watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7727 Lượt

bốn người đành nghe theo. Trước khi lên cáp, Song Song nháy mắt ra dấu cho Du Hạo.

Hai cáp treo được đưa lên cao.

“Cô cố tình đúng không?” – AJ ngồi đối diện với Song Song.

“Cậu nói gì tôi không hiểu! Chỉ là tôi nhầm lẫn thôi! Sao? Chưa chi mà cậu đã ghen với Du Hạo
rồi hả?” – Song Song điềm nhiên hỏi.

AJ im lặng, đồng thời nhìn sang cáp treo ở phía xa xa, nơi Yến Phi ngồi cùng Du Hạo. Cậu lo rằng Du Hạo sẽ làm gì đó để Yến Phi lấy lại ký ức!

“Hội chợ hoa nhìn từ trên cao đẹp quá phải không?” – Yến Phi thích thú.

“Ừ, nhìn đâu cũng thấy toàn là hoa.” – Du Hạo trả lời khẽ vì đang đắn đo gì đấy.

“Cậu không khỏe à? Hay bận tâm chuyện gì?”

Du Hạo nhìn trực diện cô gái. Quyết định một điều, cậu buột miệng gọi:

“Tớ không có gì đâu, cậu đừng lo… Phi Phi!!!”

Yến Phi cười, nhíu mày:

“Cậu gọi tớ là Phi Phi? Sao lại…”

“À, tớ thuận miệng thôi. Vì tên cậu là Yến Phi nên tự dưng tớ nghĩ đến cái tên Phi Phi. Nếu cậu không thích tớ sẽ không gọi nữa!”

“Ừ, cậu đừng gọi tớ là Phi Phi, tớ không quen. Cậu cứ gọi tớ là Tiểu Phi!”

Du Hạo thấy hụt hẫng nhưng vẫn cố tỏ ra bình thường. Cậu gãi đầu cười:

“Thế ư? Tớ hiểu rồi!”

Nhìn Yến Phi mãi đưa mắt quan sát bên dưới, Du Hạo thấy lòng nặng trĩu. Vậy là cái tên Phi Phi, chỉ một mình cậu gọi cô gái trước đây, bây giờ đã không còn một chút ấn tượng với Yến Phi! Chưa bao giờ, Du Hạo lại thấy khoảng cách giữa cậu và người con gái ấy xa, rất xa như lúc này. Khoảng cách của con tim Yến Phi! Khoảng cách đó có lẽ Du Hạo đã không còn có thể lấp đầy được nữa! Vì con tim ấy đã có chủ…?

… AJ đưa ra bốn tờ vé vào “Con đường hoa” cho ba người bạn.

“Sao cậu không để tôi mua vé?” – Song Song dò xét.

“Thôi, cô là con gái để tui đi cho tiện. Với lại để không phải xảy ra chuyện không may lúc nãy. Tui vốn rất cẩn thận!” – AJ cười ẩn ý với cô gái họ Lục.

Song Song khoanh tay, nghĩ thầm:

“Được lắm nhưng đừng tưởng tôi sẽ chịu thua cậu!”

“Nào chúng ta đi!” – Yến Phi bảo.

Chợt, tất cả nghe tiếng Song Song kêu lên:

“Ối, chân tớ bị trặc rồi!”

Yến Phi với Du Hạo quay lại thấy Song Song ngã vào người AJ. Cu cậu chẳng biết chuyện gì nên đỡ lấy cô gái.

“Song Song,cậu trặc chân ư? Sao bất cẩn vậy?” – Du Hạo hình như chưa hiểu.

“Tiểu Song, có sao không?” – Yến Phi lo lắng.

“Không sao, tại tớ bất cẩn! Chuyện thế này thì ba cậu cứ vào trong, tớ ngồi ở ngoài đây chờ!”

“Không thể để cậu ở ngoài một mình được. Vậy thì ba chúng tớ không đi nữa!”

“Đừng!” – Song Song ngăn – “Lỡ mua vé rồi không đi thì uổng. Thôi thì AJ cũng đang đỡ tớ nên cậu chịu thiệt ở lại với tớ để Tiểu Phi và Du Hạo yên tâm vào tham quan “Con đường hoa”!”

“Gì cơ? Nhưng…” – AJ chưng hửng.

“Sao, cậu không thể ở lại giúp tớ hả? Thế thì thôi!” – Song Song vờ thở ra.

“AJ này, đã vậy thì cậu ở lại với Song Song đi. Tớ với Du Hạo sẽ đi nhanh rồi ra. Nếu không đi thì cậu ấy lại không chịu!”
Chương 34: Xung đột!

Yến Phi đã nói thế nên AJ chẳng còn lựa chọn nào khác đành đồng ý ở lại.

Du Hạo nhìn cô gái họ Lục, hỏi:

“Có thật cậu không sao chứ Song Song?”

“Ừm, chân hơi đau thôi.” – Song Song bảo – “Cậu cứ đi với Tiểu Phi và cố gắng “làm những gì cần làm”!”

Nghe thế, Du Hạo hình như hiểu ra “mưu kế” của Song Song. Cậu gật đầu.

AJ dõi mắt theo đầy ‘tiếc nuối” khi thấy Yến Phi và Du Hạo đi vào “Con đường hoa” tối om nhấp nháy ánh đèn màu. Rồi cậu nhìn lại cô gái:

“Dựa vào tui lâu thế chắc là chân cô bị nặng lắm, có cần tui xem thử không?”

Bấy giờ Song Song liền rời khỏi người AJ, ngồi xuống băng ghế phía sau, vờ xem lại bàn chân:

“À, hóa ra cũng chẳng nặng lắm. Tôi thấy đỡ rồi.”

Cô gái họ Lục khẽ đưa mắt sang AJ thấy cậu khoanh tay, đứng nhìn nhìn mình với vẻ mặt không dễ coi chút nào!

*****

“Xui thật, tự dưng Song Song bị trặc chân. Chắc chúng ta nên tham quan nhanh rồi ra!”

Yến Phi dường như rất lo lắng. Du Hạo gật đầu.

Quan sát một lượt, Yến Phi cất tiếng:

“Ở đây nhiều loài hoa lạ quá, chắc chỉ mỗi hội chợ hoa mới có!”

Du Hạo đồng tình:

“Ừ, nhà tớ cũng có rất nhiều hoa, toàn là cây cối nên trông khu vườn hơi âm u. Tớ ở trong khu nhà gỗ, có đủ thứ hoa và cả suối nữa.”

“Ồ, vậy ư? Tuyệt quá! Nhà cậu giàu có thật!”

Du Hạo đề cập những điều đó cốt nhắc lại cho Yến Phi nhớ đến ngôi nhà gỗ, nơi cả hai đã có những kỷ niệm đẹp. Nhưng xem ra lại chẳng có tác dụng gì. Ngắm nhìn một lúc, Yến Phi bảo:

“Tớ thấy lo cho Tiểu Song nên không còn tâm trạng nữa. Chúng ta rời khỏi đây đến chỗ của cậu ấy nhé!”

Dù còn muốn được cùng Yến Phi ở lại nhưng cậu không thể tìm ra lý do nào cả nên đành chịu. Chợt, có ai đó đi ngang qua vô tình đụng Yến Phi khiến con bé mất thăng bằng và liền ngã vào Du Hạo. Du Hạo dùng tay đỡ người cô gái. Trong vài giây ngắn ngủi cả hai thoáng bối rối. Chúng bất động và lặng người. Sau đó Yến Phi đẩy nhẹ cậu bạn ra:

“Xin lỗi, có người đụng vào tớ!”

“Có gì đâu, cậu không cần khách sáo như vậy!”

“Thôi, chúng ta đi mau, còn đến chỗ Tiểu Song nữa!” – Yến Phi xoay lưng.

Du Hạo nhìn lại hai bàn tay mình, khi nãy đỡ Yến Phi, cảm giác thân quen liền trở về. Trước đây cậu cũng nhiều lần ôm cô gái. Vừa rồi Yến Phi đẩy Du Hạo ra, cậu lại thấy hụt hẫng, trống rỗng. Ngày xưa Yến Phi rất hạnh phúc khi nằm trong lòng cậu còn giờ thì chỉ mỗi việc cậu đỡ giúp thôi mà con bé đã đẩy ra nhanh như thế! Nghĩ vậy, Du Hạo buồn bã cất bước!

*****

“Sao hai người chơi vui chứ?” – Song Song hỏi thăm.

“Ừ, thì cũng thường thôi. Chân cậu sao rồi?” – Yến Phi đưa mắt nhìn xuống.

“Chân tớ đỡ nhiều, đã có thể đi được!”

Yến Phi thấy yên tâm. Song Song nghiêng đầu, nhìn Du Hạo đứng phía sau, gương mặt cậu trông sầu não. Vậy là Song Song hiểu kế hoạch này xem như thất bại. Con bé chán nản đảo mắt sang hướng khác, tự dưng thấy nhà ăn ở gần đó.

“Ê, chơi nãy giờ rồi tớ thấy đói bụng. Chúng ta vào đó ăn gì đi!”

Tất cả nhìn theo hướng chỉ tay của Song Song. Yến Phi gật đầu:

“Được đó, tớ cũng đang đói. Chỗ ấy có nhiều món ăn lắm!”

AJ giáng mắt vào ngôi nhà có cái bảng to tướng treo toàn hình món ăn ngon:

“Tui thấy khát nước, không biết tiệm ăn đó có bán nước không?”

“Hình như không có. Vậy là phải đi mua nước thôi!”

Nghe thế, Song Song đứng dậy nói ngay:

“Vậy tớ với AJ sẽ đi mua nước. Còn hai cậu thì vào nhà ăn tìm chỗ và gọi món chờ chúng tớ!”

AJ xoay lại:

“Gì? Sao tui lại phải đi với cô?”

“Thì chính cậu bảo khát nước. Ai than khát nước phải đi mua. Mà đi với tôi thì sao nào? Tôi đâu có ăn thịt cậu đâu!”

Yến Phi ngăn:

“Thôi, thôi! AJ, cậu đi mua nước với Tiểu Song đi!”

Khỏi bàn AJ, bực hết chỗ nói. Thế là cậu đành cùng Song Song đi mua nước uống. Còn Yến Phi với Du Hạo vào nhà ăn gọi món.
Chỗ bán nước thứ nhất.

“Chỗ kia có bán nước, đến đó mua!”

Song Song lắc đầu:

“Chỗ ấy thấy mất vệ sinh quá, chỗ khác đi.”

Chỗ bán nước thứ hai.

“Chỗ này sạch nè, mua vậy!”

“Đừng, tôi thấy mặt ông bán nước gian lắm, nghi ổng bỏ hóa chất vào nước!”

Chỗ bán nước thứ ba.

“Mặt bà lão đó rất hiền, chắc không bỏ gì vào đâu!”

“Nhưng giá đắc quá, chúng ta nên tiết kiệm!”

Chỗ bán nước thứ tư.

“Chỗ này vừa sạch, vừa rẻ! Người bán nước lại không gian, mua được rồi chứ?”

“Không, tôi không thích chỗ này!”

AJ bắt đầu quạu, liền quay qua:

“Này, nãy giờ bộ cô giỡn với tui hả?”

Song Song, mặt tỉnh rụi, đáp:

“Tôi giỡn gì đâu. Tôi chỉ nói sự thật thôi!”

AJ, chống hông, nhìn chằm chằm cô gái. Song Song tròn mắt ngạc nhiên:

“Làm gì nhìn tôi dữ vậy?”

Không nói không rằng, AJ nắm tay Song Song lôi đi. Đến một chỗ khá vắng vẻ, Song Song giật
tay lại:

“Nè, tự dưng nắm tay tôi mạnh thế? Đau quá! Cậu bị gì à?”

AJ, cố nuốt cơn giận, nhìn trực diện người kia:

“Cô lấy lại ký ức từ lúc nào? Hôm nay còn đưa Du Hạo đến, rồi cố tình chia cắt tui với Tiểu Phi. Cô muốn tạo cơ hội cho Du Hạo chứ gì?”

“Cậu nói linh tinh gì thế. Tôi đâu phải cố tình!”

“Tui không có lòng kiên nhẫn đâu nên cô đừng có giả vờ với tui! Cô muốn Tiểu Phi trở về với
Du Hạo phải không? Hai người đang làm trò gì vậy?”

Thấy vẻ mặt AJ đầy tức giận, Song Song khoanh tay:

“Đúng, tôi muốn Tiểu Phi và Du Hạo trở lại đó. Cậu làm gì tôi?”

“Tại sao? Cô không thấy mình nhiều chuyện quá ư?”

Song Song nhíu mày:

“Tôi nhiều chuyện? Ha, buồn cười! AJ, tôi đã biết sự thật về cậu rồi! Cái gì mà gia đình gặp tai nạn chết hết chứ, toàn là dối trá! Cậu trở về đây là để trả thù nhà họ Du. Cậu còn tiếp cận Tiểu
Phi vì mục đích nào đó, chắc cũng chẳng tốt đẹp gì! Còn bao nhiêu chuyện cậu che giấu chúng
tôi chứ, che giấu cả Tiểu Phi?”

“Vậy là, Du Hạo đã kể hết cho cô nghe thế nên cô và Du Hạo sẽ chia cắt tui với Tiểu Phi?”

“Dĩ nhiên, làm sao tôi có thể yên tâm để Tiểu

Trang: [<] 1, 58, 59, [60] ,61,62 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT