|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đi. Dưới ánh trăng, tôi vừa đi vừa đá những viên sỏi lăn kêu lộc cộc, chẳng buồn nói chuyện với chiếc bóng của chính mình. Dã thú bị thương thường nương náu một mình để tự tìm thuốc chữa, gặm nhấm những đớn đau trong góc khuất một mình. Bỏ cả những độc thoại đêm miên man, bỏ qua cả những cánh bướm chập chờn không quên không nhớ. Tôi ù ì làm việc, lãm đạm sống, và thản nhiên quyết định.
Tôi trốn chạy, chối bỏ cả hiện tại lẫn quá vãng, nơi tôi có Đà Lạt.
Và em có Đà Lạt và tôi! …
9.
Nỗi khát khao đã trở thành niềm ám ảnh nhức nhối! Mọi giấc mơ của tôi đều có em. Những cơn mơ màu cam. Cháy và nóng. Mặt trời đỏ rát trên cao. Cát sa mạc khô. Thuỷ tinh vỡ. Con sói hoang trong những giấc trưa không còn lang thang trong cánh rừng rực lửa, nó nằm trên tuyết, âm thầm và bất động, khuôn ngực vạm vỡ phập phồng… Bầu trời quần đảo hết những quầng vàng đỏ đến trắng xoá. Váy xanh da trời, tóc buông xoã ngang lưng, đôi chân trần, tay cầm một bông hồng đỏ… em chạy qua khoảng tuyết đã phủ đầy trên cỏ. Tuyết xốp mềm, lả tả cuốn theo làn lụa mỏng manh… Băng qua thảo nguyên… băng qua rừng tùng… băng qua cả những con suối nhỏ đã ngưng chảy đọng băng… Mải miết. Em tìm gì trong những cơn mơ tôi? Tôi không biết! Con sói hoang lãm đạm nhìn đám mây xanh mát. Nó uể oải ngáp dài. Rồi chậm rãi đứng dậy. Bỏ đi. …
Và tôi choàng tỉnh.
Lạnh khi trán đẫm mồ hôi.
Tim đập dồn hoặc chợt lặng.
Không có em.
Thế giới bình yên của tôi đang dần mất đi âm thanh, màu sắc, hay mùi vị….
Trống và trắng. …
10.
Mùa xuân đến lâu lắc như hàng nghìn thế kỷ. Và mỗi đêm mùa đông kéo lê thê những cơn mộng dắt dây của tôi từ ngày này qua ngày khác. Mái tóc xoã mềm bình yên mát trên ngực ấm sực trở về trong những hoang lạnh hàng đêm, và những ngón tay run rẩy áp trên má, cảm giác đôi môi dịu dàng khẽ khàng chạm vào hõm vai gần cổ thường làm tim tôi nhói đau mỗi khi tan biến vào những ánh sáng đầu tiên của mặt trời thản nhiên báo hiệu một ngày mới. Những chuyến đi không ngừng nghỉ qua những miền đất luôn biến chuyển, những khí hậu thay đổi theo từng vĩ tuyến kinh tuyến từng múi giờ từng châu lục không làm bản chất của những giấc mơ thay đổi.
Không còn là những nặng nề của sự chờ đợi “Em đến anh bây giờ được không?”, không còn cả những hoang hoải thinh lặng ngớ ngẩn.
Tôi lao vào những đám mây trên những vùng trời ngang dọc. Nam. Bắc. Tây. Đông.
Ra đi để trở về…
Kết thúc để bắt đầu…
Tan để rồi hợp…
Trong mớ lý thuyết hỗn loạn lý trí ngàn đời…
Đâu là điểm dừng có hậu cho em và tôi???
Tokyo rực rỡ anh đào… Thượng Hải hoa đèn… Bruno cổ kính… Langkawii xanh tươi… …
Anh có tin vào điều kỳ diệu không? …
Trong suốt những thênh thang đại lộ ấy, trong suốt những mải miết đường bay ấy, trong suốt những mênh mang trời rộng ấy, cuộc kiếm tìm của tôi luôn là trò cút bắt mà kẻ khởi đầu lần theo sợi tơ chăng vẫn không sao nắm được chiếc chìa khoá giải thoát khỏi toà tháp cô đơn của nỗi buồn. Trong thời buổi của Internet, của điện thoại vệ tinh và truyền hình trực tiếp này, nghe thật buồn cười, nhưng tôi luôn là kẻ chậm một bước. Một cuộc hội nghị bỗng kết thúc trước dự kiến một ngày, một chuyến bay trễ hai giờ đồng hồ, sương mù quá nhiều làm xe cộ phải giảm tốc độ, một email không được đọc đúng lúc… mọi thứ như hùa nhau đẩy em ra xa tầm tay tôi với, khi mà số phận kỳ lạ và thiếu bao dung luôn cho tôi thấy có những lúc tôi đã chỉ cách em có một phút đi xe thôi, nhưng vẫn luôn là muộn. …
HẾT.
cũng là một cái tội, biết chưa? Sao đàn ông lúc nào cũng muốn cộng vào, chứ chẳng ai chịu trừ đi. Giống bố em, lần nào đi làm về, ông cũng vơ cả mẹ và em vào bằng hai tay, xiết thật chặt và cọ râu lên trán, vòng ôm đó đáng lẽ chỉ để cho một người thôi, đằng này lúc nào cũng phải là hai… Những lúc ấy em thấy thật tức thở, nhưng lại sung sướng và hồ hởi… Nhưng dù cho có nói yêu bao nhiêu, và những vòng tay nồng ấm bao nhiêu cũng là không đủ, phải không anh?
Hoàng hôn đang dần buông trên mặt nước hồ của thung lũng Tình Yêu. Những đám mây chiều tím như đồng loã với những nụ hôn không giấu giếm của các đôi tình nhân đang náu mình giữa đôi cánh thiên nga của những chiếc thuyền đạp nước. Em không bước lên một chiếc thuyền như vậy để ngồi sát bên tôi, em chọn một chiếc thuyền tôn, mảnh, nhẹ, và mong manh của một người câu cá. Ánh nhìn tinh nghịch lẫn chờ đợi lấp lánh trong mắt… …
- Đưa em ra giữa hồ bằng cánh tay anh đi… …
Tôi bật cười. Quá đơn giản cho một chuyến phiêu lưu mà tính nguy hiểm hầu như không có. Cả tôi và em đều là những tay bơi cừ khôi. Chiếc thuyền mỏng mảnh này có thể chứa được ba người như em, và cánh tay – đã quá quen với những thanh tạ trong phòng tập thể hình, quen với những đường bóng căng nặng trên sân tennis của tôi có thể chèo cả buổi không thấy mỏi. Tôi, bình thản và chắc chắn, cởi những nút buộc sợi dây thừng neo thuyền, ngồi xuống cầm lấy mái chèo, rồi thích thú nhìn em, với đôi chân mềm mại và linh hoạt như một con mèo, bước lên con thuyền chao nhẹ một cách tự tin không hề nao núng. Từng vòng sóng từ những đường chèo của tôi nhẹ nhàng lan toả. Chiếc thuyền chậm rãi lướt ra xa, tôi gật đầu chào ông già câu cá đang đứng lại trên bờ… Người đàn ông với gấu quần xắn cao và một chiếc mũ rộng vành, tay cầm chiếc cần trúc óng lên từng đốt, với một nụ cười của người tuồng như đã thấu lẽ có có không không ở đời… đứng trên vạt cỏ ven hồ của thung lũng trong chập choạng ánh chiều, với cái nền là núi là
thông sau lưng đang chậm rãi khoác lên mình chiếc áo của bóng đêm – khi cỗ xe của thần mặt trời vừa đi khuất… giống như một nét chấm phá trong bức tranh thuỷ mặc của những tháng ngày mà mãi mãi sau này… tôi vẫn khắc khoải vẽ lại giữa những cơn say bằng nỗi niềm đã có thể gọi tên là Nhớ…
… Những giờ phút mà mãi mãi sau này – giữa những vật vã cơn mê hoang – tôi điên cuồng chối bỏ để rồi bất lực thừa nhận đó là Nhớ…
… Chiều tím đã thực sự phủ tấm áo choàng êm ái của nó lên những nẻo đường xuống xuống lên lên khắp thành phố Đà Lạt. Những đám mây nhẹ xám màu là đà thấp như những chiếc khăn hờ hững thả rơi một đầu lên những tán thông trên các đỉnh đồi. Ngồi trên một tấm ván duỗi dài chân dưới lòng thuyền, em lơ đãng nghe tiếng cá quẫy và ngắm nhìn thung lũng Tình Yêu trong khi tôi huýt sáo khe khẽ, một vũ khúc flamenco chẳng mấy ăn nhập với khung cảnh lắng đọng quanh mình. Nghịch ngợm, tôi khua một mái chèo cho chiếc thuyền xoay vòng vòng như giữa tâm nước xoáy…. …
… là ảo ảnh…. ..
.???… …
không!…. …
Gió ùa đến làm tóc em bay ngang mặt, những vòng xoay chỉ là thoáng chòng chành, cảnh vật lướt qua như một cuốn phim quay chậm… và trăng sao tự lúc nào lấp lánh như những trai ngọc từ một chuỗi hạt đứt dây đánh rơi khắp bầu trời khẽ khàng sáng như báo trước sự chiếm ngự hoàn toàn của bóng tối… …
- Anh có tin rằng nếu người nào nhìn thấy sao đổi ngôi thì mọi điều ước trong lúc đó sẽ thành hiện thực không?…
- Đứa trẻ con nào lúc nhỏ chẳng được nghe một câu chuyện cổ tích như vậy; lớn lên, anh mới buồn cười vì cứ hễ thấy vệt sáng trên trời là trẻ con thi nhau ước, ai mà biết được đó là sao đổi ngôi, sao băng hay… sao chổi cơ chứ. …
- Em cũng vậy. Nhưng mà lúc bé, em tin. Đêm nào em cũng nhong nhóng ngó lên trời để chờ sao đổi ngôi, chờ hết năm này qua năm khác mà chẳng thấy. Dần dà, em quên mất giấc mơ ấy. Quên hẳn những vì sao cho đến tận năm ngoái, khi em và một đồng nghiệp bị lạc trong vùng cận sa mạc ở Afganistan, chúng em đi lang thang gần hai ngày và đã muốn ngã quỵ vì mất nước.
Anh biết không? Đêm ở sa mạc nhiều sao kinh khủng, dễ đến triệu triệu ngôi sao lấp lánh trải rộng trên một không gian bao la nhìn ngút ngát không biết đâu là đường chân trời. Em đã gục quỳ xuống nền cát nóng – cát bị hun cả ngày trong cái nắng tàn bạo vùng Tây Á – giữa cái không khí đêm đang dần trở nên lạnh giá …
Và trong khoảnh khắc ấy – bất chợt em nhớ đến giấc mơ sao đổi ngôi, em ngóng lên trời trong một nỗi khát tia hy vọng mong manh rằng triệu triệu vì sao trên cao kia ắt hẳn phải có một tinh tú chuyển mình thay kiếp, một niềm mong cháy bỏng được tìm thấy, được ngụp mặt vào trong một xô nước giếng mát lạnh, được nhìn lại những gương mặt thân quen… Em thở từng hơi nóng rát khi mắt đang mờ đi… Anh đã bao giờ tin vào điều kỳ diệu không? Em thì không. Nhưng vào cái lúc đó, em đã tin.
Trong cái nhìn đang đi vào mê sảng của em, một, rồi nhiều tia sáng cháy bùng lên giữa bầu trời đen huyền như nhung đang lấp lánh. Là sao đổi ngôi? – Không phải! Là pháo sáng, đoàn cứu hộ đã tìm thấy chúng em…!!! …
- Anh có tin vào điều kỳ diệu không?… …
Điều kỳ diệu ư? … …
Một con người bình thường, trong một đời sống ngắn ngủi có thể bao nhiêu lần thấy điều kỳ diệu? Mà thế nào là điều kỳ diệu mới được chứ? Trí tưởng tượng – bó hẹp trong những đầu óc hữu hạn – thường sùng kính những điều mà tầm mắt không nhìn thấy, đôi chân không đi tới, tư duy không vươn tới. Cơ thể – nhỏ bé và yếu ớt trước thiên nhiên hùng vĩ, trước thời gian tàn nhẫn – bất lực và hoảng sợ trước những vật đổi sao dời của đất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




