watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7723 Lượt

tiếp” – “Du Hạo, còn về cuốn sách ma thuật, khi nào cậu sẽ trả lại cho Hội Nhật Hoàng?”

Không may là đúng lúc ấy AJ đi đến. Dĩ nhiên, vô tình cậu nghe được câu hỏi của Song Song. Ngay lập tức, AJ nép người vào cây cột ở phía sau ghế ngồi của Du Hạo.

Du Hạo thở ra:

“Chắc là mai. Tớ nên tranh thủ trả quyển sách ma thuật cho các bác để tránh phiền phức!”

AJ thoáng giật mình, đảo mắt nghĩ thầm:

“Sao cơ? Sách ma thuật? Hội Nhật Hoàng? Chẳng lẽ Du Hạo đã tìm thấy quyển sách cấm kỵ?!”
Chương 35: Trò lừa

“Ừ, tốt nhất là cậu mau tống khứ nó đi đi! Nhưng cậu phải giữ cẩn thận đấy, kẻo có ai tình cờ phát hiện ra thì mệt!” – Song Song nhắc nhở.

“Cậu đừng lo, không ai biết dưới sàn nhà gỗ lại có đường hầm! Với lại, cái vòng xoay kim loại dùng để mở cửa hầm lại nằm khuất ở mặt dưới kệ sách. Chính thế nên suốt mười mấy năm tớ có biết đâu!”

Vì không thể ngờ rằng AJ đang núp sau lưng mình nên Du Hạo đã vô ý tiết lộ những chi tiết quan trọng liên quan đến quyển sách và cả đường hầm bí mật! AJ bất động trong giây lát rồi nở nụ cười thích thú!

Bỗng, giọng Yến Phi vang lên:

“AJ, sao cậu còn đứng đây? Cậu đã nói chuyện với Tiểu Song chưa?”

AJ nhìn lên thấy cô gái đứng ngay trước mặt.

Du Hạo và Song Song cũng quay qua. Cô gái họ Lục ngạc nhiên:

“Tiểu Phi, cậu chưa về sao?”

“À, ừm, tớ định về và nhờ AJ đến nói cho hai cậu biết. Nhưng thấy không yên tâm nên tớ vào xem thử thì thấy AJ đang đứng ở đây.”

“AJ? Cậu đến từ lúc nào? Cậu đã đứng đây nãy giờ ư?” – Du Hạo kinh ngạc.

Song Song đưa mắt sang Du Hạo. Nếu đúng như vậy thì AJ đã nghe hết cuộc nói chuyện khi nãy!

Không thể để bị phát hiện ra việc đứng nghe lén nên AJ liển bảo:

“Tui vào đây, vừa định đến chỗ Du Hạo từ phía sau thì đúng lúc Tiểu Phi vào luôn. Bộ có chuyện gì khiến hai người lo lắng hả?”

“Chẳng có gì! Thế cậu định nói gì?” – Song Song vẫn còn bực bội.

“Tui xin lỗi vì lúc nãy đã nóng giận! Tui thấy trong người không khỏe nên muốn về nhà với Tiểu Phi. Thế thôi, điểu tui muốn nói chỉ có vậy.”

Yến Phi thêm lời:

“AJ bảo mệt nên thôi chúng tớ về trước. Lần sau nếu có dịp chúng ta lại đi chơi với nhau.”

“Ừ, cậu muốn vậy thì đành chịu. Chúng tớ chắc cũng sẽ về luôn.”

Yến Phi nhìn Du Hạo mỉm cười:

“Rất vui được gặp cậu, Du Hạo! Tạm biệt!”

Du Hạo cười gượng vì tiếc nuối. Cậu không muốn để cô gái về như thế.

Yến Phi với AJ khuất dạng sau tấm cửa kính của nhà ăn. Song Song khẽ đảo mắt sang Du Hạo, anh chàng còn nhìn theo hai người nọ. À không, có lẽ cậu nhìn theo Yến Phi, với gương mặt ẩn chứa nỗi buồn!

*****

Két! Cửa mở AJ vừa vào phòng đã cất tiếng:

“Acc, ta về rồi đây!”

Không nghe trả lời, AJ quay qua thấy Access ngồi xoay lưng, mặt hướng ra cửa sổ. Tên tiểu yêu còn giận chuyện hôm qua bị ném vào tường.

AJ thở dài, từ từ tiến đến gần rồi đưa ra trước mặt Access một giỏ hoa nho nhỏ xinh xinh cùng lời nói:

“Được rồi, ta xin lỗi vì đã ném mi vào tường! Ta mua hoa tặng mi nè!”

Thấy Access vẫn bỏ mặc, AJ tiếp:

“Đừng giận dai như thế. Mi cũng biết từ trước đến giờ ta không bao giờ xin lỗi ai cả. Mi là người đầu tiên đó!”

Lặng thinh một lúc, Access khẽ xoay người lại:

“Cậu hãy hứa từ nay không làm thế với tui nữa! Cậu đã ném tui thẳng tay!”

“Ừ, ta hứa! Vì ta giận quá nên làm thế với mi, sẽ không có lần sau đâu!”

Access nhìn nhìn cậu bạn, bảo:

“Còn nữa, cậu đừng bao giờ nói cái câu “Ta chỉ cần Tiểu Phi thôi, không cần ai hết.” vậy còn tôi? Tôi là gì của

cậu?”

AJ hơi bất ngờ vì tên tiểu yêu này lại để bụng câu nói ấy.

“Rồi, ta sẽ không nói thế nữa! Acc à, mi đã ở bên cạnh ta hơn tám năm, chẳng lẽ mi nghĩ ta không cần mi ư? Dĩ nhiên trong lòng ta luôn luôn có mi!”

“Thật chứ?”

AJ gật đầu liên tục. Access, trong lòng nỗi giận trôi đi hết, bắt đầu thấy sướng sướng. Hắn cầm lấy giỏ hoa nhỏ, cười vui vẻ:

“Chà, hoa cậu mua đẹp thấy sợ luôn! Cám ơn nhé!”

AJ cười phì. Cậu thả người xuống ghế, gác chân lên bàn:

“Mi thích là được rồi! Đêm nay có nhiều chuyện vui quá.”

Access đang ôm giỏ hoa lăn qua lăn lại khi nghe câu nói đó của AJ liền ngẩng đầu lên:

“Nhiều chuyện vui? Là chuyện gì?”

Thấy AJ cứ cười cười hình như là có cái gì rất tuyệt thì phải. Access đặt giỏ hoa xuống, bay đến đáp lên vai chàng trai:

“Nè, có gì kể tui nghe đi!”

“Từ từ, đừng nóng. Ta sẽ nói nhưng bây giờ mi hãy đến chỗ đám thuộc hạ bảo chúng đến đây
ngay! Ta có chuyện muốn giao cho chúng!”

*****

Về đến nhà là Song Song nằm lăn ra giường, mắt hướng lên trần nhà ngẫm nghĩ. Đến giờ con bé vẫn không tài nào hiểu được vì sao Yến Phi lại không hề nhận ra Du Hạo. Dù có bị lấy đi ký ức nhưng khi gặp mặt người con trai mình đã từng yêu sâu sắc thì lập tức phải nhận ra ngay chứ! Lẽ nào tình cảm trước đây của Yến Phi và Du Hạo chỉ là nhất thời? Không đúng, những lần thấy họ đi bên nhau, Song Song thấy cả hai rất hạnh phúc. Hạnh phúc về một tình yêu gắn bó. Chưa kể, nếu không yêu Du Hạo thật sự thì Yến Phi sẽ không trở về khi biết Du Hạo là ma! Vậy rốt cuộc là vì sao? Song Song bật dậy, nghĩ ngợi, có khi nào Yến Phi đã không còn tình cảm gì với Du Hạo? Giờ đây cô gái chỉ còn biết AJ? AJ đã hoàn toàn nắm giữ trái tim của Yến Phi? Ối trời, cái tên ấy đáng ghét thật! Song Song vò đầu tức tối.

Ngồi lặng người trong vài giây, Song Song nhìn qua bên cạnh thấy cành hoa Du Hạo tặng. Cô gái họ Lục cắm cành hoa vào cái chậu hoa ở trên tủ trong phòng ngủ. Con bé cúi người nhìn mấy cánh hoa với màu hồng phấn.
“Tặng cậu!”

“Này, sao trên đời lại có cái kiểu tặng hoa như thế nhỉ? Bộ nhìn mặt tôi mà tặng hoa thì cậu thấy buồn nôn hả?”

“Cậu này, sao lại nói thế! Rồi, tớ nhìn cậu thế này được chưa? Cậu không muốn nhận hoa à?”

Song Song cười cười, không hiểu sao lúc này thấy lòng có chút hạnh phúc, kỳ lạ. Chợt, nó nhìn chiếc gương soi trên bàn. Chiếc gương tròn to phản chiếu hình ảnh nó thật rõ! Song Song lại nhớ lời Du Hạo lần trước.

“Hiểu rồi, tớ sẽ không nhìn nữa nhưng này Lục Song Song…”

“Cậu cười trông xinh lắm nên hãy cười nhiều vào!”

Song Song nghiêng đầu, áp hai tay lên gương mặt, nói khẽ:

“Mình cười trông rất xinh sao?”

Nghĩ gì đó, cô gái họ Lục tự nhiên nhìn vào gương rồi mỉm cười! Nó chỉ muốn kiểm chứng xem lời Du Hạo có thật không!

Gương mặt đang cười tươi thì bất chợt sụ xuống, Song Song lắc đầu:

“Rồi, mình điên thật rồi! Khi không nghe lời cậu ta chứ! Nhưng sao cứ nghĩ đến cái tên Du Hạo ấy nhỉ? Đi tắm thôi, tắm xong sẽ tỉnh táo lại ngay!”

Song Song rời khỏi phòng. Cành hoa trên bàn vẫn nở rực rỡ như nụ cười của ai đó gửi đến trong đêm đông.

*****

Gió ngoài vườn thổi mạnh, xào xạt những cành cây khẳng khiu. Du Hạo ngồi lặng lẽ trên bậc thềm đá vì lại nhớ về buổi đi chơi hôm nay. Yến Phi đã hoàn toàn không nhớ cậu là ai nữa rồi! Người con gái ấy đã có tình yêu mới! Tự dưng lúc này đến lượt Du Hạo thấy ganh tị với AJ! Lúc AJ nắm tay Yến Phi đưa đi, cậu không thể giữ Yến Phi lại được vì cậu đối với cô là gì chứ? Phải, giờ đây Du Hạo không là gì trong lòng cô gái nữa và cũng không có lý do cũng như tư cách gì để nắm tay giữ Yến Phi. Du Hạo đang hối hận? Cậu sợ điều Song Song nói trước đây sẽ trở thành sự thật.

“Du Hạo, tôi hy vọng cậu sẽ không hối hận khi đã lấy đi ký ức của Tiểu Phi!”

Du Hạo cúi đầu, nhắm mắt vì lòng đau nhói…

Đột nhiên, có vật gì đó bay vèo đến rớt ngay dưới chân Du Hạo. Du Hạo liền ngước mặt lên nhìn, ngạc nhiên là chẳng có ai cả. Cậu đưa mắt xuống, là một tờ giấy cuộn nhỏ. Với tay lấy lên và mở ra xem, mắt Du Hạo mở to khi dòng chữ hiện ra rõ ràng: Lục Song Song đang ở trong tay ta. Nếu muốn cứu cô ta thì đến bãi đất trống ngay!

“Bãi đất trống? Là chỗ của bọn Dạ Ma! Chúng bắt Song Song rồi ư?”

Du Hạo vò tờ giấy trong tay. Bỗng, có cái bóng bay vút đi trên mái nhà. Du Hạo đã trông thấy, ngay lập tức liền đuổi theo.

Bóng anh chàng họ Du vừa rời đi thì AJ xuất hiện. Cậu cười nhạt:

“Hóa ra, Lục Song Song cũng quan trọng với cậu quá nhỉ, Du Hạo?”

AJ mở toang cánh cửa ngôi nhà gỗ, đưa mắt nhìn một lượt. Căn nhà tối om, vắng lặng. Cậu nhìn sang bên phải, ngay vách ngôi nhà là cái kệ sách cao cùng lúc câu nói tiết lộ của Du Hạo vang lên “….vòng xoay kim loại dùng để mở cửa hầm lại nằm khuất ở mặt dưới kệ sách…”. Không chần chừ, AJ bước đến, cúi người xuống và đưa tay mò mẫm mặt dưới kệ sách gỗ. Kịch! Tay cậu đụng trúng vật gì cứng cứng. Theo cảm nhận thì đó là vòng kim loại, đúng như Du Hạo nói. AJ từ từ xoay nhẹ một vòng. Lại thêm một tiếng Kịch! và lần này là cửa hầm bên dưới sàn nhà gỗ mở ra. AJ đến gần nhìn, có bậc thang dài dẫn lối xuống tầng hầm đầy bóng tối.

“Du Thượng, ông ghê gớm thật, giấu quyển sách đáng sợ ấy ngay bên trong nhà của con trai. Đáng tiếc, tui sẽ là người có nó chứ không phải Du Hạo!”

AJ cười nhạt, đặt chân lên bậc thang rồi nhẹ nhàng tiến sâu xuống bên dưới.

*****

Lúc này, Du Hạo vẫn còn đuổi theo cái

Trang: [<] 1, 60, 61, [62] ,63,64 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT