|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
thì, Song Song giơ tay lên ngăn:
“Thôi, hai bác dừng lại! Cháu tính thế này, cả hai bác sẽ cùng làm người hướng dẫn, đi đến đâu
cháu hỏi ai thì người ấy giới thiệu cho cháu biết, được chứ?”
Hai lão kia nhìn nhau:
“Ừ, ý này cũng được!”
Vậy là cả hai ông Phùng Đỉnh và Vương Đại đều đi bên cạnh Song Song. Thấy ba người nọ rời đi, Kim Ban với Du Hạo cũng bước chậm chạp theo.
“Xem ra hai cái lão ấy rất thích Song Song thì phải. Con bé trông thông minh, có vẻ rất nghiêm túc!”
“Vâng, Song Song là thế. Cậu ấy chẳng bao giờ biết đùa.” – Du Hạo hạ giọng – “Điều này lại khác với Phi Phi!”
“Hả, con nói gì A Hạo?”
Du Hạo lắc đầu. Kim Ban chắp tay lại để trước ngực:
“Gia đình cháu vẫn khỏe chứ? Bác rất nhớ mẹ con, Tiểu Phương, Tiểu Thanh và thằng bé lóc chóc A Thiện. Hôm nào con bảo mọi người đến Hội thăm các bác.”
Du Hạo cười, gật gật. Kim Ban nhìn cậu con trai hỏi:
“Mấy tháng trước bác có nghe mẹ con nói là muốn tìm vợ cho con, thế con đã tìm được chưa?”
Nhắc đến vấn đề đó là gương mặt Du Hạo lại trầm xuống. Nhưng không muốn mấy ông bác này biết chuyện giữa mình với Yến Phi vì sẽ khiến họ lo lắng nên cậu cười đáp:
“Dạ, mọi thứ vẫn vậy thôi ạ. Về vấn để hôn nhân con nghĩ cứ để từ từ!”
Kim Ban cảm giác thằng nhóc này có điều gì đó không muốn nói nhưng ông cũng không ép.
“Ừm, con nghĩ thế cũng tốt! Chà, nói gì thì nói cuộc sống của Nhật Ma giữa thế giới con người cũng khá là khó khăn, nhất là chuyện hôn nhân. Bố con, Du Thượng, rất may mắn vì gặp được mẹ con. Hai người đã có một tình yêu thật sự, đáng ngưỡng mộ. Mẹ con là một người phụ nữ tuyệt vời!”
“Dạ, đối với con, mẹ là người phụ nữ trên cả tuyệt vời!”
“Tiếc là Du Thượng lại ra đi quá sớm để lại mẹ con.”
Vô tình Kim Ban đề cập việc Du Thượng chết sớm lại khiến Du Hạo nhớ đến sự kỳ lạ quanh cái chết của bố. Đưa mắt nhìn ba người đi phía trước, thấy họ có vẻ rất say sưa với cuộc trò chuyện nào đó, cậu mới quay qua:
“Bác Kim Ban, con… lần này con đến là vì có chuyện muốn hỏi bác!”
“Chuyện gì, con cứ tự nhiên, nếu biết bác sẽ trả lời!”
Đắn đó một lúc, Du Hạo tiếp:
“Mẹ đã cho con biết về cái chết của bố. Bố con không phải chết vì bệnh mà là tự sát. Bác biết chuyện này đúng không?”
Kim Ban, một thoáng bất động, rồi bảo:
“Vậy là mẹ đã kể cho con nghe hết tất cả?”
“Vâng, bố đã ra tay tàn sát cả nhà họ Thẩm, gia đình người bạn thân nhất. Con thấy sự việc này có gì đấy vẫn chưa rõ, nhất là vể việc bố có quyển sách ma thuật và thứ quyền năng cấm kỵ gỉ đó. Các bác có biết về hai thứ ấy? Con vẫn không hiểu vì sao bố làm thế!”
Nét mặt Kim Ban có chút thay đổi khi nghe về quyển sách ma thuật lẫn thứ quyền năng cấm kỵ. Ông im lặng trước câu hỏi của chàng trai trẻ.
“Bác Kim Ban, con xin bác, nếu bác biết sự thật về cái chết của bố cùng lý do vì sao bố ra tay giết cả nhà họ Thẩm thì bác hãy cho con biết!”
Nhìn ánh mắt kiên quyết của Du Hạo, vị Hội trưởng già thở ra. Ông vốn biết rõ tính cách của đứa trẻ này, nếu như chưa hiểu ra điều gì thì nó sẽ không bao giờ từ bỏ. Cái này là giống Du Thượng nhất.
Kim Ban dừng lại, cất tiếng gọi hai lão bạn đi phía trước:
“Này, lão Đại, lão Đỉnh, chúng ta vào phòng trà một chút. A Hạo có chuyện muốn hỏi chúng ta.”
Trong phòng trà, ba ông già ngồi trên ghế dài, đối diện là Du Hạo, bên cạnh có Song Song.
Vương Đại ngạc nhiên:
“Lão Ban, ông nói A Hạo cần hỏi chuyện gì?”
Kim Ban nhìn thằng bé rồi vuốt râu:
“A Hạo đã biết về cái chết của bố nó, Du Thượng. Giờ nó muốn chúng ta nói về “sự thật”đằng sau vụ tự sát ấy!”
Phùng Đỉnh nhổm người:
“Gì, A Hạo? Con biết bố con tự sát rồi hả? Ai nói?”
“Dạ mẹ con.”
Hai lão hay cãi lại nhìn nhau. Vương Đại hạ giọng:
“Thế bây giờ con muốn biết “sự thật” gì sau cái chết của bố?”
“Nó muốn biết về quyển sách ma thuật cùng thứ quyền năng cấm kỵ, thứ Du Thượng từng có!” – Kim Ban thay lời Du Hạo.
“Sao cơ? Không được, không được! Tuyệt đối con không được biết về hai cái thứ nguy hiểm
ấy!” – Phùng Đỉnh phản bác lia lịa.
“Bác Phùng Đỉnh…”
Kim Ban ngắt lời cậu:
“Lão Đỉnh, đến nước này không thể giấu được nữa. Với lại hãy cho A Hạo biết để nếu có xảy ra chuyện gì nó còn biết cách xử lý. Đừng để chuyện đáng tiếc xảy ra giống như Du Thượng!”
Phùng Đỉnh toan phản đối tiếp thì Vương Đại đã ngăn:
“Lão Ban đúng đó, ông đừng cố chấp nữa! Cứ cho A Hạo biết đi!”
“Cháu cũng nghĩ thế. Bác Phùng Đỉnh cứ yên tâm, Du Hạo sẽ biết cách.” – Song Song them lời.
Bị cô lập cùng lúc bởi bốn cái miệng, Phùng Đỉnh hoàn toàn yếu thế. Ông đứng dậy:
“Thôi được, các ông kể nó nghe đi!”
Kim Ban cười nhẹ, quay qua Du Hạo:
“Để bác nói cho con nghe vậy. Có lẽ nên bắt đầu từ quyển sách ma thuật. Đó là một quyển sách đáng sợ, không tựa đề, màu xanh đen, trông rất kỳ bí. Nó vốn dĩ được lưu truyền từ ngàn xưa bởi các tổ tiên Nhật Ma. Và nó đã nằm trong phòng cấm của Hội Nhật Hoàng!”
“Sao? Quyển sách ma thuật ấy là của Hội Nhật Hoàng ư?”
“Ừm, nhưng chẳng ai đụng đến quyển sách đó cả bởi vì ma thuật của nó sẽ thao túng và thôi thúc cái ác trỗi dậy trong người kẻ sử dụng. Nếu bản thân kẻ đó không đủ để vượt qua “cám dỗ” mãnh liệt, ghê sợ ấy thì sẽ trở thành “tay sai của quỷ”. Ha ha, đó chỉ là cách tổ tiên Nhật Ma ám chỉ thôi!”
“Thế bố con biết điều đó chứ?”
Kim Ban định tiếp thì Vương Đại đã lên tiếng trước:
“Dĩ nhiên, bố con hiểu rõ về quyển sách đó. Thế nhưng khi ấy bố con có vẻ như bị thu hút bởi “ma thuật cấm kỵ” toát ra từ quyển sách. Cái này thì bất cứ ai có ma thuật đều sẽ bị “thu hút”. Nói ngắn gọn là quyển sách đáng sợ đó dùng ma thuật để “lôi kéo” người ta tìm đến nó! Con vốn cũng biết, người có ma thuật sẽ bị “thu hút” bởi vật có ma thuật mạnh hơn, đúng không?”
“Ồ, thế thì nó quả nhiên kinh khủng!” – Song Song nhăn mặt.
“Đúng, chính vậy nên mới có chuyện xảy ra. Đến một ngày, quyển sách ấy biến mất. Lúc đó, chẳng ai ngờ được, Du Thượng lại là người lấy cắp!”
“Bố con lấy cắp sao?” – Du Hạo tròn xoe mắt.
Phùng Đỉnh đột nhiên xoay lưng lại lớn giọng:
“Thế mới tức chứ! Có ngờ đâu một người như Du Thượng, vốn là một Nhật Ma giỏi, tốt bụng, lại lấy cái cuốn ghê rợn ấy. Giờ nhắc lại, bác còn giận bố con đấy!”
“Đừng nói thế, lão Đỉnh!” – Kim Ban nhẹ nhàng bảo – “Điều đó cũng khó trách Du Thượng, ít ai có thể vượt qua “sự mê hoặc” của quyển sách. Sau khi quyển sách biến mất, những người trong Hội đã tìm kiếm khắp nơi nhưng chẳng có tung tích gì. Cuộc tìm kiếm kéo dài hàng tháng trời mà không được kết quả. Rồi một hôm, bất ngờ mẹ con báo tin cho các bác hay bố con đột nhiên ra tay tàn sát cả nhà người bạn thân, nghe đâu là họ Thẩm. Bấy giờ các bác mới ngợ ra bố con chính là người đã lấy cắp quyển sách. Có thể bố con luyện phép từ quyển sách để rồi bị nó khống chế và sau cùng là bi kịch xảy ra!”
Tất cả nghe tiếng thở dài của Phùng Đỉnh:
“Đáng tiếc các bác đã không cứu kịp bố con. Bố con vì nỗi ân hận tột cùng và không muốn bản thân lại gây ra chuyện gì đáng tiếc nên đã tự sát! Nếu mẹ con báo sớm một chút thì…”
Du Hạo lặng người. Một lần nữa sự thật về cái chết của bố lại khiến cậu nặng long. Nỗi buồn tràn đến quay quắt.
Bên cạnh, Song Song chợt hỏi:
“Vậy sau khi chú Thượng mất, các bác có lấy lại được quyển sách ấy?”
Ba ông già nhìn nhau. Vương Đại lắc đầu:
“Đấy là điều băn khoăn của các bác trong suốt mười năm qua.”
Hai đứa trẻ kinh ngạc. Vương Đại để tay ra sau lưng, vẻ trầm ngâm:
“Lúc các bác đến thì bố cháu đã chết, quyển sách ma thuật thì… không thấy đâu cả! Để rồi mười năm trôi qua nhanh chóng, tung tích về nó vẫn chẳng ai biết!”
“Sao kỳ lạ như thế? Lẽ nào bố con đã giấu cuốn sách ấy ở đâu đó?”
“Nhưng vì sao chú Thượng lại không trao quyển sách lại cho Hội Nhật Hoàng. Chẳng lẽ chú ấy không kịp làm điều đó?” – Song Song khó hiểu.
“Ừ cũng rất có thể. Rốt cuộc vẫn chưa có manh mối nào. Điều kỳ lạ là nếu Du Thượng giấu quyển sách ma thuật thì vì sao trong suốt mười năm lại không hề có chuyện gì xảy ra liên quan đến nó bởi ai cũng hiểu quyển sách vốn “thu hút” người có ma thuật. Du Thượng đã làm bằng cách nào chứ?”
Cả năm người đều im lặng! Hóa ra sự việc này vẫn chưa kết thúc! Câu hỏi được đặt ra: Du Thượng đã làm gì quyển sách ma thuật chết chóc kia? Giấu nó ư? Nhưng giấu ở đâu? Và bằng cách nào?
Chợt, Kingcoong! Kingcoong!
Tiếng chuông của ngôi nhà Hội Nhật Hoàng kêu lớn. Vương Đại nhìn ra ngoài cửa sổ:
“Chà, tới giờ bình minh rồi, sắp đến lúc cử hành lễ cho tuần lễ phép thuật!”
Kim Ban đứng dậy:
“Thế thì chúng ta nhanh chóng chuẩn bị rồi đến phòng hội họp. A Hạo à, con hãy ở lại dự lễ với các bác nhé?”
“Vâng, tất nhiên rồi!”
Thấy mặt thằng bé ra vẻ buồn buồn, Phùng Đỉnh tặc lưỡi:
“Nè nhóc, đừng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




