng:

“Du Hạo, xảy ra chuyện gì à? Cậu biết AJ?”

Du Hạo lưỡng lự vì không biết có nên kể cho cô bạn này nghe về chuyện của AJ. Hiểu điều đó, Song Song khoanh tay bảo:

“Nếu cậu không nói rõ thì tôi sẽ đi nói cho Tiểu Phi biết về cậu!”

Nghe “lời đoe dọa” ấy Du Hạo cất tiếng ngăn:

“Thôi được rồi, tớ nói. Thật ra, AJ chính là người bạn tớ phải đi xin lỗi!”

“Cái gì? AJ là bạn của cậu?”
Lúc này, trong phòng khách, Du Phương đứng bật dậy:

“Sao? Cô gái lần trước lại đến nữa à? Thật đấy hả?”

“Em bịa chuyện làm gì chứ! Không tin các chị cứ đến nhà gỗ sẽ biết ngay.”

“Dĩ nhiên là phải đến xem sao. Chị rất muốn biết mặt mũi của cái chị ấy.”

Du Phương hoàn toàn đồng ý với Du Thanh:

“Tiểu Thanh nói đúng. Chúng ta đến nhà gỗ xem thử nhưng tuyệt đối không được cho mẹ biết cả ba chị em Trúc Linh nữa!”

Hai đứa nọ gật đầu.

Quay lại cuộc trò chuyện, Du Hạo kết thúc lời kể, Song Song đờ người:

“AJ là bạn cậu thuở bé, bố cậu giết cả nhà cậu ta và bây giờ AJ trở về là muốn trả thù nhà họ Du?”

“AJ có trả thù gia đình tớ hay không thì tớ chưa rõ

nhưng giờ đây cậu ấy rất hận tớ, lời nói của cậu ấy lúc nào cũng đầy oán hận. AJ còn đứng đầu đám Dạ Ma. Có vẻ cậu ấy muốn đối đầu với nhà họ Du!”

“Trời ạ, có ngờ đâu sự việc lại là như vậy! AJ nói dối là gia đình cậu ta bị tai nạn. Cậu ta gạt tất cả mọi người ở tiệm mì trong đó có cả Tiểu Phi!”

Du Hạo lo lắng:

“Điều khó hiểu là vì sao AJ lại làm bạn với Phi Phi! Cậu ấy vốn biết cô ấy là vợ sắp cưới của tớ lúc trước!”

“Ý cậu là AJ tiếp cận Tiểu Phi là có mục đích?” – Song Song cũng bắt đầu lo.

“Nhưng mục đích ấy là gì?”

Du Hạo và Song Song nhìn nhau trước câu hỏi đó.

“Lẽ nào, cậu ta muốn trả thù cậu nên đã tiếp cận Tiểu Phi? Không được, tớ phải đi nói cho
Tiểu Phi biết!”

Song Song toan đứng dậy thì Du Hạo nắm tay con bé giữ lại:

“Đừng, Song Song! Hiện tại, chúng ta vẫn chưa rõ mục đích thật sự của AJ. Nếu cho Phi Phi biết chuyện này thì sẽ lộ ra chuyện trước đây của tớ và cô ấy và rất có thể Phi Phi sẽ lấy lại ký ức. Tớ không muốn điều đó xảy ra!”

“Vậy phải làm gì? Lẽ nào để mặc như thế?”

Du Hạo nghĩ ngợi rồi hỏi:

“Hiện giờ mối quan hệ của họ chỉ là bạn, đúng không?’

Song Song liền nhớ lại cái đêm sinh nhật của Yến Phi, lúc cô bạn thân đã ôm lấy AJ. Song Song đảo mắt đáp:

“À, ừ… họ là bạn.

“Nếu vậy thì khoan hãy lo lắng. Có thể AJ chỉ muốn kết bạn với Phi Phi chứ không có mục đích gì cả. Với lại Phi Phi cũng đã rời nhà họ Du rồi AJ không thể tiếp cận Phi Phi vì trả thù được, chẳng ích lợi gì!”

“Hy vọng thế!” – Song Song cắn môi, nghĩ rằng việc không hề đơn giản như vậy vì sự thật nó biết rõ mối quan hệ của AJ với Yến Phi hoàn toàn không hẳn chỉ là bạn bè.

Vài giây sau, Du Hạo cất giọng:

“Cậu cứ tỏ ra bình thường trước mặt AJ, đừng để lộ gì hết. Bên cạnh đó, cậu hãy để ý đến cậu ấy. Trước khi tớ tìm hiểu rõ về cái chết của bố tớ và gia đình AJ, chúng ta đừng làm gì cả!”

“Thôi được, nhưng nói trước nếu thấy có điều gì không tốt sẽ xảy ra với Tiểu Phi thì tớ mặc kệ chuyện ân oán giữa cậu với AJ, mặc kệ cả chuyện cậu sẽ thế nào khi Tiểu Phi lấy lại ký ức, tớ
sẽ cho Tiểu Phi biết về AJ!”

Reng! Reng! Điện thoại lại kêu. Song Song tắt máy, rồi quay qua cậu bạn:

“Thôi tôi phải về. Cậu định sẽ tìm hiểu cái gì về cái chết của gia đình AJ? Còn cả bố cậu nữa?”

“Tớ muốn tìm hiểu về sách ma thuật và thứ quyền năng cấm kỵ gì đó. Chắc chắn chúng có liên quan đến sự cố không may ấy!”

“Cậu sẽ làm gì để biết về chúng chứ?”

“Tớ sẽ nghĩ cách, dù gì cũng phải cố gắng thôi.” – Du Hạo nhún vai.

Song Song chán chường:

“Chẳng biết chuyện gì đang xảy ra cho tất cả chúng ta nữa. Vậy cậu cố gắng nhé, tôi về! Mai tôi sẽ lại đến!”

Du Hạo gật đầu. Song Song xoay bước bỗng chân bị trượt vì đất trơn thế là con bé chới với ngã nhào ra phía sau. May thay Du Hạo nhanh chóng đưa tay đỡ lấy người Song Song. Cậu kịp thời giữ được cô bạn. Sau mấy giây trấn tĩnh, Song Song hoàn hồn, thở ra nhẹ nhõm vì mình đã không bị ngã cái oạch xuống đất. Xong, con bé đưa mắt nhìn trở lại và bất ngờ khi bắt gặp gương mặt Du Hạo thật gần, chưa bao giờ gần như thế.

Du Hạo vừa đỡ cô gái vừa cười thân thiện:

“May thật, nếu tớ chậm một chút thì chắc cậu ngã đau rồi!”

Mắt Song Song tròn xoe. Nụ cười của anh chàng này đúng là trông như thiên thần. Lúc trước sao nó không phát hiện ra nhỉ?

“Song Song, cậu không sao chứ?”

Song Song bất động, toàn thân cứng đơ, mắt mở to không chớp. Cái khoảnh khắc vừa rồi lúc Du Hạo cười và hỏi câu hỏi đó thì ngay lập tức con bé lại bắt gặp một hình ảnh quen thuộc mười năm trước…

“Cậu không sao chứ?” – Cậu bé cứu Song Song mỉm cười hỏi.

Song Song lau nước mắt, nhìn. Dù khi ấy trời tối, ánh trăng không đủ để thấy rõ mặt cậu ta, nhưng nó chắc chắn rằng cậu ta đã cười rất tươi, như một thiên thần!”

“Song Song, cậu bị gì hả? Sao im lặng thế?”

Song Song sực tỉnh, mau chóng đẩy nhẹ cậu bạn ra, bảo:

“Không sao, cám ơn!”

“Thế à, tốt quá!”

Song Song chẳng biết sao lại bắt đầu thấy bối rối. Đúng lúc, giọng Du Phương vang lên:

“A Hạo, em nói chuyện với ai vậy?”

Du Hạo xoay lại, Du Phương, Du Thanh với Du Thiện đang hướng mắt về phía cậu và Song Song.
Trong phòng khách, ba người nọ chờ đợi Du Hạo nói rõ về việc có cô gái lạ mặt xuất hiện trong vườn nhà.

“Thật ra, đó là Lục Song Song, bạn thân của Phi Phi!”

“Bạn của Tiểu Phi sao?” – Du Phương ngạc nhiên – “Chẳng phải em đã lấy ký ức của những người biết về nhà họ Du ư?”

“Đúng nhưng Song Song là một cô gái thông minh. Cậu ấy không biết đã dùng cách nào đó để lấy lại ký ức.” – Du Hạo thở dài.

“Và cái chị đó đã đến tìm gặp lại anh?” – Du Thiện nghiêng người.

Du Hạo gật đầu. Du Thanh bấy giờ mới lên tiếng:

“Vậy sao anh không lấy ký ức của chị Song Song đó một lần nữa?”

“Bé Thanh, nếu anh lấy ký ức của Song Song một lần nữa thì cô ấy sẽ nhớ lại nữa cho xem, nên đành để vậy thôi!”

“Thế Song Song gì đó có nói với Tiểu Phi về việc trước đây?”

Du Hạo nhìn chị cười gượng:

“Em bảo cậu ấy đừng nói cho Phi Phi. Em không muốn Phi Phi lấy lại ký ức!”

“Anh không thấy làm vậy là quá đáng sao?”

Ba người nọ kinh ngạc vì câu nói ấy của Du Thanh. Cô bé mười lăm tuổi đứng dậy:

“Việc chị Song Song đó lấy lại ký ức chứng tỏ ông trời muốn anh và chị Tiểu Phi quay lại với nhau. Thế mà anh vẫn không cho chị Tiểu Phi có lại ký ức. Và bây giờ anh có thêm một cô gái
khác.”

“Tiểu Thanh, anh…”

“Lẽ ra…” – Du Thanh cắt ngang – “Anh không nên lấy ký ức của chị Tiểu Phi nhanh như thế. Lẽ ra anh nên chờ vài ngày nữa khi lũ Dạ Ma không còn tấn công nhà họ Du. Lẽ ra anh nên cho chị ấy cơ hội!”

“Tiểu Thanh, anh đã nói là đừng nhắc chuyện đó ở trong nhà nữa!” – Giọng Du Hạo bắt đầu biến đổi.

Du Thanh nhìn anh trai, đôi mắt buồn bã:

“Vốn dĩ ngay từ đầu anh đã ích kỷ và chỉ nghĩ cho bản thân. Anh không hề nghĩ gì đến cảm xúc của mọi người trong gia đình và của chị Tiểu Phi.”

Dứt lời nó chạy đi. Bình thường, Du Thiện sẽ đuổi theo chị gái nhưng lúc này thằng bé chẳng buồn làm thế nữa. Nó ngồi im lặng.

Du Phương lắc đầu:

“Con bé này, sao lại thế chứ!”

Du Hạo ngồi lặng người. Câu nói khi nãy của em gái như bản án kết tội cậu một cách đanh thép. Nhắm mắt, cậu khẽ cúi đầu.

*****

Tiệm mì Tân Quản, Song Song nhíu mày:

“Sao? AJ đã định xin nghỉ việc ở tiệm mì nhưng sau đó lại thôi à?”

“Ừ, thế mới tức. Chẳng biết có bình thường không nữa! Nhưng từ sau ngày hôm qua AJ và
Tiểu Phi có vẻ thân thiết hơn thì phải. Cả buổi sáng cả hai cứ cười nói không ngừng đã vậy còn đi kè kè bên nhau nữa!”

Song Song bắt đầu lo lắng thật sự, nhất là khi biết rõ về “lý lịch” của AJ. Cô gái sợ rằng điều mình tiên đoán sẽ trở thành sự thật, lúc ấy mọi chuyện sẽ càng rắc rối hơn. Phải làm sao đây!

*****

Buổi chiều hôm đó, ngồi trên bậc thềm đá, Du Hạo đang nhớ lại lời em gái lúc sáng nay “Vốn dĩ ngay từ đầu anh đã ích kỷ và chỉ nghĩ cho bản thân. Anh không hề nghĩ gì đến cảm xúc của mọi người trong gia đình và của chị Tiểu Phi!”

Tiếng thở dài phát ra, Du Hạo nói khẽ:

“Mình làm thế là ích kỷ sao?”

Chợt, có tiếng Trúc Linh vang lên từ phía sau:

“Cậu chủ Du Hạo! Cậu có thư!”

Du Hạo xoay qua:

“Ừm, cám ơn Trúc Linh!”

Trúc Linh cười, trao thư cho anh chàng. Du Hạo cầm thư:

“Ai gửi thế nhỉ?”

Quay bức thư ra phía sau, vừa thấy dòng chữ “Gửi Du Hạo, bác Kim Ban ở Hội Nhật Hoàng”, Du Hạo vui mừng:

“Thư của bác Kim Ban!”

Trang: [<] 1, 50, 51, [52] ,53,54 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT