|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Cố Nhiên!”
Lần này thì cả ba cái miệng cùng nói:
“Con trai của nhà họ Thẩm ư? Nhà họ Thẩm vẫn còn một người sống sót?”
“Vâng, sự thật là vậy đấy!” – Song Song thay lời cậu bạn tiếp.
Vương Đại lắc đầu:
“Rắc rối đây! Nhà họ Thẩm còn sót lại một giọt máu, chắc chắn cậu bé đó sẽ tìm cách trả thù nhà họ Du!”
“Mục đích AJ trở về phố Hoa Đạo là để trả thù, người cậu ấy nhắm đến chính là con. AJ bị Dạ Ma cắn nhưng không chết và sau lần đó cậu ấy luyện được ma thuật. Con không biết vì sao cậu ấy biết về quyền sách cấm kỵ. Vì không cẩn thận con đã lỡ tiết lộ ra chỗ cất giấu quyển sách, cuối cùng…”
“Cuối cùng thằng bé đó đã lấy mất chứ gì? Hơi, sao lại ra nông nỗi này!” – Phùng Đỉnh chán chường.
Kim Ban bảo:
“Con đã hỏi cậu ta về việc này chưa?”
“Con đã đến gặp AJ. Cậu ấy chẳng những không chối mà còn nhất quyết không bao giờ trả nó lại cho con!” – Du Hạo rũ người.
Kim Ban trầm tư suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng:
“Chuyện đã đến nước này thì chỉ còn một cách là giải quyết theo cách trước đây thôi! Dùng phép “phong ấn thuật” thu phục quyển sách ma thuật!”
“Phong ấn thuật? Thế nghĩa là sao?” – Song Song khó hiểu.
“Nói đơn giả là thuật “phong ấn” đó. Nếu muốn giam một vật thể có ma thuật cao thì phải “phong ấn” nó. Ý là dùng dấu ấn niêm phong lại!”
Thấy hai đứa trẻ cứ ngơ ngác Kim Ban đứng dậy ra dấu:
“Cả hai đi theo bác. Lần trước Song Song có hỏi vì sao bố A Hạo lại không niêm phong cả quyển sách ma thuật thì bây giờ bác sẽ giải thích cho nghe!”
Tất cả rời phòng lớn để đi đến phòng cấm. Đó hiển nhiên là một căn phòng trống, không có gì cả ngoài một cánh cửa ở cuối phòng. Cánh cửa cổ xưa với những đường trang trí bí ẩn và chằng chịt. Kim Ban xoay lại:
“Trước khi cho các con vào xem nơi giam giữ quyển sách ma thuật bác sẽ nói đến vài vấn đề. Sự thật thì việc quyển sách bị lấy mất không phải là mới xảy ra. Lúc trước mấy trăm năm quyển sách này cũng có vài lần bị đánh cắp!”
“Sao? Thật thế ư? Vậy làm cách nào quyển sách lại trở về chỗ cũ?” – Du Hạo kinh ngạc.
“Cái này trong cuốn “Nhật ký Nhật Ma” của tổ tiên có đề cập. Các tổ tiên viết rằng « Nếu quyển sách cấm kỵ bị lấy cắp và biết rõ ai đang nắm giữ nó thì cần phải có một người học phép phong ấn thuật để phong ấn nó lại như thế thì mới mong tai họa không xảy ra. » Các con hiểu chứ?”
“Ý các cụ Nhật Ma là cần một người học phép phong ấn để giam quyển sách?”
“A Hạo nói đúng. Phép phong ấn được cất giữ và lưu truyền trong quyển sách “Phong ấn thuật sách cấm kỵ”! Chỉ có người nào học được phép này thì mới đủ khả năng niêm phong hoàn toàn quyển sách cấm kỵ đó!”
Song Song đặt tay lên môi:
“Cháu hiểu rồi! Đấy là lý do vì sao chú Thượng lại không phong ấn quyển
sách cấm kỵ được là bởi vì chú ấy không hề học phép phong ấn thuật!”
Vương Đại gật gù:
“Cháu đã hiểu ra được vấn đề mấu chốt rồi đấy. Nguyên nhân thật sự là: kẻ nào học phép trong quyển sách cấm kỵ đều không thể học phép phong ấn thuật được! Vì đó là hai dòng phép trái chiều, giống như âm và dương, sáng và tối. Nói chính xác rằng, kẻ giữ quyển sách cấm kỵ không thể và mãi mãi không đủ khả năng phong ấn quyển sách!”
“Chính thế nên các cụ Nhật Ma mới bảo tìm một người khác học phép phong ấn thuật. Chỉ có người đó mới niêm phong được quyển sách cấm kỵ ấy!”
Bây giờ thì hai đứa trẻ đã hiểu lý do Du Thượng chỉ niêm phong mùi ma thuật mà không niêm phong cả quyển sách là vì ông không đủ khả năng làm thế!
“Bây giờ hai đứa đã hiểu vấn đề căn bản về quyển sách cấm kỵ thì bác sẽ cho các con xem nơi giam giữ nó và cả quyển “Phong ấn thuật sách cấm kỵ”!”
Kim Ban vừa dứt lời thì đồng thời mở cánh cửa ở cuối phòng ra. Du Hạo và Song Song bước vào, thứ đầu tiên chúng thấy là một cái bệ cao, trên thân bệ có khắc ký hiệu cái vòng tròn, ở giữa là hình tam giác ngược.
“Đó là dấu ấn của phép phong ấn thuật! Khi con ra lệnh phong ấn quyển sách cấm kỵ thì ký hiệu này sẽ xuất hiện giam nó lại!”
“Nhưng nếu quyển sách bị niêm phong thì làm sao chú Thượng lấy được?”
“Câu hỏi của cháu khá đấy Song Song. Chắc cháu biết vào đêm trăng tròn thì Dạ Ma sẽ mạnh lên và đó là cũng là thời điểm phép niêm phong bị biến mất!” – Phùng Đỉnh giảng thích.
“Cái gì? Phong ấn bị biến mất, tại sao?” – Du Hạo thốt lên.
“Cái này vẫn không rõ, chỉ biết sự thật là như vậy. Bố con chắc chắn biết điều này nên đã lấy cắp quyển sách vào thời điểm trăng tròn!”
Đúng lúc, Kim Ban lấy xuống cho Du Hạo và Song Song xem một quyển sách khá dày, bên ngoài đề tựa “ Phong ấn thuật sách cấm kỵ”. Cầm quyển sách, Du Hạo có vẻ thích thứ thuật phong ấn này.
“Thế bây giờ việc chúng ta cần làm là tìm ra một người luyện thuật phong ấn? Vậy các bác đã chọn được ai chưa?”
“Cháu nói đúng, Song Song. Còn người mọi người chọn chính là…”
Tự dưng sáu con mắt của ba ông lão hướng về phía Du Hạo đang mải mê lật từng trang sách trong quyển phong ấn. Du Hạo ngước lên, chỉ vào mặt mình:
“Là con ư? Mọi người bảo con luyện thuật phong ấn?”
“Ở đây chỉ toàn lão già. Gia đình con thì chẳng ai giỏi phép bằng con nên không phải con thì là ai?” – Phùng Đỉnh trêu.
“Nhưng… chưa chắc con lĩnh hội được thuật này. Nó lạ quá!”
“Điều đó con không cần lo, chúng ta sẽ chỉ dạy thêm để con nâng cao trình độ ma pháp. Thuật này cũng chẳng có gì khó khăn. Với lại cái gì cũng phải có sự may rủi thôi, chúng ta đành phải thử, không còn cách nào khác.”
Du Hạo gãi đầu khó xử. Bên cạnh, Song Song bảo:
“Các bác nói đúng đó. Chuyện đã đến nước này thì đành phải thử thôi. Xem như cậu vì Tiểu Phi và vì AJ.”
Thấy Du Hạo lưỡng lự, Kim Ban vuốt râu:
“A Hạo à, bác có vần đề này muốn nói cho con biết trước khi con quyết định vì sự chọn lựa thuộc về con. Thằng bé đó tên AJ đúng không? Nếu con luyện thuật phong ấn thì khi giao đấu với AJ, thuật đó có thể sẽ giết chết cậu ấy!!! Nói cách khác, con sẽ là người giết AJ!”
“Sao cơ???” – Mắt Du Hạo mở to sửng sốt.
*****
Lúc này, trên ngọn đồi phía sau trường tiểu học, AJ và Yến Phi đang ngồi bên nhau dưới gốc cây to mười năm trước. Cả hai cùng nhìn về phía trước ngắm nhìn bầu trời trong xanh cao vời vợi cùng những đám mây trắng muốt.
“AJ, sao tự dưng cậu lại muốn chúng ta lên đây vậy?” – Yến Phi hỏi.
AJ đưa tay vén nhẹ mái tóc dài của cô gái, giọng thật dịu dàng:
“Thỉnh thoàng AJ muốn cùng Tiểu Phi ôn lại kỷ niệm cũ thôi!”
Yến Phi cười lém lỉnh, ngã đầu lên bờ vai AJ. Anh chàng cũng quàng tay qua siết chặt đôi vai mỏng manh kia. Im lặng một lúc, Yến Phi nói:
“AJ, cậu có biết khi thích nhau người con gái hay hỏi người con trai một câu thế này “ Vì sao anh lại thích em?” không?”
“Vậy à?”
“Ừ!” – Yến Phi gật gù – “Thế giờ tớ sẽ hỏi cậu: Vì sao cậu lại thích tớ?”
“Tớ vốn rất kém môn “hỏi-trả lời”. Với lại câu này khó quá!”
Yến Phi bịt miệng cười:
“Đùa thôi, thích là thích đâu cần lý do!”
“Thích là thích, đâu cần lý do ư?” – AJ lặp lại lời bạn gái, rồi đưa mắt nhìn bãi cỏ xanh mướt trong làn gió sớm – “Tiểu Phi có biết vì sao gió lại yêu cỏ cây không?”
Yến Phi ngóc đầu dậy, tròn xoe mắt vì câu hỏi kỳ lạ đó. AJ nhìn sâu vào mắt Yến Phi, cái nhìn ấm áp nhất từ trước đến nay:
“Gió yêu cỏ cây vì nhờ cỏ cây gió mới biết sự tồn tại của bản thân mình!!! Cũng như vậy, nhờ có Tiểu Phi, AJ mới nhận ra mình vẫn đang sống.”
Yến Phi cảm nhận qua đôi mắt buồn cô độc ấy ẩn chứa một tâm hồn đầy khổ đau, mất mát. Tuy không biết AJ đã gặp chuyện gì trong quá khứ nhưng con bé vẫn biết cậu ắt hẳn đã trải qua những điều đau đớn nhất.
*****
Trở lại phòng cấm, Du Hạo vẫn còn bàng hoàng vì câu nói của Kim Ban. Song Song cũng ngạc nhiên trước điều đó:
“Thuật phong ấn sẽ giết AJ? Thật vậy sao?”
“Thường là vậy. Kẻ luyện phép cấm kỵ sẽ có thể bị giết bởi thuật phong ấn!”
“Vì sao lại thế được?” – Du Hạo bối rối.
Vương Đại nghĩ gì đó liền bảo:
“Nhưng việc đó chỉ là “có thể” thôi! Trước đây cũng có vài người thoát chết. Cái đấy chỉ là xui xẻo, đúng không lão Ban?”
“Lỡ như AJ nằm trong phần xui xẻo đó thì sao?”
“Cái lão này, sao cứ như vậy? Lão nói thế A Hạo sẽ khó xử!” – Phùng Đỉnh gắt.
Kim Ban thở dài:
“Tôi chỉ muốn A Hạo biết hết tất cả về thuật phong ấn, có thế nó mới tự lựa chọn cho mình một hướng đi. Chúng ta không thể giấu giếm và ép buộc nó. Vì nếu có xảy ra chuyện không may thì A Hạo sẽ dễ dàng chấp nhận. A Hạo à, chúng ta không muốn ép con. Con cứ suy nghĩ kỹ đi!”
Du Hạo không nói gì, mái đầu cúi thấp. Kim Ban quay lưng đi. Còn hai ông nọ thì đành thôi, cũng theo sau. Trước khi rời phòng, Kim Ban cất tiếng:
“A Hạo, nếu như AJ không còn đường quay về thì đây sẽ là cách tốt nhất cho cậu ấy và để ngăn quyển sách cấm kỵ không gây thêm tội ác. Con cần dứt khoát để lựa chọn! Tương lai là sự lựa chọn của chúng ta ở hiện tại, nếu do dự ta sẽ đánh mất tương lai. Bác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




