watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1378 Lượt

ý của mình được…Và Jung đã thực sự bối rối….

Chưa ai khiến Jung thấy bối rối như Ji…cuộc sống đã tô luyện cho Jung một trái tim chai sạn và một nghị lực kiên cường đến khó tin ở một ô gái…Jung còn tạo cho mình một vỏ bọc rất hoàn hảo nhất là truớc những kẻ không có thành ý với mình..Nhưng đối với những người có trái tim lương thiện như Ji yeon thì cô lại rất khó để cho giấu cảm xúc thật…Con người thật của Jung vốn rất ấm áp.

Nhưng có trong mơ thì Jung cũng không mơ thấy ngày hôm nay..Ngày mà cô nhận được lời tỏ tình từ một cô gái…Cô đơn thuần vẫn nghĩ…Cũng sẽ có lúc cô yêu,và người đó sẽ là một chàng trai lịch sự chín chắn…Cô không cần một nguời chồng hoàn hảo,những lời tỏ tình lãng mạn và hoa mĩ..chỉ cần nguời ấy thật lòng yêu thương cô là đủ rồi…Nhưng thật không ngờ chỉ ba chữ…”Em thích Jung ” của cô bé ấy lại khiến cô rung động….
Không có sự tình cờ,đó là số mệnh – Chương 05
Chia tay nhau sau khi Eun Jung đã ăn hết phần cơm của Ji Yeon mang tới…Chưa bao giờ Jung thấy bữa ăn ngon như thế…Còn Ji Yeon…Nó nhìn Jung ăn mà thấy rất hạnh phúc…Cô quyết tâm ngày mai sẽ học nấu ăn để có thể tự tay nấu cho Jung một bữa cơm thật ngon….

Jung tới quán rượu để làm thêm như thường lệ….Để có thể tồn tại ở mảnh đất Seul không phải dễ nhất là những đứa trẻ mò côi như cô,vì phải đi học nên Jung chỉ có thể xin làm ở những chỗ bán thời

gian…Jung có làm gia sư vào buổi chiều và buổi tối cô làm nhân viên ở một quán rượu ..Môi trường ở đó rất phức tạp..Jung hiểu thế nhưng cô không còn cách nào khác,vậy nên Jung phải giả bộ ăn mặc quê mùa và cô tình làm cho mặt mày nhem nhuốc để mình xấu bớt đi..Tuy nhiên,Jung lại có một khuôn mặt rất thanh tú,đôi mắt sáng nên rất dễ thu hút người khác….Tối qua cũng là vì bị mấy ông khách dở trò 35 mà cô đã làm vỡ đồ cùng thức ăn của quán…Cô đã bị bà chủ mắng cho một trận…Lại còn trừ lương nên cô rất buồn…Cũng may lại gặp được Ji Yeon….Cô bé đó..thực sự rất đáng yêu.

Sáng sớm hôm sau Ji dậy sớm,cô bé vui vẻ ăn sáng và chuẩn bị tới trường..Trước khi đi học Ji còn quay lại nói với cô giúp việc

-Chiều nay cô dậy cháu nấu ăn nhé…

Cô bé mỉm cuời bước ra cửa trong khi cô giúp việc lại sửng sốt vô cùng…Ji từ nhỏ tới giờ rất lười vào bếp…Nó đòi học nấu ăn thì đúng là truyện động trời…Tới trường Ji kể cho Ram Ri So Min nghe về kế hoạch của nó..Cả bốn cô bạn cũng phản ứng y hệt như cô giúp việc nhà Ji…Ji thì chả thèm bận tâm tới thái độ của các bạn..Nó đang rất háo hức….

Thế nhưng cái ngày mai trong dự tính của Ji đã không tới..Chính xác là Eun Jung đã không tới chỗ hẹn vào chiều hôm đó…Ji đến sớm như hôm qua nhưng nó đợi rất lâu mà không thấy Jung…Con bé cứ nhìn đồng hồ liên tục rồi lại nhìn ra cái hướng mà Jung đã xuất hiện hôm qua..Một tiếng rồi hai tiếng trôi qua mà Jung vẫn không thấy bóng…Ji bắt đầu bực bội…Nó tức vì không có cách nào có thể liên lạc được với Jung….Nhìn hộp cơm trên tay lòng nó bỗng dưng trùng xuống…Trong đây có một món nó đã tự làm để Jung ăn thử…Và quan trọng nhất là hôm nay nó đã không ăn tối ở nhà mà muốn ăn cùng với Jung….

Trở về nhà sau khi đồng hồ đã điểm 8h30 tối..Ji biết chắc chắn là Jung sẽ không tới nên mới về…Trong nó phủ đầy một cảm giác hụt hẫng và buồn bã…Bỏ hộp cơm xuống bàn nó chẳng buồn ăn bữa tối mà leo lên phòng nằm….Tức….

-Ham Eun Jung….Tại sao unnei không tới…Lại chẳng có điện thoại mà liên lạc nữa….

Nó gào lên rồi hai tay vò vò cái gối không thương tiếc….Cái gối có tội tình chi đâu….

Sáng hôm say Ji Yeon tới trường với bộ mặt ủ ê nhất từ trước tới nay…So Ram Ri Min lập tức xúm lại hỏi han đủ thứ…Ji

cũng thật thà kể hết cho bốn cô bạn thân của mình nghe…Mặt mỗi người một sắc thái khó mà đoán được..

-Chắc unnei ấy bận thôi….Tối nay unnei ấy sẽ tới…..

Ram an ủi Ji..

-ừ…đúng rồi đấy…Cậu đừng buồn nữa mà….

Min cũng lên tiếng….

Ri thì vẫn ngồi im suy ngẫm còn So thì nghiêm mặt nhìn Ji rồi hỏi.

-Tối hôm trước khi gặp unnei ấy cậu đã nói những gì….

-Nói gì…Là nói gì….?

Ji chẳng hiểu được ý của So nên ngây thơ hỏi lại…Cả ba cô bạn kia cũng nhất loạt quay lại nhìn So chờ đợi.

-Thì đại loại như nói những câu ngớ ngẩn..bất thường…

So lên tiếng và vẻ mặt vẫn khá nghiêm túc…

-Tớ mà lại như thế á….

Ji hét lên với ánh mắt khó chịu….Nhưng ngay lập tức nó nhớ ra một chuyện..im lặng suy nghĩ một chút Ji nói..

-Tớ…Tớ nói là tớ thích chị ấy….

-HẢ…..Ả……!

Bốn cô bạn cùng há miệng kêu to…..

-Cậu tỏ tình với unnei ấy à…..

Ram trố mắt nhìn Ji…

-Tỏ tình cơ đấy…

Min nói với cái giọng khó mà đỡ được…

-Rồi unnei ấy phản ứng như thế nào….

So bấy giờ mới lên tiếng…..

-Thì unnei ấy hơi bị sốc..im lặng một chút rồi lại tỏ ra bình thường…..

So lại suy nghĩ…Một lát sau thì quả quyết..

-Cậu đã tỏ tình với chị ấy…Vậy thì chỉ có hai trường hợp xảy ra…..

1:Chị ấy cũng thích cậu và sẽ chấp nhận….

2:Chị ấy không thích cậu và sẽ chọn cách im lặng biến mất khỏi tầm ngắm của cậu.

Xem ra thì lần này trường hợp thứ 2 có nguy cơ xảy ra rất cao rồi….

Ji Yeon im lặng…Đầu nó băt đầu quay mòng mòng với mấy cô bạn…Cái gì vậy nè….Sao lại có tỏ với tình ở đây chứ….Nó tỏ tình với Eun Jung hồi nào chứ….Ý của nó chỉ là nó quí Jung,quí như một người bạn , người chị thôi..Không lý nào lại thế…Không phải là Eun Jung unnei cũng hiểu nghĩa của câu nói đó giống như các bạn của nó chứ..Nếu thế thì thật sự tai hại rồi….Phải gặp unnei ấy bằng được,phải đính chính……Tự nhủ thế nhưng Ji lại đang rất lo lắng…không biết Jung có chịu gặp nó nữa không…Jung có giống như So nói không…im lặng rồi biến mất…..Nếu Jung làm thế nó sẽ giận Jung,giận suốt đời…Dù cho nó có thích Jung thật như ý mà mọi người đang hiểu thì Jung cũng không được đối sử với nó như thế…Không thể…

Giận thì giận nhưng tối hôm đó Ji vẫn ra chỗ cũ đợi Jung..Nó vẫn không từ bỏ…Nó thực sự vẫn muốn gặp lại con người đó….Và rồi..lại thêm một ngày chờ đợi vô vọng của cô bé..Ham Eun Jung không hề tới…..Ngày thứ ba thứ tư cũng vậy….

Ji bắt đầu thấy tuyệt vọng….Có lẽ đúng như So nói thật rồi….Jung đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm ngắm của nó…Nhanh và sạch sẽ như chưa bao giờ quen biết nhau…Nó bỗng thấy buồn ghê gớm..Nước mắt tự nhiên chảy dài trên má không sao kiềm nén được..Nó gục đầu vào lòng bàn tay và khóc….Nó đã vẽ ra một ngày mai thật đẹp…Đã hi vọng rất nhiều…Nhưng cái ngày đó………… đã không đến…….
Dường như có một bàn tay ai đó đang chạm vào mái tóc của Ji…nhẹ nhàm và ấm áp….Bàn tay ấy khẽ xoa những cọng tóc đang rối bù vì gió của con bé….Nó ngước mắt lên…Trong cái ánh sáng nhoè nhoẹt vì nước mắt nó nhận ra một nụ cuời quen thuộc….

-Hức..hức…

Ji nấc lên từng tiếng…Nó vẫn nhìn người đó trân trối cứ như thể người đó là một kẻ xa lạ..hay là một bóng ma tự nhiên xuất hiện trước mặt nó….

-Eun Jung unnei….

Nó kêu lên…Gịong vỡ òa như đứa trẻ vừa tìm được mẹ sau khi bị lạc…..Rồi nó lại khóc lớn hơn nữa….Eun Jung đứng im đó không nói gì…Bàn tay khẽ khàng vuốt nhẹ những cọng tóc dính trên má con bé,nụ cười trên môi cô thật dịu dàng….Ji ôm chầm lấy Jung..con bé cứ ôm chặt Jung như thế cho đến khi những tiếng nấc nhỏ dần….và biến mất…Jung cùng con bé ngồi xuống ghế…Sau giây phút vỡ oà vì nhìn thấy Jung bây giờ Ji lại đang làm mặt giận…Nó cứ ngồi đó lầm lỳ như một bức tượng đá..

-Em giận Jung à…

Eun Jung lên tiếng trước sau khi cảm nhận được cơn hờn dỗi của người bên cạnh…

-Hứ..ai thèm…

Ji phồng má đáp lại..Miệng nói thế mà cái mặt giận hờn thì lộ rõ ra như thế..Đúng là trẻ con…Jung mỉm cười,nụ cười thật hiền lành..Lần đầu tiên Ji được nhìn thấy…Nếu là bình thường nó đã không ngần ngại mà khen lấy khen để cái nụ cười đó..Nhưng lúc này…Tiểu công chúa đang hờn giận…Nó lại phồng má quay phắt mặt đi…

-Jung chỉ ra đây được một chút thôi…Em thực sự không muốn nói chuyện với Jung à…

Jung dịu dàng lên tiếng,bấy giời Ji mới quay lại nhìn Jung…Chưa kịp nói câu nào thì nó hốt hoảng nhận ra Jung hôm nay rất lạ….

-Unnei…không khoẻ à….

Ji lo lắng hỏi khi thấy sắc mặt nhợt nhạt của Jung….

-Ừh….Một chút thôi…

Jung miễn cưỡng xác nhận…Cô đã cố gắng mỉm cười để cho giấu vậy mà con bé vẫn nhận ra…

-Unnei ốm à….Trông unnei rất tệ…..

Ji thực sự lo lắng..Nó đưa bàn tay lên má Jung…rõ ràng Jung đã gầy hẳn đi so với mấy ngày trước…Da mặt tái nhợt…Rõ là bệnh không nhẹ mà…

-Có phải vì bệnh nên unnei mới

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5 ,6 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT