watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1377 Lượt

không đến gặp em không….Là bệnh chứ không phải là không muốn đến đúng không ạ…

Ji hỏi…ánh mắt nó bỗng sáng lên….Nó hi vọng những gì nó vừa đoán đều là sự thật…

-ừh….Jung bị sốt..phải nằm viện 3 ngày…Xin lỗi vì không tới chỗ hẹn gặp em được…em không giận Jung chứ…Jung cứ nghĩ là em sẽ không thèm tới đây nữa…

Nghe Jung nói thế Ji liền mỉm cười….Giận gì chứ,nó đang vui muốn chết…Jung là bệnh,là bệnh chứ không phải muốn tránh né nó….Vậy là từ nay nó lại có thể gặp Jung nữa rồi…Nó lắc đầu rồi nói với Eun Jung…

-Em có giận unnei một chút nhưng bây giờ thì hết rồi…Giờ thì em rất vui…Từ nay lại có thể gặp được unnei rồi….Em thực sự…rất nhớ unei….

Câu nói của con bé khiến Jung thấy rất ấm áp…Dù rất mệt nhưng Jung đã cố bò ra đây vì sợ cô bé này sẽ chờ cô,cũng vì sợ cô bé vì chờ không thấy mà không chờ nữa..Lúc trên đường đi lòng Jung phập phồng lo lắng…Nếu không gặp được cô bé chắc sẽ rất buồn..Nhưng lúc vừa ra tới nơi thấy cái bóng thân quen của con đó,nó đang ngồi đó gục đầu lên tay run rẫy…Jung đoán cô bé khóc…Lòng vừa thấy mừng lại vừa thương….

-Jung cũng nhớ em….

Jung mỉm cười xoa nhẹ mái tóc mềm mại của con bé…Ji mỉm cười,nó gục đầu lên vai Jung…lần đầu tin gần gũi như thế…Lúc nãy nó ôm Jung nhưng vì mãi khóc nên không cảm nhận được…Nó không ngờ Jung lại có một mùi hương dễ chịu đến như thế….Nó cứ muốn như thế này mãi…..

-Jung à…Hôm nay em không mang cơm….

Ji thủ thỉ với jung khi nhớ ra hôm nay nó đã đi tay không…Thực sự nó đã hết hi vọng ..Nó chỉ là đến đây như một thói quen….

-Em nghĩ là Jung không tới nữa đúng không?

Jung khẽ cười hỏi con bé.

-Dea….Tại mấy ngày trước em đợi mãi không thấy unnei..em còn tưởng….tưởng unnei muốn tránh mặt em,muốn biến mất khỏi tầm ngắm của em…..

Ji trả lời Jung với ánh mắt lộ rõ nỗi buồn…Jung dịu dàng nhìn cô bé rồi nói.

-Jung có lý do gì mà phải làm như thế…..

Bây giờ mới nhớ ra ý định của mình..Ji liền lấy bộ mặt nghiêm túc y hệt So hôm đó rồi nhìn thẳng vào Eun Jung và nói..

-Jung à…Em có một chuyện muốn nói rõ cho unnei hiểu….

-Ừh..Jung nghe..Sao em làm mặt hình sự thế..

Jung khẽ cười nhưng lại lo lắng khi thấy sắc mặt cô bé…J ikhẽ mím môi rồi nói tiếp…

-Hôm trước,lúc mà em nói với Jung là em thích Jung….Thật ra ý của em không phải như thế…Ý em là em thích Jung,thích như một người chị ,người bạn,người thân của mình…Không phải thích như SoRi…..Vì thế nên unnei không được hiểu lầm nhé..Không được vì thế mà tránh xa em hoặc biến mất khỏi tầm ngắm của em nhé…Em sẽ rất buồn…

-SoRi….

Eun Jung tròn mắt…..Nhưng tạm bỏ qua SoRi là ai…Jung đã hiểu ý của con bé…Thì ra là thế..Chỉ là quí mến bình thuờng thôi…Như thế cũng tốt….Jung sẽ cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều để nói cho cô bé biết về chuyến đi du học….Nhưng không hiểu sao trong lòng Jung vẫn có một chút gì đó hụt hẫng….Chỉ một chút thôi….Xua đi cái cảm giác vừa chen vào tâm trí Eun Jung khẽ mỉm cười với cô bé rồi nói.

-Unnei hiểu rồi….Nhưng unnei cũng muốn nói rõ cho em biết rằng…Dù tình cảm của em là gì và unnei có chấp nhận nó hay không thì unnei cũng sẽ không tự nhiên biến mất khỏi tầm mắt của em..unnei hứa…

-em tin unnei…..

Ji Yeon mỉm cười…Nụ cười lại trở nên tươi tắn và ngập tràn hạnh phúc…..Ngồi thêm một chút Eun Jung cũng phải ra về….Cô vừa xuất viên hôm qua..Vẫn còn yếu….Lẽ ra không nên đi ra ngoài..Nhưng vì muốn gặp cô bé này nên đã trốn Hwa mà đi….Kể cũng lạ..nhìn thấy cô bé,thấy gương mặt ấy,ánh mắt ấy,nụ cười ấy…Cô thấy mình khoẻ hơn một chút….

Ji gọi cho Ram ngay sau khi về tới nhà….Con bé cũng muốn đưa Jung về nhưng Jung không đồng ý…Nhưng dù sao nó vẫn vui…Jung đã nói mai lại sẽ ra gặp nó….Ngày mai nó lại sẽ nấu cơm và sẽ cùng ăn với Eun Jung…Chỉ nghĩ tới lúc đó là thấy thật thú vị…

-Tớ nói rồi mà…Chỉ cần không từ bỏ….Phải không Ram….

-ừh…Chỉ cần không từ bỏ….

Ram cũng cười đáp lại cô bạn….Hai đứa lại đàm đạo thêm một hồi về “Đồ Ăn…” rồi mới cup máy….Giấc ngủ của Ji hôm ấy…Có nụ cười….
Không có sự tình cờ,đó là số mệnh – Chương 07
Jung mím môi cô nén cơn giận…Trước giờ Hwa chưa bao giờ thế này..Cô ấy luôn là người nghiêm túc và chuẩn mực….Nếu chỉ vì lý do cô được đi du học mà cậu ấy như thế này thì thật khó tin…Ừhm..dù có là ghen tị với cô thì Hwa cũng không đến nỗi để mình ra nông nổi này chứ..Có biết thế này khiến cô buồn lắm không…Đang suy nghĩ lại bị Hwa phá rối.

-Cậu thì vui rồi…Được đi du học..Có thêm nhiều bạn mới…Chỉ có tớ là buồn thôi…Khó khăn lắm mới có thể ở chung đc với cậu….Tưởng sẽ thế này cho đến khi tốt nghiệp rồi đi làm…Thế mà…

Hwa khóc..tự nhiên cô ấy lại khóc…Nước mắt của Hwa khiến cho Eun Jung thấy khó sử vô cùng….Đến mức này sao…Tại sao lại như thế này….Hwa lại tiếp tục độc thoại.

-Cậu…Cậu chẳng bao giờ hiểu tớ cả…Lúc nào cũng lạnh lùng vô tâm…Cậu thật sự tin những gì tớ nói với cậu à…Cậu tin nhà tớ ở tỉnh lẻ..nhà tớ nghèo..Nghèo đến mức phải đi làm thêm rồi sống trong một căn phòng bé tẹo này sao…Tớ nói xạo cậu đấy..Đồ ngốc…Cậu là đồ ngốc đáng ghét…

-Cậu..vừa nói cái gì…

Sắc mặt Eun Jung bỗng tái đi một chút…Hai mắt hơi quắc lên trông thật đáng sợ…Nhưng lúc này Hwa đang say nên chẳng thể cảm nhận đc sự nguy hiểm trong ánh mắt đó…Cô ấy lại tiếp tục nói.

-Đúng..tớ vừa nói sự thật đấy…Cậu không biết đúng không….Thật ra nhà tớ rất giàu có..cũng ở tại Seoul thôi….Cậu biết tớ là ai không…Tớ là công chúa đấy….Nhưng mà vì cậu mà tớ phải sống như một đứa nghèo kiết xác thế này….Thế mà cậu lại dám bỏ rơi tớ mà đi hả…

Eun Jung thấy lỗ tai lùng bùng..Nghe mà như không nghe,hiểu mà như không hiểu….Cái con người kia đang nói cái gì vậy chứ…Mọi chuyện là như thế nào…Cô ấy đã lừa dối cô,bỡn cợt cô trong hai năm nay sao…Xem cô là trò hề sao…Nhưng nếu chỉ là thú vui thì cần thiết phải chịu khổ lâu thế không…Nếu là một cô công chúa thì cần gì phải hi sinh nhiều như thế cho một trò chơi chứ…Trừ khi cô ta là người biến thái…Jung như muốn nổi điên lên,muốn tát vào mặt cái con người đang nằm kia,cô ta giày xéo lên lòng tự trọng của cô một cách thật tàn nhẫn….Ức quá…nước mắt cứ muốn ứa ra…Hwa vẫn chẳng hay gì cả..Lại tiếp tục lèm bèm…

-Cậu..đừng đi được không Jung….Tớ thực sự không muốn để cậu đi…Ở lại cậu vẫn sẽ có một tương lai rộng mở mà…Tớ sẽ lo cho cậu tất cả,tớ đã sắp xếp hết rồi..Tốt nghiệp xong cậu sẽ về làm cho công ty nhà tớ…Nó thật sự rất lớn đấy…Nó nằm trong top 10 doanh nghiệp lớn nhất nước đấy..Chúng ta vẫn có thể ở chung với nhau trong một mái nhà như bây giờ….Như thế không phải rất vui sao…Tại sao lại phải đi chứ…

Eun Jung lại lần nữa tẩu hỏa nhập ma vì chẳng hiểu nổi cái gì đang xảy ra..Nếu là một trò đùa thì cô ta có nhất thiết phải tỏ ra buồn bã thế này không…Bây giờ cô ta đang say,mọi cảm xúc không thể nào là giả dối…Vậy thì cái lý do thật sự ở đây là gì…Jung nhớ lại quãng thời gian trước đây,từ khi mới gặp được Hwa rồi quen rồi thành bạn…Thấy Hwa luôn đối sử chân thành với mình..Không có gì là dối trá…Một con người dù gian xảo đến đâu cũng không thể diễn lâu như thế…Cô hoàn toànt in tưởng ở Hwa và xem cô ta như một người bạn thân,cô ta là người duy nhất mà Jung tin tưởng và có thể sống thật với cảm xúc của mình..Tất nhiên là bây giờ có thêm cả Ji Yeon nữa,nhưng Hwa vẫn là người quan trọng với cô…Muốn làm sáng tỏ mọi chuyện nhưng Hwa vẫn say xỉn thế nàyt hì biết sao bây giờ ,đành nhịn đến sáng mai vậy…Nghĩ thế Eun Jung đành quay sang nói với Hwa.

-Cậu ngủ đi..Cậu say quá rồi..Có gì ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện tiếp….

-Tớ không muốn…Tớ muốn nói ngay bây giờ…Tớ muốn cậu trả lời tớ ngay bây giờ…Cậu sẽ ở lại chứ……

Hwa nhìn Jung..trong ánh mắt có gì đó tha thiết….Thật sự rất tội nghiệp..Jung không biết phải trả lời thế nào…Từ chối thì sợ khiến cô ấy buồn mà nhận lời thì không đc….Hwa thấy Jung im lặng thì lại lên tiếng…

-Tớ xin cậu…Ở lại với tớ đi…Tớ….thực sự rất yêu cậu..Tớ yêu cậu Eun Jung à…Tớ yêu cậu ngay từ lúc đầu chúng ta gặp nhau ở trường học..Chỉ gặp một lần nhưng không sao quên được…Vì thế tớ đã theo dõi cậu và tìm mọi cách để tiếp cận cậu rồi vẽ ra một câu chuyện về hoàn cảnh khó khăn để được ở chung với cậu…Tớ thực sự rất ghét nơi này..Nhưng chỉ cần là nơi có cậu thì tớ sẽ chấp nhận hết….Vậy nên xin cậu..hãy vì tớ một lần đc không….

Choáng Váng…đó là tất cả những gì mà Eun Jùn có thể cảm nhận được lúc này…Một sự thật đến nằm

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT