|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
kia, Đỗ Lôi Ty cực kỳ rầu rĩ. Sống chung với tiểu tổ tông này, cái mạng nhỏ của cô sẽ bị hành hạ tơi bời!
Quả nhiên, lúc ăn cơm tối thì la hét gọi cô cho ăn, ăn được vài miếng thì chạy tót đi, hại cô làm bảo mẫu cầm bát cơm đuổi theo Tiểu công chúa, muốn ăn bữa tối hẳn hoi cũng không xong.
Vất vả ăn xong cơm tối, tiểu tổ tông còn nói muốn chơi Tôn Ngộ Không đánh Bạch Cốt Tinh, Đỗ Lôi Ty đương nhiên thành Bạch Cốt Tinh đáng thương, bị đuổi bị đánh, hành hạ đến cùng, Đỗ Lôi Ty đáng thương ngay cả nóng giận cũng không nổi dậy được.
Bạch Cốt Tinh ít nhất phải đẹp?
Thật là đi học mười ngày, không bằng một ngày theo trông trẻ!
Đợi đến lúc tiểu tổ tông chơi mệt, rốt cục chịu lên giường ngủ, Đỗ Lôi Ty đã mệt mỏi toàn thân cũng bị rút gân, mềm nhũn nằm úp sấp trên giường.
Ngày này trôi qua, thật TM* kinh hãi!
0
Song, điều kinh hãi hơn còn ở phía sau, khi cô mệt mỏi nhắm mắt chuẩn bị ngủ, “điện thoại lúc nửa đêm” lần nữa vang lên. Sau khi trò chuyện, giọng nói vân đạm phong khinh* của sếp tổng đại nhân vang lên bên tai: “Mười giờ ngày mai, đến phi trường đón tôi.”
0
Chương 16
Không hiểu sao sếp tổng đại nhân đột nhiên gọi điện thoại đến, sau đó nói xong câu nói kia, lại cúp máy. Chờ đến lúc Đỗ Lôi Ty hiểu được chuyện gì đã xảy ra, đầu bên kia điện thoại chỉ còn âm thanh “Tút… Tút…”.
Chuyện này, Đỗ Lôi Ty muốn tự vẫn.
Mặc dù đúng là thân phận trước mắt của cô là vợ của sếp tổng, nhưng lúc cô đồng ý kết hôn, sếp tổng chưa từng nói rằng chuyện như thế cũng muốn cô làm mà? Hơn nữa, sếp tổng rõ ràng có nhiều xe limousine như vậy, tùy tiện tìm tài xế lái đến chở về không phải là được rồi sao? Vì sao nhất định phải là cô chứ?
Điều làm Đỗ Lôi Ty cực kỳ tức giận là, sếp tổng tiền nhiều của nhiều như vậy mà muốn một cô gái nghèo như cô tự đi đến đón mình! Quá keo kiệt!
Thời gian sống chung với sếp tổng càng dài, Đỗ Lôi Ty lại càng thấy được khía cạnh tư bản của sếp tổng từ từ lộ ra.
Có câu nói “Trên có chính sách, dưới có đối sách”, vì không muốn trở thành đối tượng bị tư bản bóc lột, Đỗ Lôi Ty quyết định, sống chết gì cũng phải dùng xe của sếp tổng đi đón sếp tổng!
Có câu nói, “Lông dê mọc trên mình dê”! Mặc dù sếp tổng đại nhân là cọp, nhưng cũng là động vật lông dài, thỉnh thoảng bứt vài cọng lông chắc cũng không thành vấn đề.
Cho nên, sáng sớm Đỗ Lôi Ty đi tìm tài xế Phương, chỉ duy nhất có tài xế này sống trong hậu viện của khu nhà cao cấp.
Tìm một hồi lâu, không tìm thấy người, chỉ nhìn thấy người giúp việc Tiểu Phương đang rửa xe.
“Tiểu Phương, lão Phương đâu?” Đỗ Lôi Ty hỏi.
“Lão Phương xin phép về quê thăm ông bà rồi ạ.”
Không thể nào… Thật sự là cô phải tự đi đón sao? Không được, đón xe taxi tới đó sẽ tốn đến mấy chục đồng, đôi mắt Đỗ Lôi Ty đảo đảo, nhìn trúng Tiểu Phương đang rửa xe.
“Tiểu Phương à…” Đỗ Lôi Ty nở nụ cười hèn mọn, “Cậu có bằng lái không?”
Tiểu Phương bị ánh mắt của Đỗ Lôi Ty hù doạ : “Phu… Phu nhân… Cô muốn làm gì?” Bộ dạng đó, rất giống phụ nữ đàng hoàng bị kẻ ác cưỡng hiếp.
Vẻ mặt chịu hành hạ này kích thích bản tính nữ vương của Đỗ Lôi Ty: “Bớt nói nhảm! Nói mau, có bằng lái không!”
“Hình như… Có…”
“Có hay không cũng vậy! Chọn cậu!” Đỗ Lôi Ty nói xong, không giải thích gì thêm kéo Tiểu Phương lên xe.
“Đi! Chúng ta đi tới sân bay!”
“Phu nhân… Tôi lâu rồi không lái xe … Khẳng định lái không tốt…” Tiểu Phương vô cùng khó xử.
“Lâu rồi không lái xe, vừa lúc luyện tay, đừng có trốn! Hơn nữa, cậu cùng một họ với lão Phương, vừa nhìn đã thấy có khiếu lái xe! Không sai đâu!”
“…”
Cứ như vậy, Tiểu Phương đáng thương phụ việc rửa xe bị Đỗ Lôi Ty đe doạ và uy hiếp trở thành tài xế.
Ngồi trên xe, trong lòng Đỗ Lôi Ty thật đắc ý! May nhờ cô biết tận dụng, bắt Tiểu Phương đảm đương làm tài xế, nếu không hôm nay sẽ thua lỗ lớn! Xem ra lông trên người con cọp sếp tổng này nhổ ra thuận lợi rồi.
Cứ như vậy mà đắc ý với suy nghĩ đó, thời gian trôi qua từng phút từng giây…
Hai tiếng sau.
“Tiểu Phương, đây là đâu?” Đỗ Lôi Ty mắt nhìn đồng ruộng rộng lớn ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi qua, đủ loại cây nông nghiệp dập dờn trong gió.
Má ơi, đây là cái chỗ quỷ quái nào?
Tiểu Phương ngồi bên ghế lái bày ra bộ dạng chim cút: “Phu nhân… Cái đó… tôi cũng không biết…”
Không sai! Đi một hồi, người bị ép làm tài xế – đồng chí Tiểu Phương đã lạc đường!
“Cậu thật là…” Đỗ Lôi Ty nóng nảy, nhìn thời gian, cũng đã sắp mười giờ rồi, vậy phải làm sao bây giờ? “Mau! Mau lái trở về theo đường cũ!”
Ánh mắt Tiểu Phương trở nên ai oán: “Báo… Báo cáo phu nhân… Hết xăng…”
“Cậu!” Đỗ Lôi Ty hoàn toàn bó tay, “Sao cậu có thể làm tài xế cơ chứ!”
“Báo cáo phu nhân… Tôi chỉ là rửa xe…”
“…”
Sự thật chứng minh, lông trên mình cọp không thể tuỳ tiện nhổ ra, xảy ra chuyện lớn rồi! Bây giờ, Đỗ Lôi Ty chỉ có thể coi chừng một chiếc xe không có xăng, sững sờ ngắm nhìn cảnh ruộng vườn trước mắt.
Lúc này, trùng hợp một lão nông dân gánh quang gánh đi ngang, hai bên gánh nặng trịch có một chút rau dưa cùng một con vịt thò ra.
Đỗ Lôi Ty vội vàng xuống xe, tiến lên hỏi thăm: “Bác ơi, bác có biết sân bay ở đâu không?”
Ông lão dừng bước, kéo dài giọng hỏi: “Nói cái gì vậy?”
“Cháu hỏi: Sân — bay — ở — chỗ — nào?” Đỗ Lôi Ty cũng bắt chước ông lão kéo dài giọng.
“A! Hỏi về trại gà hả?” Ông lão bừng tỉnh hiểu ra, tay huơ lung tung lớn tiếng nói, “Nơi này không nuôi gà, chỉ — nuôi — vịt…” Nói xong, sợ Đỗ Lôi Ty nghe không hiểu, còn lấy ngón tay chỉ con vịt trong giỏ của mình.
Soạt, con vịt trong giỏ theo ngón tay nghểnh cổ lên, giương mắt nhìn Đỗ Lôi Ty, bỗng nhiên kêu lên hai tiếng “Cạc cạc”.
…
Lần này, Đỗ Lôi Ty hoàn toàn 囧 đến rớt cằm.
Lúc này, điện thoại trong túi bỗng reo lên. Nhấn nút nhận, tiện thể cũng nghe luôn thanh âm không vui của Liêm Tuấn: “Sao còn chưa đến?”
“Tôi…” Đỗ Lôi Ty cúi đầu nhìn con vịt kia một cái, yếu ớt trả lời, “Tôi… Tôi tìm lộn chỗ…”
“Em bây giờ ở đâu?”
“Chỗ này… Tôi… Tôi cũng không biết…”
Đầu bên kia điện thoại thoáng trầm mặc, sau đó thanh âm lạnh lùng của Liêm Tuấn vang lên, “Hôm nay em nhất định phải đi đến sân bay, nếu đến không kịp, em cứ tự mình chờ xem.” Dứt lời, lại cúp điện thoại.
Sếp tổng đại nhân, anh ác quá!
>_>> Bắt đầu phát VCR>>>
Một ngày vài tuần trước, chị Ngô đang giặt một đống quần áo, Lượng Lượng cháu chị chơi bên cạnh.
Bỗng nhiên, hai mắt Lượng Lượng sáng lên: “Có cừu!” Bàn tay nhỏ bé giựt một cái, giơ lên cái quần lót cừu của Đỗ Lôi Ty, “Bà nội, cái này là cừu lười nè!”
Chị Ngô đang bận giặt quần áo bị Lượng Lượng làm phiền, không nhịn được khoát khoát tay: “Tránh ra tránh ra! Qua
một bên chơi đi!”
Cứ như vậy, quần lót cừu đáng thương của Đỗ Lôi Ty bị Lượng Lượng cầm đi chạy khoảng vài vòng xong thì hết hứng thú nhét bừa vào trong đống quần áo, chạy đi chỗ khác chơi.
Sau đó, hình ảnh VCR chuyển tới sáng ngày thứ hai.
Liêm Tuấn đi toilet, lúc rửa tay xong theo thói quen sờ vào trong túi quần.
Không móc ra được khăn tay mà lại móc ra một cái quần lót.
Sau khi sửng sốt trong một lúc ngắn ngủi, anh ung dung nhét quần lót lại vào trong túi áo.
“Sếp tổng, trên khăn tay của anh… hình như có con cừu…” Jason đang rửa tay bên cạnh hỏi.
“Đúng vậy.” Liêm Tuấn bình tĩnh trả lời, “Thỉnh thoảng cũng thay đổi khẩu vị.”
(Tiu Ú: khụ… mặt không biến sắc… bái phục bái phục…)
>>> Kết thúc VCR >>>
Tất cả những chuyện này đương nhiên Đỗ Lôi Ty không hề biết. Vì thế cho đến khi nằm trên giường, cô vẫn không ngừng suy nghĩ rốt cục là tại sao sếp tổng đại nhân lại nhìn thấy cừu lười trên quần lót cô.
Bởi vì vấn đề này thật sự là quá rắc rối làm hại Đỗ Lôi Ty quên đi sự lúng túng khi nằm cùng giường với sếp tổng đại nhân, cũng quên cả ngượng ngùng về chuyện sếp tổng đại nhân tặng quần lót cho cô, lại càng quên phải ăn đậu hũ của sếp tổng.
Với vô số dấu chấm hỏi trong đầu, ngày cách ly thứ nhất, kết thúc mỹ mãn!
Bởi vì mất ngủ, sáng ngày hôm sau Đỗ Lôi Ty thức dậy rất muộn, lúc thức dậy hai con mắt cực kỳ giống quốc bảo, chỉ có điều quốc bảo này nhìn qua có vẻ hơi bị suy dinh dưỡng.
Đi ra khỏi cửa phòng, tóc tai của cô bù xù, vừa xoa xoa mắt, vừa ngáp, giống như một u hồn bay đến toilet.
Đi vệ sinh, đánh răng, rửa mặt, sau đó lại tiếp tục giống như u hồn bay ra khỏi toilet.
Bỗng nhiên, một tiếng cười khẽ làm kinh động đến cô.
“Ai đó?” Cô nhìn xung quanh, đúng lúc nhìn thấy một ánh mắt đang mỉm cười, sau đó Đỗ Lôi Ty liền chuyển từ trạng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




