watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7718 Lượt

là ai thế sao nó không nói cho chúng ta biết?”

“Chẳng phải nó bảo phải điều tra thật hư à?”

Kim Ban để hai tay ra phía sau, trầm tư:

“Cũng có thể là thế hoặc là vì kẻ ấy là một người có mối quan hệ đặc biệt với A Hạo nên nó không muốn nói ra sớm! AJ???”

******

Ở tiệm mì Tân Quản, Yến Phi vào nhà kho thấy AJ đang đứng suy nghĩ gì đó, bèn lân la đến gần, cất tiếng;

“AJ, nghĩ gì mà bất động vậy? Bộ đêm qua đến giờ cậu vẫn còn mệt à?”

AJ sực tỉnh, quay qua cười:

“Không phải, chỉ đang nghĩ một vài chuyện thôi. Tiểu Phi vào đây có gì không?”

“À vẫn như mọi lần, lấy vài thùng khăn giấy.”

“AJ đã đem xuống mấy thùng đặt ở dưới chân bàn rồi đấy. Tiểu Phi cứ lấy, đừng với cao kẻo té!”

Yến Phi gật đầu:

“Biết rồi, chàng ngốc!”

Nhìn cô gái đang loay hoay cúi xuống lấy mấy cái thùng giấy, đôi mắt AJ ẩn chứa dòng suy nghĩ…

“Thật lòng? Vậy tại sao cậu không nói hết cho Tiểu Phi biết sự thật?”

“Đó là thật lòng của cậu hả? Tôi thà để Tiểu Phi trở về với Du Hạo còn hơn là để cậu ấy ở bên
cạnh một kẻ chẳng biết khi nào mới nói thật như cậu!”.

Lời nói của Song Song chiếm ngự hết đầu óc AJ. Cậu cũng muốn cho Yến Phi biết tất cả sự thật về mình nhưng liệu khi nghe xong cô gái ấy có còn ở lại bên cạnh cậu? AJ sợ, Yến Phi sẽ không chấp nhận, sẽ trở về bên Du Hạo. Tận đáy lòng, AJ vẫn không đủ tự tin nghĩ rằng, trong trái tim của Yến Phi, cậu quan trọng hơn Du Hạo! Nhưng nếu Song Song nói hết mọi chuyện cho Yến Phi biết thì sao? Khi ấy tất cả sẽ vỡ lỡ, lúc đó AJ sẽ khó đối mặt với cô gái.

Nghĩ tới nghĩ lui, sau cùng anh chàng cũng quyết định nói ra sự thật!

“Tiểu Phi!” – AJ cất giọng, ngập ngừng.

Yến Phi dừng lại, ngước lên hỏi:

“Hả, chuyện gì?”

“AJ muốn nói chuyện này cho Tiểu Phi biết! Sự thật thì…”

“Tiểu Phi!” – Giọng Diễm Quỳnh đột ngột hét lớn.

Cả hai giật mình xoay qua, Diễm Quỳnh đứng chống hông ngay trước cửa.

“Sao hai người lúc nào cũng ở bên nhau thế hả? Lại còn cứ xì xầm cái gì đó.”

“Được rồi cô nương, có gì không?” – Yến Phi chen ngang để ngăn cô bạn lại.

“Mấy thùng khăn giấy chứ gì nữa! Tớ chờ lâu quá!”

“Rồi, tớ và AJ sẽ mang lên ngay. Cậu lên tiệm chờ một chút!”

Diễm Quỳnh bước đến, khoanh tay:

“Không, tớ sẽ cùng cậu mang khăn giấy lên tiệm. Còn AJ, ra ngoài sử lý mấy thùng mì đi! Mau mau!”

Yến Phi thở dài, nhìn sang cậu bạn:

“Chuyện cậu muốn nói để khi khác nhé? Nó có quan trọng lắm không?”

AJ lắc đầu:

“Cũng chẳng có gì. Hẹn lúc khác sẽ cho Tiểu Phi biết.”

AJ lầm lũi cất bước, chưa ra đến cửa thì đã nghe Diễm Quỳnh nói ngay:

“Tiểu Phi, cậu có nghe tin gì chưa? Sáng nay người ta lại phát hiện một cái xác nữa đó. Lần
này cũng giống mấy lần trước! Eo ơi, sao giống ma thế nhỉ!”

“Ừ, tớ có nghe. Đáng sợ thật! Không biết chuyện gì đang xảy ra!”

“Hay là có tên sát thủ máu lạnh đang xuất hiện ở phố Hoa Đạo? Đã có mấy người chết rồi, không biết có đến lượt mình không nữa!”

Diễm Quỳnh run cả người. Con bé thấy rợn tóc gáy với mấy cái việc thế này. Ngay cửa, AJ lặng im trong chốc lát với đôi mắt đầy suy tư rồi rời phòng.
Trưa hôm đó, AJ rời tiệm mì đi dạo một lúc. Đang đi thì bất chợt thấy có đám đông vây quanh ở phía xa, hình như là xảy ra chuyện gì thì phải! AJ liền tiến đến gần. Từ phía sau, cậu cố rướn người lên nhìn vào bên trong, nơi những người này đang tụ tập lại xem. AJ ngạc nhiên, trước mặt là một xác chết trắng bệch, trông thân hình như mềm nhũn, nằm dựa vào bức tường đá cũ. Và hiển nhiên, cậu lại thấy dấu răng trên cổ xác chết, giống hệt lần trước…

AJ rời khỏi đám đông, bước từng bước chậm chạp. Sự việc này ngày càng nghiêm trọng, cần phải giải quyết vấn đề này thôi.

*****

Bịch! Bịch! Bịch! AJ ném từng tên thuộc hạ xuống đất, lòng đang rất giận dữ. AJ túm lấy gã Lông Xám, trừng mắt nhìn hắn:

“Tại sao chúng bây vẫn chưa xử lý cái đám Dạ Ma xa lạ đó? Tại sao?”

Lông Xám nuốt nước bọt, mặt tái nhợt:

“Chủ… chủ nhân bớt nóng! Chúng thuộc hạ đang định báo cho người biết về chúng đấy ạ!”

“Báo cái gì? Dạo gần đây có rất nhiều xác chết ở phố Hoa Đạo, tất cả đều do Dạ Ma gây ra! Vì sao có chuyện như thế! Đó là những Dạ Ma đã xuất hiện vào ban ngày, các ngươi có biết không?”

“Dạ… dạ biết! Đó là điều thuộc hạ định báo với chủ nhân!”

AJ quẳng gã ma ốm yếu vào gốc cây. Cậu liếc mắt qua mấy tên thuộc hạ nằm lăn lộn dưới đất. Linh Tinh sợ đến mức không dám ngẩng mặt. Gã Xù Xì chân đứng không vững. Còn kế bên Chân Đen ra vẻ khép nép.

“Nào! Nói ta nghe! Nói rõ về chuyện này xem!!!” – AJ quát.

Tất cả đều dồn mắt về phía Chân Đen. Tên ma xương ốm đành lên tiếng:

“Chúng thuộc hạ bất tài, chưa kịp điều tra được gì về kẻ đứng phía sau mấy tên Dạ Ma kia thì bất ngờ hay tin: chúng bắt đầu xuất hiện được vào ban ngày và ra tay tấn công con người! Thật không thể tin nổi!”

“Ý ngươi là sau cái lần ta giao đấu với chúng xong thì ngay sau đó chúng đã có thể xuất hiện vào ban ngày?”

“Vâng, đúng thế! Thuộc hạ bảo Linh Tinh tiếp tục điều tra nhưng xem ra tình hình đã vượt khỏi phạm vi cho phép của chúng thuộc hạ nên đành bất lực!”

AJ siết chặt tay, nghiến răn, cái nhìn lạnh băng:

“Nghĩa là bây giờ các ngươi hoàn toàn thua chúng? Thua một cách thảm hại?”

Lũ ma đói chợt nín khe. Xù Xì liếc qua liếc lại rồi tự dưng vờ bảo:

“Có lẽ là vì… chủ nhân của chúng quá lợi hại!”

Lập tức AJ lia ánh nhìn đe dọa về hắn:

“Ngươi ám chỉ ta bất tài ư?”

“Ơ, dạ đâu dám! Ý thuộc hạ là vì chúng được chủ nhân của chúng truyền phép nhiều nên chúng mới xuất hiện được vào ban ngày! Không như chúng thuộc hạ đây, vẫn còn kém cỏi.”

“Ta hỏi, bây giờ các ngươi muốn gì?”

Cả đám nhìn nhau. Chân Đen mạnh dạn:

“Được, nếu chủ nhân đã hỏi thế thì thuộc hạ xin nói thẳng. Bây giờ sự việc ra nông nỗi này rồi chỉ còn một cách là chủ nhân hãy cho chúng thuộc hạ thêm phép để xuất hiện vào ban ngày. Chỉ có vậy thì mới tiếp tục xử lý cái đám Dạ Ma cùng kẻ đứng đằng sau!”

Nghe xong lời đề nghị thẳng thừng của tên thuộc hạ, AJ đã im lặng!!! Không khí trên bãi đất trống thật nặng nề.

Mấy giây sau, giọng AJ vang lên, trầm nhưng rõ:

“Có chắc nếu lần này ta cho các ngươi xuất hiện được vào ban ngày thì các ngươi sẽ giải quyết rốt ráo việc này trong vòng ba ngày?”

Chân Đen ngước lên:

“Ba ngày! Chắc chắn rồi chủ nhân! Chỉ cần chúng thuộc hạ có thể xuất hiện vào ban ngày thì lập tức xử chúng ngay rồi sẽ mang xác chúng về đưa cho ngài!”

AJ tự dưng quay lưng đi. Chính vì thế mà đám Dạ Ma đã không biết rằng, kẻ đáng sợ đó đã nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Tốt! Được rồi, ta sẽ để các ngươi xuất hiện vào ban ngày và đây sẽ là lần truyền phép cuối cùng ta ban cho, sẽ không còn bất kỳ lần nào nữa!”

Đám ma vô cùng khoái chí về điều đó. Chúng không ngờ “việc đòi hỏi” lần này lại dễ dàng như vậy! Chúng đồng thanh đáp dạ.

Chợt, có tiếng bước chân, lũ ma đói và AJ xoay qua.

“Tui phải nói bao nhiêu lần cậu mới hiểu? Tui và cậu không còn lý do gì để gặp nhau nữa, đừng đến làm phiền tui!” – AJ khó chịu nhìn về phía Du Hạo.

Đối diện, Du Hạo hỏi ngay không dài dòng:

“Lúc nãy cậu và đám thuộc hạ lại âm mưu chuyện gì nữa sao?”

“Tui về! Tui không muốn nghe những câu vớ vẩn như thế đâu.”

“Khoan, đứng lại! AJ, cậu đã lấy cắp quyển sách cấm kỵ rồi phải không?”

Du Hạo tưởng rằng AJ sẽ chối nhưng nào ngờ cậu bạn lại thừa nhận:

“Ừ, tui lấy nó vào đêm qua. Giờ nó đang nằm trong tay tui. Bất ngờ thật, hóa ra Du Thượng lại giấu dười sàn nhà gỗ, chỗ ở của cậu!”

“Tớ biết ngay là thế! Hôm qua cậu đã nghe cuộc trò chuyện của tớ và Song Song. Lẽ ra tớ nên cẩn thận đề phòng cậu!” – Du Hạo giận bản thân.

AJ cười, lắc đầu:

“Dù cậu có cẩn thận đến mấy tui cũng sẽ tìm đủ mọi cách để lấy nó! Tui không muốn cậu trao nó cho Hội Nhật Hoàng!”

“AJ, dừng lại đi! Trả quyển sách cho tớ! Quyển sách rất nguy hiểm! Nó sẽ giết cậu! Tớ không muốn chuyện đó xảy ra đâu!”

AJ nhíu mày, ngoáy lỗ tai:

“Tui có nghe lầm không, cậu lo cho tui à? Cậu đâu có tốt lành như vậy! Tui sẽ luyện phép trong quyển sách cấm kỵ đó, không có gì ngăn tui được!”

“Cả Phi Phi luôn ư?”

“Giờ này mà cậu còn gọi Tiểu Phi bằng cái tên Phi Phi? Dẹp ngay đi!”

Du Hạo, với đôi mắt kiên quyết:

“Cậu thích Phi Phi? Và điều cậu làm cho cô ấy là thế này sao? Dối trá, che giấu tất cả một cách tàn nhẫn! Nếu vậy thì cậu hãy rời xa Phi Phi!”

“Đủ rồi! Đừng ai bảo tui phải rời xa Tiểu Phi! Tui là một kẻ dối trá, độc ác nhưng ít ra tui vẫn hiểu một điều, đó là dù thế nào đi nữa cũng không thể rời xa người mình yêu thương!”

Du Hạo biết AJ ám chỉ điều gì. AJ tiếp:

“Du Hạo, chính cậu là người từ bỏ Tiểu Phi vì vậy cậu không có quyền chen vào cuộc sống của cô ấy nữa! Đừng tự tiện quyết định thêm bất cứ điều gì trong cuộc đời cô ấy! Khi nào Tiểu Phi không cần tui thì

Trang: [<] 1, 62, 63, [64] ,65,66 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT