|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nhìn thấy em trai liền gọi- Vào đây đi!
Mạc Huy khẽ gật đầu với anh trai rồi ngồi bên cạnh tôi, nói:
-Vậy ra cô tên Hà Nhi?
-Ừhm. – Tôi hơi lúng túng
-Cô ăn cháo đi! Trông cô có vẻ xanh.- Huy ân cần đưa bát cháo cho tôi.
Tôi đón lấy nó, xuýt xoa.
Đột nhiên Huy có điện thoại, cậu ấy nghe xong vội vàng nói:
-Xin lỗi nhé, Hà Nhi! Tôi đi có chuyện!
Tôi còn nghe loáng thoáng tiếng cậu ấy nói với Duy:
-Anh bón cháo cho cô ấy nhé!
……..
Lát sau, Mạc Duy bước vào phòng, mặt sa sầm nhìn tôi:
-Tay cô đâu? Cô không có tay hay sao mà cứ bắt tôi bón?
Tôi im lặng không phản kháng.
Anh ta ngồi xuống cạnh tôi, xúc một muỗng cháo đầy tọng thẳng vào miệng tôi…
Cháo nóng……. Tiếp xúc với lưỡi lập tức xảy ra “phản ứng”…. Tôi nhảy dựng lên một cách đột ngột…
Bát cháo đổ vào người anh ta……..
Vì Anh Là Người Phục Vụ Quán Bar….!! – Chương 07
Anh ta đặt mạnh dao nĩa xuống rồi nói:
-Nếu hai người không thích tôi sẽ…….
“Hai người” ư? Ồ! Giờ anh ta biết nghĩ đến cả tôi đấy àh?
Tôi không lên tiếng.
Còn Huy, cậu ấy khẽ cười nhạt nhẽo và gượng gạo:
-Anh có làm gì sai đâu…..
-Vậy tại sao em lại không thèm nhìn anh hay nói chuyện với anh hả? – Mạc Duy nhìn em trai với vẻ uất ức và lạnh lẽo, rồi đột nhiên anh ta chĩa cái nhìn về phía tôi- Cả cô nữa, tại sao hả?
Tôi lạnh lùng nói, từng lời găm vào người anh ta:
-Anh làm gì tự anh phải biết chứ?
Tôi không phải là người khoan dung độ lượng như Huy, tôi chẳng việc gì phải khoan dung với anh ta……
Anh ta làm gì cũng được hết nhưng tại sao lại làm cái việc ấy ngay trước mặt và ngay trong ngày sinh nhật đứa em trai
thánh thiện của anh ta chứ??
Thấy anh ta không nói gì, tôi cũng không buồn nói chuyện nữa…….
Nhưng đột nhiên một ý nghĩ khác nảy ra trong đầu tôi…..
Tôi gọi anh chàng bồi bàn ấy lại thì thầm vài câu…….
Anh ta gật đầu, mắt vẫn dán chặt vào người tôi……..
Lát sau, tôi nhìn thấy cái đôi mắt uốn lượn như rồng phượng của cô gái bàn đối diện nhìn tôi với vẻ hơi khinh thường và giận dữ……..
Tôi bước lên bục, cầm micro nói:
-Hôm nay, tôi xin hát một bài để chúc mừng sinh nhật một người bạn tốt nhất của tôi………
Cô ta dám thách thức tôi ư?
Tuy không phải là một người xuất chúng về khoản hát hò nhưng từ năm 7 tuổi, tôi cũng đã học ở một học viện nhạc mỹ nổi tiếng ở châu Âu…….
Lời ca của bài “Because you live” vang lên khắp nhà hàng…….
Tôi nhìn thấy những đôi mắt ngưỡng mộ hướng về mình trong đó tôi cũng nhìn thấy 3 ánh mắt khiến tôi cảm thấy ít ra tôi làm việc này cũng không phải là vô nghĩa…….
Ánh mắt tức giận vỡ òa nhục nhã của “tiểu thư” bàn đối diện……
Ánh mắt cảm động vẫn hoài trong sáng của Huy…….
Ánh mắt lạ lẫm luôn luôn băng giá của Mạc Duy……
Tôi không vội bước xuống bàn mình mà đi lại chỗ bàn cô tiểu thư ấy…..
Tôi nhìn là biết hạng người như cô ta rồi…….
- Lần sau xin cô đừng dùng tiền để mua những thứ vốn cô chỉ có thể chạm vào trong tưởng tượng……. Cô sẽ mãi rẻ mạt thôi……..
……………
Lần thứ hai tôi vào nhà hai anh em họ Mạc……….
Cảm giác vẫn vậy…….
Ha ha! Sao lại ấm cúng hơn nhà tôi nhỉ?
Tranh thủ lúc Huy vào thay quần áo, Mạc Duy ngồi xuống cạnh tôi….
-Có chuyện gì à? – Tôi khẽ hỏi rồi xoa xoa tay.
-Tôi biết cô không phải là một whore.- Anh ta bắt đầu không đầu không đuôi.
-Ừh. – Tôi gật đầu chiếu lệ.
-Nhưng tôi vẫn muốn cho cô là vậy vì…….. ít ra như vậy thì tôi sẽ nói chuyện với cô dễ dàng hơn…..
Tôi tự bật cười trong lòng……..
Anh ta thật ngớ ngẩn!
Anh ta đột nhiên cười ha hả:
-Cô là đồ ngốc đó!
Tôi lừa cô đó nha!
-Cái gì? – Tôi sửng sốt rồi lấy tay nhéo mạnh vào người anh ta.
Huy bước ra và cốt nhiên trở thành….. cây cột mốc để chúng tôi đuổi bắt.
Tôi cảm thấy bình yên và hạnh phúc…..
……….
“ Dù anh đã làm gì, dù anh có là tội nhân thiên cổ, dù anh bị cả thế giới quay lưng lại……. em vẫn sẽ đứng về phía anh…….. vì em yêu anh……… yêu nhiều hơn tình yêu cuộc sống…… và yêu nhiều hơn em tưởng………”
Sau một hồi đuổi bắt, tôi rốt cuộc phải là người chịu thua. Híc!
Huy nhìn tôi rất ư dịu dàng, cậu ấy nói:
-Hà Nhi àh,…… cô về đi.
Tôi tròn mắt dẹt nhìn Huy, khiến cậu ấy đâm lúng túng, nhưng thốt nhiên tôi cảm thấy trong đáy mắt cậu ấy, một sự cầu xin, một chút đau đớn, và hơn hết là một cơn giận dữ….
Tôi cười nhạt thếch:
-Ừhm. Ngủ ngon.
Trong tim tôi. Có một thứ cảm giác gì đó choán giữ và chính tôi cũng không biết cảm giác đó là gì nữa…..
Vỡ vụn?
Yêu thương?
Hạnh phúc?
Hay Bờ vực của đau đớn?
Tôi tự dưng cảm thấy mình thật ngốc nghếch.
Tôi đã mong họ sẽ giứ tôi lại…..…
Hai anh em họ dường như là một thứ khó chạm đến đối với tôi, và hình như chẳng thứ gì bàn tay nhơ nhuốc của tôi có thể với tới……
Anh Minh cũng vậy……
Nói thực thì thật ngu ngốc và vớ vần, nhưng tôi vẫn đang yêu anh.
Yêu một người đã sẵn sàng lạnh nhạt với tôi vì tôi….. không biết “chăm sóc” đàn ông….
Bước đến phía cửa, tôi mở cửa ra và bước ra ngoài- như một cỗ máy đã đc lập trình sẵn…….
……..
Nhà của tôi đây rồi!
Ha ha! Nhà ư?
Nếu khái niệm ngôi nhà là một thứ đem đến cho người ta cảm giác đau khổ và đớn đau tột cùng như lò lửa trong địa ngục …….. thì hình như cái thứ trước mặt là nhà của tôi……..
Bất kể, tôi đã tra từ điển bao nhiêu lần, nhưng thứ tôi tìm đc tương ứng với nơi mà tôi đang phải dày vò, chỉ có Địa Ngục.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Cô giúp việc vội vàng chạy ra và nở nụ cười thân thiện với tôi:
-Cô chủ, cô đã về.
Tôi mệt mỏi, gượng cười với cô ấy rồi lầm lũi bước tiếp.
Trong phòng…….
Tôi tự nhủ chính mình……
Sẽ qua thôi…….
Ngày mai còn phải đi học nữa mà!
Rồi tôi thiếp đi trong giấc ngủ nặng nề ko mộng mị.
…………. Nhật ký Hàn Kim Thy ( mẹ của Mẫn Hà Nhi)……..
Ngày hôm nay nó lại về trễ, tôi tự hỏi mình nó đã đi đâu………
Thế nhưng làm sao tôi dám mở miệng hỏi nó chứ?
Thật là một bi kịch.
Tôi vẫn phải ở đây và vẫn phải sống….
Mẫn Nhi có thể chơi bời thế nào tùy nó nhưng tôi thì không, tôi phải đem hết tất cả sức lực dù phải vắt kiệt máu, tôi cũng nhất quyết trở thành chỗ dựa cho nó.
Có thể bây giờ nó không hiểu, tiền nó dùng ở đâu ra?
Nhưng sau này, tôi tin với bộ óc ấy, và khi nó thực sự hiểu ra, nó sẽ tự lập đc……
Tôi thở dài nhìn căn phòng lớn nhưng cô đơn……..
Tôi biết dù tôi có cả thế giới này nhưng khi con gái tôi không thừa nhận tôi thì vốn dĩ chỉ là hư vô.
Nó vẫn lễ phép, nhưng lễ phép một cách xa cách và lạnh nhạt……
Dạo này, con bé thật lạ, nó thích thơ thẩn một mình, và chẳng bao giờ ăn cơm ở nhà nữa.
Tôi tự hỏi mình, phải chăng nó đang yêu……
Tôi thở dài và sai người đi điều tra.
Tôi đã nhận đc kết quả vào tuần trước.
Con bé đang qua lại với anh em nhà họ Mạc.
Tôi thực muốn nói với nó là nên tránh xa 2 người kia, nhưng tôi biết, tôi càng nói thì nó càng làm tới……
Tim tôi tưởng chừng vỡ vụn…..
Tôi đối diện với nó mỗi ngày, nói những lời sáo rỗng…
Tôi thực sự muốn được như những người khác, công khai thể hiện tình mẫu tử….
Tôi thèm thuồng nhìn họ….
Tôi có con! Tôi có con mà như không có!
Nó không để ý đến người mẹ này…… Nó vốn dĩ chỉ coi tôi là kẻ xấu xa nhất….
Nhưng tôi vẫn yêu nó….
Yêu thương cốt nhục của mình …..
Tôi không có gì phải băn khoăn…..
——————————————-
Oáp!
Tôi thức dậy. Nhìn đồng hồ.
Mới chỉ 5h sáng àh?
Tôi bật dậy, làm VSCN, rồi lê bước lại gần tủ quần áo.
Tôi chọn một cái áo sơ-mi trắng thụng và quần jeans đen.
Bước xuống tầng, tôi ngó nghiêng…
May quá! Mẹ tôi chưa dậy.
Tôi lấy mấy lát bánh mỳ quết một ít phômai rồi nuốt vội nuốt vàng mà vơ lấy túi xách, chạy nhanh ra khỏi nhà….…
Chẳng mấy chốc, cống trường ĐH đã hiện ra trước mắt….
Thực ra trong trường, tôi là một hot girl….
Nhưng không phải là một hot girl kiêu kỳ mà là một hot girl từng hẹn hò với hầu hết các mỹ nam trong trường.
Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ theo đuổi người khác, ai không thích, tôi không ép….
Tâm trạng của tôi hôm nay không phải là tốt nhưng cũng chẳng thể kể là xấu được….
Tôi lướt nhanh qua mọi người…….
Tôi chẳng chú ý đến bất kỳ ai, cho đến khi……
Tôi nhìn thấy……
Khuôn mặt trắng sữa như bánh bao và đôi mắt tinh khiết không vẩn đục……
Tôi vui vẻ vừa chạy lại vừa vẫy tay:
-Huy! Mạc Huy!
Cậu ấy rời mắt khỏi trang sách, rồi cũng ngạc nhiên không kém nhìn tôi:
-Ơ…. Sao cô lại ở đây? Anh Duy nói cô là……. một Whore mà?
Khuôn mặt tôi tối sầm lại…..
Hóa ra cậu ấy cũng như tên anh trai ác quỷ ấy xem tôi là một whore…
Trông tôi rẻ mạt quá hay sao?
Dường như nhận ra mình đã nói quá, cậu ấy cúi gằm mặt xuống……
Tôi quay người lại và lầm lũi bước đi…..
Cậu ấy vội vàng đuổi theo:
-Mẫn Hà Nhi…! Khoan! Chờ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




