watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1644 Lượt

ba. …

Lần thứ tư em rời Đà Lạt. Tôi biết. Tôi thực sự biết! Nằm yên lặng, tôi điều hoà nhịp tim và giữ cho hơi thở đều đặn như thể vẫn đang say ngủ. Cả đêm hôm trước, ngoại trừ những lúc lơ mơ nghe tiếng mưa rơi gõ đều vào tấm kính cửa, tôi giữ những ngón tay mình đan trong mái tóc em, giữ cho mái đầu em ngả yên trên ngực. Bản năng của một con sói nơi thảo nguyên cho tôi biết trong vùng vô tận mênh mông của nỗi cô đơn – đâu sẽ là lúc những hố đen cảm giác lại lướt qua đời. Khi khí trời còn ẩm ướt hơi mưa, những ngôi sao mất hút giữa mây đen sẫm như một tấm màn nhung thẫm lại, hơi thở luyễnh loãng của gió của sương lùa rất nhẹ qua những khe cửa, em chuồi ra khỏi vòng tay tôi êm ái, những ngón chân trần bấm nhẹ nhàng trên thảm, khẽ khàng thu dọn đồ đạc, tránh gây ra những tiếng động nhỏ nhất. Quay lưng lại phía giường, em thay váy áo trước mặt tôi. Những lọn tóc mềm mại đổ xuống bờ vai trần, những mảng sáng nhập nhoạng chảy trên lưng rồi rơi xuống chiếc eo nhỏ thon, lần áo lụa mơ hồ như sột soạt rất khẽ. Thậm chí không quay lại nhìn tôi lấy một lần, em nhẹ nhàng lách mình ra cửa, chìm khuất xa dần trên con đường bồng bềnh tràn sương trắng. …

Tôi sẽ làm gì nếu giữ em ở bên?

Mãi mãi… …

Một căn nhà trắng trên một thảo nguyên xanh. …

Em sẽ là ai khi bên tôi? Sẽ đi đâu về đâu những viễn du vòng quanh thế giới, em tìm gì khi mọi miền đất phù du đều không phải là chốn neo dừng? Sẽ đi đâu về đâu hai nửa rời rạc, hoang mang em và hoang hoải tôi? Sẽ đi đâu về đâu những khoảng trời trăng vỡ, góc ba – phần – tư…? Sẽ đi đâu về đâu những giấc mơ đêm, những sóng ngầm nén dồn khi quay gót đi trốn chạy những câu chia tay ly biệt? Sẽ đi đâu về đâu khi trái tim tôi, trái tim bất trị, chẳng bao giờ đưa ra một lời hứa hẹn chung thuỷ nào với bình minh cuộc sống? Căn phòng này đã từng có bao nhiêu cánh bướm dừng chân… Ngôi nhà này đã chứng kiến tàn canh bao cuộc rượu…

Yêu một người, là ban cho người đó quyền năng làm mình đau.

Nhớ một người, là tự tước đi của mình niềm vui không ràng buộc. … Chỉ có ở bên em – tôi mới thấy bình yên cuộc sống.

Chỉ có ở bên em – tôi mới thấy sợ hãi trước mong manh cuộc sống. …

Tôi chưa từng có can đảm giữ em ở bên. Mỗi một bình minh mưa đều có thể là lần sau cuối… Trên mảnh toan tối màu loang vết… tôi vẽ ngôi nhà trắng trên một thảo nguyên xanh. …

Em yêu. Triệu triệu vì tinh tú trên cao kia, có ngôi sao nào giữ hộ tôi và em một điều kỳ diệu không?…
Em đến anh bây giờ được không?

Chỉ là một tin nhắn.

Từ một số điện thoại lạ hoắc.

Cộc lốc.

Đơn giản. Không rào đón. Như một cú đấm mạnh.

Lần nào trở lại với Lang Biang, em cũng ùa về với tôi bằng một cách thức như vậy. Tôi biết thế. Và tôi chờ thế. Những ngày không em, trời Đà Lạt xanh và trong nhợt nhạt, cỏ và hoa ủ trong mình cội rễ, lá mầm và những hương thơm trống rỗng, dã quỳ và cẩm tú cầu tươi nở thản nhiên, những con ngựa trong tầu bồn chồn gõ móng mỗi khi tôi đưa tay vuốt dọc cần cổ chúng. Cuộc sống phồng phềnh tự nhiên trôi, hờ hững và nén chặt, lờ đi mọi cuộn xoáy ẩn nấp khắp nơi trong những khoảng khắc tôi nhíu mày giấu đi những quặn thắt trong lồng ngực. Tôi nhốt kín và khoá chặt mọi giác quan – tránh xa miền đất đau đáu của những khắc khoải – nơi mà một tiếng chim non rúc khẽ như một nốt trong veo gõ vào không gian ban mai cũng có thể làm choáng váng, một ngọn gió lạnh se cũng đẩy đưa những ám ảnh giật mình. Lặn chìm vào lẩn khuất trong chính tôi, tôi để mình trôi qua những tháng ngày sáng trưa chiều tối nơi miền đất lạnh.

Không có em.

Cuộc sống vẫn vẹn nguyên là như thế. Nhưng những nỗi không tên cứ ngày một dày thêm, đè nặng thành những nhức nhối ngưng tụ. Những rung động khẽ khàng từ chiếc điện thoại đã trở thành những day dứt không sao ngăn nổi. Cái vật nhỏ bé con người phát minh ra để làm dụng cụ liên lạc, với tôi, đã mang một chức năng hoàn toàn khác.

Nó chiếm hữu. Và nó điều khiển.

Dù ở bất cứ nơi đâu, mỗi khi nó rung lên, báo hiệu có tin nhắn, tôi cũng đều thấy hơi thở của mình thắt quặn, ngưng lại một nhịp đập. Khi ngón tay cái nhấn vào nút open message, tôi đều nín thở trước cái tích tắc mà những con chữ không dấu hiện ra… buổi trưa uể oải và buổi tối ngát ngái, tôi nằm trên giường và chìm vào cơn mê bải hoải, trong tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại, để rồi nhiều lúc giữa những phút chập chờn, chiếc máy rung lên, truyền những xung động lạnh lùng vào bàn tay, chạy lên cánh tay, lên não và vào thẳng trong ngực… và ngay giữa những cơn ngủ ấy… tôi vẫn thấy tim mình ngừng đập, lắng xuống…

Luôn luôn là thế. Không một lần nào khác.

Và không một lúc nào khác… Để rồi tôi kiềm giữ hơi thở, rồi lại lén lút nhẹ nhàng điều hoà khi đã biết đó không phải là em. Hít sâu ba lần, giữ lại vẻ bình thản, và nhấn phím delete những “gặp nhau ở quán 5 giờ chiều nhé”, “có trận độ hay lắm có nhận không?”, “em đã soạn xong hợp đồng đặt trên bàn sếp rồi đấy ạ”, “lễ của khách Vip chiều nay có cần làm hoa đặc biệt không, thưa anh?”… Phía sau những giây tim ngừng đập ấy lại là một khoảng mênh mang.

Trống và trắng. …
Nỗi khát khao đã trở thành niềm ám ảnh nhức nhối!

Đà Lạt ngày một lạnh, những cơn gió thổi veo vút lúc hoàng hôn không còn là những se sắt nhẹ nhàng luồn qua khe áo mà đã mang những ngọt sắc của những mũi kim li ti châm vào da thịt. Mùa đông lừ đừ đến khi mùa thu vẫn còn uể oải làm đỏ cuống những phiến lá cẩm tú cầu. Những ly cocktail B52 ấm sực bán được ngày càng nhiều, và những vị khách dễ tính nhất cũng không quên xin thêm một cây nến đặt trên bàn, bên những bình hoa hồng ngút ngát thơm. Tối tối, tôi lặng lẽ ngồi bên một chiếc bàn trong góc khuất, lơ đãng quan sát những vị khách đến rồi lại đi, thi thoảng lại ra hiệu cho phục vụ bàn tặng cho họ một ly kem đôi, hoặc một đĩa hoa quả tình nhân sau bữa tối nhiều gia vị cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

“Tu mười năm mới được ngồi cùng thuyền”…

cái sự hữu duyên trong một câu nói tôi đã vô tình đọc ở đâu đó tỏ ra đặc biệt hữu dụng trong cái nghề lúc nào cũng cần trái tim nóng và cái đầu lạnh. Loài người đang thừa thãi tính toan, và quá thiếu sự lãng mạn.

Ai là người điền được vào những chỗ khuyết mà người khác đang cần đang thiếu – kẻ đó nắm được chìa khoá của thành công.

Bất kỳ mối tình hay bất kỳ một cuộc hẹn hò nào cũng cần những cái duyên không sắp đặt. Khi người ta đến với nhau dưới cái nhìn xét soi tỉnh táo, đôi khi phải tự cho mình một lý do để tiếp tục dấn bước hay chấm dứt một mối quan hệ. Trong không gian lúc nào cũng thấm đẫm hương hoa hồng và lung linh ánh nến, tôi hữu ý thả vào những vô tình, mang những cái “duyên” đến cho những cặp tình nhân đang khát khao một dấu hiệu may mắn, giống hệt như khi người ta nín thở chơi trò bứt hoa bói lá yêu – hay – không – yêu.

Tôi đứng trong bóng tối, và đóng vai vị thần ái tình… Hôm nay là một cụm thạch thảo bó lơ đãng bằng dây gai, mai là một chiếc khăn tay nhỏ với mùi tinh dầu oải hương, ngày kia là cà vạt màu huyết dụ… những ly kem đôi đựng trong cốc đôi mà phải chụm đầu mới ăn được… những giọt trà mật ong trong vắt thơm ngát trong những chiếc cốc mang hình hai nửa trái tim…

Những món quà lặt vặt trong những lúc khách hàng không ngờ đến tỏ ra có tác dụng đặc biệt xua tan đi những giận hờn bất chợt hoặc thêm vào những êm đềm lơ đãng. Tôi để mặc cho mình khuấy động chiếc đũa thần cảm giác, sắp đặt mọi vật theo những sáng tạo nhất thời. Và gió lao xao… Và trúc lao xao… Và trăng lúc tròn lúc khuyết…

Tình nhân tìm tình nhân.

Cố nhân tìm cố nhân.

Thành phố buồn chỉ vắng với những người không có đôi, còn trong không gian quán xá của tôi – những ấm áp đông vui tìm về không đêm nào ngơi ngớt. Đêm xuống. Khi những dạ khách cuối cùng đã khuất bóng trên con đường vắng. Tôi vắt chiếc áo khoác lên vai, lững thững đi bộ trên quanh co lối về. Lấy nhịp chân xua đi cảm giác rùng mình sương lạnh. Cao nguyên xanh quanh năm lùa giá một cách gợi tình và khiến xui như thu đông miền bắc, những gã bạn phong trần của tôi đã từng thốt lên rằng cái lạnh bắc kỳ như đưa đẩy, như xô người ta đến gần nhau hơn, mùa heo may làm người vô tình nhất cũng chợt có cảm giác thèm một vòng tay ấm, thèm một căn bếp ấm, và những rủ rỉ yêu thương không ngớt khi ngoài khe cửa những tiếng rít rao báo hiệu gió mùa đông bắc tràn về. Đêm cao nguyên cũng có mãnh lực như vậy.

Mỗi khi mùa cưới ào qua, cuốn theo hàng trăm cặp nhân tình tìm về miền đất lạnh, hoa hồng, nguyệt quế và hoa giấy pháo bông ngập tràn trên phố những ngày 20.10, Giáng sinh, năm mới hay lễ tình nhân… tôi lại thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Những ngày lễ dành cho những người có đôi lại có tác dụng phụ mạnh mẽ nhất: đó là nhắc nhở cho những kẻ một mình những vắng lặng hoang mang, những khoảng ngây ngô mà lẫn lộn giữa những bộn bề đời thường, người ta đã quên hoặc cố tình không nhớ tới. Vị thần ái tình tự phong sở hữu thế giới rượu, hoa và nến, tiếng cười niềm vui và lấp lánh tiếng dương cầm… nhưng không tự xua đi được khoảng đen ngày một rộng trong trái tim trống rỗng. Trong bóng tối, tôi thích thú mang điều bất ngờ đến cho người khác, những vị khách tay trong tay đến rồi

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7 ,8 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT