|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nhưng tinh thần quên mình của cô ấy cực kì đáng để mọi người học tập! Chúng ta hãy cho cô ấy một tràng pháo tay.”
Tiếng vỗ tay “bốp bốp” vang lên, lúc này không chỉ có Chu Đại Phú mà tất cả đồng nghiệp trong cửa hàng đều biết tối hôm qua cô đã phải “cực khổ”.
Đỗ Lôi Ty lúc này mới thật sự cảm nhận rõ, thủ đoạn trả thù mượn dao giết người này của sếp tổng đại nhân máu lạnh vô tình đến thế nào. Quả thực có thể nói là tay không giết người mà!
“Tiểu Đỗ, vì cống hiến xuất sắc của cô đối với cửa hàng, tôi quyết định thưởng cho cô!”
Lúc này, Đỗ Lôi Ty đáng thương đã không còn ôm bất cứ ảo tưởng gì với sự trong sạch của mình nữa, hỏi như đưa đám: “Quản lý, không phải là lại phát phiếu giảm giá cho tôi đấy chứ?”
“Cô yên tâm, lần này là phần thưởng vật chất!”
Phần thưởng vật chất? Đỗ Lôi Ty tinh thần hơi chấn động, dù sao “trong sạch” đã không còn, cầm được chút phần thưởng cũng tốt! Mất dưa hấu rồi thì nhặt hạt vừng cũng được.
Cô thấy Chu Đại Phú lấy ra một cái túi mua đồ có đầy trong cửa hàng, đưa tới tay Đỗ Lôi Ty.
Đỗ Lôi Ty lòng tràn đầy vui mừng cúi xuống nhìn, nhưng ngay sau đó cả khuôn mặt đen sì lại.
Một đống “áo mưa” đủ các loại, các mùi vị, các màu sắc được sắp xếp thật ngay ngắn nằm trong túi.
“Quản lý, đây là…”
Chu Đại Phú hào phóng phất tay một cái: “Những thứ này cô cũng cầm về dùng thử đi, muốn dùng bao nhiêu cứ lấy bấy nhiêu, đừng khách khí với tôi làm gì! Nếu không đủ dùng thì quay lại mà lấy!”
Rầm…rầm… Đỗ Lôi Ty sụp đổ.
Chu quản lý, ngài thật sáng tạo!
Cứ như thế, Đỗ Lôi Ty đi làm nhiều năm như vậy lần đầu tiên mang một túi to đùng toàn bao cao su về nhà.
Lúc đi tới cửa lớn, ông Dư đi ra ngoài đón, thấy cái túi trong tay Đỗ Lôi Ty bèn nhiệt tình đòi cầm giúp cô.
“Không cần!” Đỗ Lôi Ty cuống quít giấu túi ra phía sau, đánh trống lảng, “Dư quản gia, sếp tổng… đã về chưa?”
“Báo cáo phu nhân, chủ tịch còn chưa về ạ.”
Đỗ Lôi Ty thở phào nhẹ nhõm, may mà sếp tổng đại nhân còn chưa về. Nếu không để anh thấy cả túi bao cao su này không biết còn xảy ra chuyện kinh khủng gì đây.
Ông Dư bỗng nhiên nhớ ra gì đó, “Có điều, lúc sáng nay khi chủ tịch ra khỏi nhà có thứ muốn tôi giao cho phu nhân.”
“Cho tôi?” Đỗ Lôi Ty hơi kinh ngạc, sếp tổng đại nhân sẽ cho cô cái gì? Chẳng lẽ là bom hẹn giờ… 0
Đỗ Lôi Ty quả thật không cần căng thẳng vì cái mà sếp tổng đại nhân đưa cho cô là một cái điện thoại di động.
Mở bao bì ra, cái đầu tiên đập vào mắt Đỗ Lôi Ty chính là thân máy màu tím. Cô lấy ra nhìn, hoá ra là một cái điện thoại di động kiểu nắp gập của Nhật Bản. Màn hình còn to gấp ba bốn lần so với cái điện thoại bị cướp của cô, bàn phím trông cũng sáng hơn, thậm chí sếp tổng còn rất tốt bụng treo trên máy một cái móc trang trí làm bằng thuỷ tinh.
Có điều khi nhìn thấy cái móc treo kia, Đỗ Lôi Ty 囧.
Sếp tổng đại nhân, anh đừng có mua cái gì cũng liên quan đến chó chứ! >_)
Đỗ Lôi Ty 囧, sao mà người già bây giờ cũng phóng khoáng như vậy!
Cô bối rối, ngược lại làm cho lão nhân gia càng hăng hái, giảm thấp thanh âm xuống, nói: “Ty Ty, cháu có chú ý tới trên mông của A Tuấn có một vết bớt nhỏ giống như quả dâu tây không? Rất dễ thương có đúng không? Khi nó còn bé, bà thích nhất được nắm cái mông nhỏ bé đó, rất trắng rất mềm mại…”
“…”
Thì ra là, ở trên mông của sếp tống có một cái bớt hình dâu tây? Đỗ Lôi Ty phun.
Không những thế, bà nội nổi tính thích tán gẫu, bắt đầu thao thao bất tuyệt nói về những chuyện khi Liêm Tuấn còn nhỏ. Cho nên, Đỗ Lôi Ty phải ở trong phòng bệnh nghe lão phu nhân nói về những bí mật cực kỳ đặc biệt của sếp tổng.
Lão phu nhân nói: “Cháu không biết đâu, A Tuấn khi còn bé rất xinh đẹp nha! Da rất trắng! Đôi mắt to tròn, lấp lánh! Bà ôm nó đi tới đâu, đều có người tưởng rằng nó là bé gái. Sau đó bà còn cho nó mặc váy, còn lừa gạt người khác nói mẹ của nó sinh ra một cặp song sinh, kết quả, những người ngu ngốc kia, tất cả đều tin! Ha ha ha… Còn nữa, lúc nó bảy tuổi mới vào tiểu học, bà để cho nó mặc váy liền áo đi học, kết quả, giờ tan học trong túi xách chất đầy đồ ăn vặt do những cậu bé trai tặng cho… Năm lớp ba tiểu học vẫn chơi rất vui vẻ…”
Chỉ trong nháy mắt, Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên có chút đồng tình với sếp tổng đại nhân, thì ra sở dĩ tính cách của sếp tổng đại nhân bị bóp méo như vậy hoàn toàn là do từ nhỏ đã bị bà nội tạo thành.
-_- ["> ["> [">
“Hắt xì!”
Ở đầu bên kia Trái Đất, Liêm Tuấn hắt hơi một cái.
Jason đi tới: “Chủ tịch, có phải ngài đã bị cảm lạnh không? Có muốn tôi lấy thêm áo khoác cho ngài không?”
“Không cần.” Liêm Tuấn khoát khoát tay, ngẩng đầu lên khỏi một đống văn kiện dày cộp, “Việc tôi cần anh đã làm chưa?”
“Báo cáo chủ tịch, tôi đã gọi điện thoại qua hỏi Dư quản gia, ông ấy nói sáng sớm ngày hôm nay phu nhân đã đi bệnh viện thăm lão phu nhân .”
“Tốt.” Trong đôi mắt bởi vì mệt nhọc mà có chút tia máu, hiện lên một ý cười, “Anh trở về ngủ sớm đi.”
Jason đứng ở nơi đó, do dự một lúc, nói: “Chủ tịch, ngài đã cả đêm không ngủ, có phải là…”
Lật qua một trang văn kiện, Liêm Tuấn cũng không ngẩng đầu lên, nói: “Không sao, anh cứ đi ngủ trước đi, tôi sắp xong rồi.”
“Vâng…” Jason cúi đầu lui xuống, đóng cửa lại, trong khoảnh khắc xoay người, anh ta bất đắc dĩ lắc đầu, “Sớm biết phải gấp gáp như vậy, ban đầu còn muốn trở về sớm làm gì…”
Có người ở đầu bên kia Trái Đất vì nền kinh tế thế giới mà phải chăm chỉ làm việc, nhưng có người ở bên này Trái Đất hết ăn rồi lại nằm, kiêm thêm nhiệm vụ nghe người khác tám chuyện.
Cả cuối tuần, theo yêu cầu của lão phu nhân, Đỗ Lôi Ty phải ở lại bệnh viện hai ngày, hai ngày này cô nghe được không ít những chuyện bí mật của sếp tổng đại nhân, từ khi còn bé đến khi ra nước ngoài học, cộng thêm lão phu nhân thêm dầu thêm mỡ, nội dung quả thực còn đặc sắc hơn so với truyện dài.
Hơn nữa, cô cũng lần đầu tiên được biết, thì ra mẹ của sếp tổng đại nhân là con lai, nói cách khác sếp tổng đại nhân cũng có một phần tư huyết thống của người Italy, không trách được mũi của sếp tổng lại cao như vậy, da trắng mịn như vậy, cơ thể tốt như vậy… (Này! Ngươi đang suy nghĩ gì thế hả?)
Dĩ nhiên, tất cả những điều này tuyệt đối không thể để cho sếp tổng đại nhân biết được, sếp tổng đại nhân mà biết cô biết được nhiều chuyện của anh như vậy, nhất định cô sẽ phải chết rất khó coi!
Chương 15
Hai ngày cuối tuần ngắn ngủi cùng lão phu nhân thao thao bất tuyệt kể chuyện cổ tích cũng hạ màn, rốt cục cũng đến thời gian đi làm của cô.
Ngồi ở trong quầy, Đỗ Lôi Ty không ngừng ngáp.
Giới Vô Song đi tới: “Tiểu Đỗ, ngày hôm qua là cuối tuần, sao trông cô còn mệt mỏi hơn ngày đi làm vậy?”
Đỗ Lôi Ty thở dài, lộ ra ánh mắt vô cùng ai oán, thở dài nói : “Chị Vô Song, có một số việc chị sẽ không rõ được…”
Cô có được ngủ yên lành đâu?
Còn không phải là do tối hôm qua đã mười hai giờ, sếp tổng đại nhân bỗng nhiên gọi điện thoại tới làm cô kinh sợ. Đã mười hai giờ nha! Chẳng lẽ anh ta không biết bên Mỹ và ở đây có sự khác biệt thời gian sao? Quá quắt nhất chính là, sếp tổng đại nhân gọi điện thoại tới đây, chỉ là vì muốn hỏi cô, lão phu nhân có khỏe hay không.
Lão phu nhân có thể không khỏe sao? Lão phu nhân khỏe đến mức ngay cả trên mông đít anh có một vết bớt hình dâu tây cũng nhớ rất rõ ràng!
Đỗ Lôi Ty cuối cùng giác ngộ, thì ra sếp tổng đại nhân đưa cho cô điện thoại di động chính là để nửa đêm gọi cho cô!
Bởi vì đột nhiên xuất hiện “tiếng chuông lúc nửa đêm”, làm hại Đỗ Lôi Ty cả đêm ngủ không ngon giấc, thật ra thì cô cũng không biết mình ngủ không được rốt cuộc là do tức giận, hay là do nghe được người nào đó bởi vì mệt nhọc quá độ mà giọng nói khàn khàn…
“A! Tôi biết rồi!” Giới Vô Song bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ, tiện đà thần thần bí bí tiến tới bên tai cô, “Tiểu Đỗ, quản lý cho cô nhiều phần thưởng vật chất như vậy, rất khó có thể dùng hết đúng không?”
Phốc…
Đỗ Lôi Ty thiếu chút nữa nghẹn chết.
Chị Vô Song à, suy nghĩ của chị so sánh với quản lý còn sinh động hơn!
Thật ra thì, không chỉ có Giới Vô Song, suy nghĩ của tất cả các cô gái khác cũng phi thường sinh động. Không phải sao, lúc ăn cơm trưa, các đoàn quân chủ lực sáp vào cùng nhau, lối suy nghĩ cũng giống nhau, các đề tài không ngừng sinh ra.
Người ta nói rằng, phụ nữ tán phét cũng có ngàn vạn loại, nhưng bất kể nói về cái gì, chuyện cuối cùng không thoát khỏi đàn ông, lúc này mọi người nói đến Kim Quy.
Chị già họ Mai ở gian hàng đồ trang điểm mở miệng trước: “Phụ nữ á, nhất định phải gả cho đàn ông tốt! Đừng có giống chị đây, gả cho lão quỷ, cả đời chỉ có thể đợi ở trong cái công ty con này làm nhân viên tiếp thị nho nhỏ!”
“Đúng đó!”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




