|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đầy bụi đất là hình ngôi sao năm cánh tỏa sáng, làm thành một màng lưới bao bọc lấy cuốn sách. Du Hạo kinh ngạc nhìn cuốn sách cứ quay, quay chậm rãi!
Du Hạo đưa nến lại gần hơn để nhìn rõ vật. Bìa sách không đề tựa, sách khá cũ, màu xanh đen và trông rất là huyền bí! Sự hồi hộp bỗng nhiên tràn đến. Du Hạo nhớ lại lời miêu tả của bác Kim Ban “quyển sách ấy không tựa đề, màu xanh đen, trông rất kỳ bí” rồi đưa tay lên môi, lắp bắp:
“Lẽ nào… đây chính là quyển sách ma thuật??? Hóa ra bố đã giấu nó ở dưới ngôi nhà gỗ!”
Du Hạo lại nhìn xuống biểu tượng ngôi sao năm cánh, mỗi cánh đều khắc các chữ: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Chúng tỏa ra ng phép quanh cuốn sách giống như không cho ai đụng vào.
“Cái này giống phép niêm phong! Chẳng lẽ bố dùng niêm phong niêm “mùi ma thuật” từ cuốn sách? Đó là lý do vì sao, dù sống trong nhà gỗ mười mấy năm nhưng mình chẳng hề cảm được “mùi ma thuật” từ nó!”
Du Hạo giơ tay lên toan chạm vào màng phép nhưng đã rút tay lại.
“Không được! Quyển sách này rất nguy hiểm, trước khi cho các bác biết mình không nên đụng vào thì tốt hơn!”
*****
Chiều, AJ thả bộ xuống con dốc cao, hai tay bỏ vào túi quần, vừa đi vừa nghĩ:
“Tên Acc hình như giận mình rồi. Hôm qua mình lỡ tay ném hắn vào tường. Đúng là nhỏ nhen! Tại sao Acc phản ứng mạnh về việc mình quen với Tiểu Phi chứ? Tự nhiên giở chứng, lại còn nói điều khó nghe nữa, bực mình! Chắc tối nay mua cho hắn một chậu hoa làm lành vậy!”
Tưởng tượng cái mặt Access ngớ ra khi thấy chậu hoa là AJ đã không nhịn cười được. Anh chàng cười cười một mình. Chợt, AJ nhìn thấy một bóng người chạy vút đi trong con đường nhỏ…
AJ tiến sâu vào con đường vắng, có cái mùi khó chịu bốc lên. Cái quái gì vậy? AJ tự nhủ. Cuối đường có khúc cua, AJ dừng chân, đưa mắt nhìn qua bên phải. Nơi bốc ra cái mùi khó ngửi, cậu ngạc nhiên khi thấy một người nằm bất động nơi góc tường. AJ chạy đến gần xem thử. Toàn thân người đó mềm nhũn, trắng bệch. Là một xác chết!
“Sao lại có người chết ở đây?”
Còn đang khó hiểu thì AJ đột nhiên thấy ngay cổ xác chết có hai dấu tròn. Máu vẫn còn trào ra. Cậu đẩy nhẹ cổ xác chết sang một bên để nhìn kỹ. Mắt cậu mở to như vừa phát hiện ra điều gì rất kinh khủng:
“Cái gì? Dấu răng của Dạ Ma? Có Dạ Ma xuất hiện vào ban ngày ư?!”
*****
Du Hạo thốt lên khi thấy Song Song vào khu vườn hoa:
“Song Song, sao cậu lại đến vào lúc này?”
“Không thích hả? Vậy tôi dìa!”
“Này, cậu sao thế! Tớ có bảo là không thích đâu!”
Song Song cười xòa:
“Đùa thôi, tôi có chuyện muốn bàn với cậu đây!”
“Trùng hợp thật tớ cũng đang có chuyện muốn báo với cậu!”
Cả hai ngồi xuống lối hành lang của nhà gỗ. Song Song lên tiếng trước:
“Cậu bảo có chuyện muốn cho tôi biết hả? Cậu nói trước đi!”
“Thôi được, tớ đã tìm thấy quyển sách ma thuật rồi!”
“Sao? Cậu tìm thấy rồi hả? Ở đâu, lúc nào?” – Song Song kêu lớn.
“Từ từ, hóa ra nó nằm ngay trong nhà gỗ!” – Thấy cô bạn nhíu mày khó hiểu, Du Hạo tiếp – “Nhà gỗ có một tầng hầm bí mật đấy! Tớ nghĩ là do bố tớ lúc trước khi xây nhà gỗ này đã cho người làm tầng hầm!”
“Vậy ư? Thật không ngờ! Mà sao cậu phát hiện ra hay thế? Còn quyển sách ma thuật thì hiện trạng bây giờ của nó như thế nào?”
“Tớ tình cờ phát hiện mặt dưới của kệ sách có một cái vòng xoay kim loại đầy bụi. Thấy lạ nên tớ xoay thử một vòng nào ngờ cửa hầm dưới sàn nhà gỗ mở và tớ đã đi xuống dưới xem thử…”
Thế là Du Hạo kể hết những gì đã thấy về quyển sách ma thuật cho cô gái họ Lục nghe. Câu chuyện vừa dứt, Song Song tặc lưỡi:
“Thì ra bố cậu dùng phép niêm phong “mùi ma thuật” của quyển sách. Rất có thể bố cậu đã không kịp trao quyển sách lại cho Hội Nhật Hoàng!”
“Chắc thế, tớ phải mau chóng báo cho các bác biết để họ mang quyển sách đáng sợ ấy trở về trong phòng cấm!” – Du Hạo nhìn sang cô gái – “À, thế chuyện cậu muốn bàn với tớ là gì?”
Song Song hít sâu rồi thở ra, bảo:
“Tôi đã suy nghĩ và đắn đo rất lâu mới đi đến quyết định liều lĩnh này. Việc Tiểu Phi thích AJ là điều chúng ta không mong muốn. Chưa kể với tình hình hiện tại khó lòng hy vọng Tiểu Phi sẽ rời xa cậu ta vậy nên chỉ còn một cách duy nhất chính là để Tiểu Phi lấy lại ký ức về cậu!”
“Để Phi Phi nhớ lại chuyện trước đây?” – Du Hạo trố mắt.
“Đúng vậy! Nếu Tiểu Phi lấy lại ký ức thì cậu ấy sẽ nhớ lại tình cảm trước đây đã dành cho cậu và chúng ta đánh cược thử vận may xem có thể Tiểu Phi sẽ quay về bên cạnh cậu và rời xa AJ!” – Song Song lập luận.
“Nhưng… chuyện này bất ngờ quá, tớ vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để gặp lại Phi Phi!” – Du Hạo đảo mắt, ngập ngừng.
Bốp! Song Song giáng một cú vào đầu cậu bạn. Du Hạo ôm đầu kêu:
“Cậu làm gì vậy Song Song?”
Song Song chống hông, bực bội:
“Này, cậu có còn yêu Tiểu Phi không hả? Cái gì mà “chưa chuần bị tâm lý”? Vớ vẩn! Chúng ta làm thế vì đã đến đường cùng rồi! Dù biết rằng nếu để Tiểu Phi lấy lại ký ức thì sẽ rất khó xử cho cậu ấy vì phải chọn lựa một trong hai người con trai. Nhưng không còn cách nào khác, trước khi chưa biết rõ về AJ thì cần phải tách Tiểu Phi ra xa cậu ta! Sự thật thì người lâm vào tình huống khổ sở sẽ là Tiểu Phi chứ không phải cậu!”
Du Hạo nghệch mặt trước một tràng dài “giáo huấn” của Song Song.
Chương 33: Cuộc chạm trán bất ngờ
Du Hạo rũ người vì tưởng tượng ra tình huống khi cậu và Yến Phi chạm mặt nhau. Chà khó xử thật! Nhưng Song Song nói có lý, vẫn chưa biết rõ được AJ có thật lòng với Yến Phi hay không nên cô gái có thể đang nằm trong vòng nguy hiểm vì vậy chỉ còn cách này mới mong Yến Phi sẽ rời xa AJ.
“Được rồi, đành vậy thôi! Cần phải tính toán xem khi nào tớ giáp mặt với Phi Phi để còn…”
Song Song giơ tay, ngăn lại:
“Không cần nữa, chuyện đó tôi cũng đã lo luôn cho cậu. Tối nay bảy giờ sẽ có hội chợ hoa ở cuối phố Hoa Đạo, Tiểu Phi với AJ hẹn đi chơi cùng nhau và lúc ấy chúng ta sẽ gặp mặt họ
ngay tại đó!”
Một lần nữa Du Hạo nghệch mặt vì “sự ra tay mau lẹ” của cô gái này. Du Hạo đưa tay lên môi:
“Nếu thế thì tớ sẽ gặp AJ luôn. Tớ khó lòng nói chuyện với Phi Phi!”
Song Song thở dài:
“Cái này cậu cũng chẳng cần lo. Tôi sẽ tìm cách tách AJ ra để cậu có cơ hội đi với Tiểu Phi. Vả lại tôi cũng đang muốn nói chuyện với AJ, đã đến lúc cần làm rõ vấn đề này rồi!”
“À!” – Du Hạo vừa nói vừa gật gù.
Trông cậu giống như đứa trẻ đang được cô bảo mẫu chăm lo từ A đến Z.
Cuối cùng hai người cũng đã thống nhất như vậy.
Chợt, Du Phương ló đầu ra:
“Chà nãy giờ hai đứa bàn chuyện gì sôi nổi vậy?”
“Chị Tiểu Phương!” – Du Hạo lẫn Song Song cùng gọi.
“Có chuyện gì vui thì nói cho mọi người biết đi!”
“A dạ, chỉ là chuyện tào lao thôi, không có gì đặc biệt cả.” – Du Hạo gãi đầu.
Du Phương nhìn em trai, cười cười. Đúng lúc, Du Thiện lao vào:
“Chị Song Song mới đến hả? Em với chị Tiểu Thanh có làm bánh bột ngon lắm chị ra vườn ngoài cùng ăn đi!”
Song Song gật đầu:
“Ừ, nhóc!”
Du Thiện xoay qua kéo tay Du Hạo lôi đi:
“Anh A Hạo cũng cùng ăn nhé! Nào đi thôi!”
“Rồi, từ từ, em đừng kéo anh đi nhanh thế!”
Thấy hai anh em, kẻ trước người sau, lôi lôi kéo kéo, Song Song buồn cười.
“Nào đi thôi, Song Song!”
Du Phương đi bên cạnh, bất ngờ lên tiếng:
“Song Song thân với A Hạo lắm hả? Chị thấy hai đứa thường xuyên gặp nhau!”
“Dạ, cũng bình thường, có lẽ vì nói chuyện hợp.”
Du Phương để hai tay ra sau lưng, nhún vai:
“Vậy ư, thế cũng tốt! Song Song hãy nói chuyện với A Hạo nhiều nhiều nhé. Mấy ngày nay
chị thấy nó hình như vui lên được một chút, chắc là vì có một người bạn ở bên cạnh.”
Song Song tròn xoe mắt nhìn Du Phương. Cô chị cười, mắt nhìn lên cao:
“A Hạo vốn không có bạn, cả ngày cứ ở trong nhà, quanh quẩn với cỏ cây. Có lẽ nó cô đơn lắm! Chị không cố tình xem lén nhưng vài lần nhìn em và A Hạo trò chuyện chị thấy nó cười nhiều hơn. Xem ra nó rất thoải mái khi ở bên cạnh Song Song!”
Song Song đưa mắt nhìn Du Hạo đang cười đùa với Du Thiện. Ngày trước khi Yến Phi còn là vợ chưa cưới của Du Hạo, Song Song có vài lần gặp anh chàng này. Khi đó trông gương mặt cậu phảng phất nỗi buồn nào đấy! Có lẽ là vì…
Song Song mỉm cười, đáp:
“Vâng, em sẽ là bạn tốt của cậu ấy!”
Du Phương cười tươi, nắm tay Song Song kéo đi nhanh.
*****
Buổi tối hôm nay phố Hoa Đạo vô cùng nhộn nhịp vì có hội chợ hoa được tổ chức. Không cần phải nói cũng biết, ở đây chỉ trưng bày toàn hoa! Là nơi thích hợp cho những cặp yêu nhau hẹn hò trong một khung cảnh lãng mạn.
AJ nắm tay Yến Phi đi giữa con đường nhộn nhịp người, hai bên có rất nhiều chậu hoa đẹp trưng bày, đúng là tuyệt thật!
“Woa, hoa đẹp quá phải không AJ?” – Yến Phi trầm trồ khen.
“Ừ, đây là lần đầu sau mười năm AJ dự một lễ hội đấy! Cũng không tệ!”
Yến Phi nhẹ nhàng:
“Nếu muốn sau này tớ sẽ
đưa cậu đến nhiều lễ hội hơn!”
AJ nắm tay cô gái, đưa lên:
“Đi đâu cũng được, miễn có Tiểu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




