watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1734 Lượt

để có thể nói là tôi biết thưởng hoa trong mắt một số người.
.
Từ đằng xa kia 1 bóng dáng người con gái, ôi thân quen làm sao nhưng không nói thật bây giờ gặp lại tôi thà như chúng tôi chưa quen biết thì hơn. Là Trang đang đi với 1 thằng nào đó, thằng đó tất nhiên là không phải tôi rồi. Nhìn 2 người đó cười nói ra vẻ tình tứ lắm làm cho con tim tôi đau thắt lại đau từng cơn, như thể là tim tôi vừa bị mất một mảnh vậy, hay là nó tan vỡ rồi chăng. Trái tim quặn thắt lại, tôi đã nhiều lần nghĩ đến tình cảnh này vì dạo này Trang với tôi có vẻ xa lánh nhau, nhưng điều tôi không ngờ là nó lại đến nhanh đến thế, đến vào lúc này lúc tôi với P.Thúy đang đi cùng nhau. Và giây phút 2 đôi mắt chạm vào nhau cũng đã đến, nụ cười trên môi Trang khi đang vui vẻ đi cùng với thằng kia chợt tắt khi nhìn thấy tôi. Lúc đó P.Thúy đã mua xong đồ nàng đến bên cạnh tôi vỗ nhẹ vào vai tôi.
.
– L ơi! Đi về thôi – P.Thúy gọi tôi
– Lllllll – cô nàng lại gọi tiếp
– hả….. – tôi trả lời cho có
– mình về thôi.. ..! – Thúy dục
– à…. Ừ mình đi về
– L sao thế L?, vừa nãi có chuyện gì à? – nhìn thấy bộ mặt đưa đám của tôi Thúy hỏi.
– Mình không! – tôi trả lời một cách miễn cưỡng.
– ……- thấy bộ dạng không muốn trả lời của tôi Thúy hết ham hỏi truyện
.
Đường đi về nhà thật yên lặng, vì P.Thúy thấy bộ dạng của tôi nên cũng không muốn hỏi gì thêm cả và như thế tôi đưa P.Thúy về nhà, rồi bằng cách nào đó tôi đi được về tới nhà mình mà không có một vụ tai nạn nào xảy ra.
.
Một cảm giác thật là hỗn độn, một cảm giác như kiểu bị phản bộ vậy nhưng tôi với Trang có là gì của nhau đâu mà phản với chả bội nhỉ. Bước lên tầng thượng, buộc bao cát lên và đấm. Tôi đấm như chưa bao giờ được đấm cả, tôi dùng tất cả các quyền pháp thiếu lâm mà tôi biết, hay những cước karate tôi nã thẳng vào cái bao cát đã được dựng lên làm nó lung lay. Tôi dám trắc ai mà ăn 1 cước karate của tôi lúc này không ngất cũng choáng chứ không có thể đỡ được một đòn nào cả, vì karate có những cước tấn công vào vùng đầu hay cổ đủ để làm bạn ngất đi. Còn tôi bây giờ với trí óc của 1 thằng con trai vừa mới bước chân vào lớp 10 thì đầu óc tôi đang hiện lên 2 chữ “PHẢN BỘI” to đùng trong đầu. Với những giọt mồ hôi đang chảy quanh người. Nằm vật xuống đất…..
.
Rè…rè…rè điện thoại tôi rung lên từng hồi (tôi có thói quen là ít khi để chuông toàn để rung). Là Trang gọi, bây giờ thật lòng tôi không còn tâm trí nào để nghe điện thoại của Trang nữa. Tôi tắt điện thoại không nghe và một lần nữa điện thoại lại rung. Lần này tôi nhấc máy.
.
– gì ! – tôi không có chút cảm xúc gì để nghe cuộc điện thoại này
– L à, gặp mình một chút được không – sau khi phản bội tôi mà cô vẫn đòi gặp tôi trắc định làm gì làm cho nước mắt tôi rơi trắc
– Mình bận rồi – tôi từ chối lời mời, mình bận là 1 câu trả lời hoàn hảo vì người nghe không có quyền gì để hỏi mình bận gì
– Ừ, vậy thôi vậy – trả lời tôi bằng một giọnh ỉu sìu
– ừ – tôi đang định cúp máy thì
– à,

mà này bao giờ cậu rảnh tớ muốn gặp cậu – vẫn chưa từ bỏ ý định gặp tôi sao
– Mình không biết được – và đây không biết được cũng trả lời hay của tôi không biết được thì đơn giản là tôi không biết được người nghe không có lý gì mà hỏi thêm.
– Ừ! Thế bao giờ cậu rảnh gặp tớ một chút nhé. – vẫn không từ bỏ tôi chịu cô rồi
– Ừ.
.
Tôi ngồi dậy xuống dưới bước ra khỏi nhà đóng cửa, tự rưng tôi muốn đi lang thang đâu đó, tôi không biết nên đi về đâu, chân tôi cứ bước đi mặc kệ cho nó bước đi đâu.
Rào… Rào….
.
Từng cơn mưa mặng hạt bắt đầu rơi chân tôi vẫn bước mặc kệ trời đang mưa. Rồi không hay tôi bước đến quán cafe hôm qua tôi ngồi với H.Phương. đẩy cửa bước vào và……
Chap 6:
.
Tôi dừng chân lại ở một quán cafe, nơi có những ánh đèn hiu hắt mờ mờ ảo ảo trong màn mưa đêm đang chiếu vào mái hiên của quán. Một quán cafe mà hôm qua tôi với H.Phương vừa ngồi hôm qua, còn bây giờ tôi không làm chủ được đôi chân này mặc cho nó bước, nó cứ bước đi thôi tôi không biết nó muốn đi đâu, nên tôi cứ kệ. Mọi thứ xung quanh tôi chìm vào hư vô, nơi thực tại vào quá khứ không thể phân biệt được. Thế là để đôi chân dẫn bước tôi lạc vào quán cafe hôm qua tôi với H.Phương ngồi.
.
Bước vào, quán vẫn thế vẫn vắng khách. Chọn lựa một chai rượu và chỗ ngồi hôm qua tôi an vị. Mới hôm qua thôi vẫn có 2 người ngồi đây mà sao hôm nay chỉ có 1, vẫn thế

hôm nào 2 người vẫn còn tay trong tay bước đi nhưng sao giờ chỉ còn mình tôi với cơn mưa đêm dài lê thê. Cảm thấy buồn một nỗi buồn cực độ, đau như ngàn viết dao cứa vào hay có những con dao đâm thẳng vào tim làm nó vụ vỡ. Rót 1 chén rượu ra, tôi uống 1 hơi hết luôn và cứ thế dần dần cũng hết nửa chai thì….. Trang bước vào quán. Đúng đấy chính sác rồi không ai khác ngoài Trang người con gái làm tôi đau
Tôi sẽ cảm thấy vui vẻ nếu không có sự kiện chiều nay. Nhưng với những cái khoác tay đầy tình tứ hay những cái nắm tay chao cho nhau yêu thương thế kia, tôi rất muốn tin đó không phải sự thật, thật vẫn là sự thật, nó vẫn làm chúng ta đau như chưa hề làm gì cả.
.
Trang bước đến bên tôi.
– Sao cậu lại ngồi đây? – Trang đến hỏi thăm. Lúc trước sao em không hỏi mà lại đến hỏi ngay lúc này lúc tôi “không cần em nhất” để em hỏi
– .. …………. – tôi không trả lời chỉ ngẩng đầu lên cười đểu 1 cái. Ném cho Trang 1 điệu cười khinh bỉ tôi rót rượu uống tiếp.
– Sao cậu lại uống nhiều rượu thế ? – lại một câu hỏi nữa từ Trang.
– Tôi làm gì không cần cô quan tâm! – có chút hơi rượu thêm với khí nóng trong người từ vừa nãi tôi bộc phát
– Cô là gì của tôi mà đòi Có quyền hỏi han tôi? Cô chẳng là gì cả. Chỉ là một người tôi từng yêu trong quá khứ thôi. Bây giờ cô biến đi được chưa, đi về với thằng cha đó đi, để tôi ở đây tôi không cần cô thương hại. Tránh xa tôi ra – tôi thay đổi cách xưng hô mặc kệ Trang cí như thế nào đi chăng nữa tôi cũng không quan tâm.
.
…..bốp…….chát…… Một cái tát từ Trang vào mặt tôi.
.
– Cô là cái thá gì mà……
………..vìu….. Chát một cái tát nữa được bay ra và người nhận lấy cái tát lúc này không ai ngoài Trang nàng đã lãnh nguyên 1 bàn tay vào 1bên má mình, và cú tát đó không phải của tôi, tôi không thể phũ với con gái như thế mà đặc biệt là người tôi yêu trước kia. Vậy cái tát vừa rồi là do ai ???
.
– Sao cô lại tát tôi ??? – trang nói, cô tát tôi thì được trắc
– Thế sao bạn tát L ? – một giọng nói quên thuộc vang lên.
– Tôi tát kệ tôi!, cô lấy tư cách gì xen vào …. – không nói lý lẽ gì mà
– Tôi là người yêu của L vậy đủ tư cách chưa, trước khi nói người khác không đủ tư cách thì xem lại mình đi – …. Nói câu này hay…!
.
Trang dơ tay lên định tát cô gái đó nhưng tôi đã giữ được tay Trang lại.
.
– Thế bây giờ cô muốn gì?, đánh tôi chưa đủ hả mà đánh cả người yêu tôi tôi gằn giọng nói.
– Cậu…..cậu….. – không nói được câu gì nữa Trang quay mặt bước đi.
.
Còn tôi thì đứng như chời trồng ở đấy. Trắc các bạn vẫn thắc mắc người tát Trang vừa nãi là ai đúng không, người đó là H.Phương, lúc tôi cãi nhau với Trang thì H.Phương đã bước vào cửa từ lâu rồi.
.
H.Phương nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh tôi.
.
– Cậu với cái bạn vừa nãy có chuyện gì à? – H.Phương nhẹ nhàng hỏi tôi
– À! Không có chuyện gì đâu, mà vừa nãy mình xin lỗi nhé, đã để cậu phải….- tôi cố kìm nén những bức xúc để trả lời H.Phương một các nhẹ nhàng nhất có thể.
– không có gì đâu – tôi đang nói thì H.Phương cắt lời tôi.
– ừ – thật sự lúc này tôi trống rỗng tôi không muốn nói chuyện với ai tôi muốn 1 mình
– L này! Đừng giữ mọi chuyện trong lòng làm gì, hãy nói ra nó sẽ giúp ta thoải máy hơn đấy – H.Phương thật là tâm lý
– nhưng…… – với đôi mắt long lanh như ngọc kia, tôi không thể không bị cám dỗ bởi ma lực của nó
.
Thế là tôi kể từng kỉ niệm của tôi với Trang cho H.Phương nghe một các từ tốn. Tôi không biết tại sao tôi lại có thể nói hết mọi chuyện của mình ra cho H.Phương như thế, tôi với H.Phương quen chưa được bao lâu mà, tôi có thể nói ra đúng là lạ thật đấy lần đầu tiên tôi có thể thoải nói với một người vừa mới quen một cách khá thoải mái như thế này.
.
Thanh toán tiền chai rượu xong tôi với H.Phương bước ra ngoài đi về, trời đã ngớt mưa được một lúc rồi. Kể từ khi tôi kể câu chuyện ra thì H.Phương không nói gì, em ấy cứ lẳng lặng bước đi theo tôi mà không nói một lời nào. Đột nhiên tôi cảm thấy đau đầu chóng mặt quá
.
Aaaaaaa…aaaaa.aaaaa
Đầu tôi đau như búa bổ, tôi ngã khụy xuống đất, cái nơi nà cảm giác mát lạnh tôi bắt đầu cảm thấy mặt mình toàn nước. Rồi tôi ngất đi không biết mình đi đâu, cái này mà H.Phương bán xang trung quốc tôi cũng chả biết ấy chứ.
.
2h sáng tôi tỉnh dậy bở vì cảm giác háo nước kinh khủng,

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,8 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT