watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6560 Lượt

đã được nâng lên một bậc. Lúc đầu nghe bọn họ hát, tôi thấy rất bình thường nhưng từng ngày, từng ngày trôi qua, đến hôm nay thì tôi thật sự đã bị cuốn hút bởi 5 người bọn họ.
-Thấy thế nào?-Xiah vừa thở hồng hộc vừa hỏi tôi.
-Rất hay-tôi đáp.
-Hay là hay thế nào mới được. Nói như em thì ai mà chẳng nói được- Mic nhăn mặt.
-Uh, ít ra em cũng phải cho nhận xét về vũ đạo hay là giọng của từng người chứ-Uno thêm vào.
-Các anh đã là ca sĩ chuyên nghiệp rồi, còn nhận xét gì nữa chứ? Tất cả đều hoàn hảo còn gì.-tôi hờ hững đáp.
-Thế thì nãy giờ em cảm nhận được gì, nói ra cho bọn anh nghe thử đi-Hero đề nghị.
-Em ko biết, khó diễn đạt lắm-tôi lắc đầu.
-Sao lại ko biết? Cảm xúc của mình mà lại bảo là khó diễn đạt là sao?-Max hỏi dồn dập.
-Em đã nói là ko biết rồi mà. Em có phải là chuyên gia đâu mà các anh cứ bắt em phải nói? Em ko biết gì hết-tôi gắt um lên.
-Em ko muốn nói thì thôi vậy.-Hero thở dài.
-Thôi vào nhà đi! Lạnh quá!-Uno lên tiếng.
Tôi vẫn còn muốn dầm mưa nữa nhưng nhìn lại thì thấy cả 5 người đều đều đang tím tái vì lạnh. Người nào cũng run lên bần bật. Thế nên đành phải theo bọn họ vào nhà…
Tắm rửa xong xuôi, tôi leo lên giường định ngủ thì chiếc điện thoại bỗng rung lên. Geun Young gọi.
-Tại sao cậu lại nói dối tôi? Tại sao?-Moon nói bằng giọng nghẹn ngào.
-Moon à! Tôi xin lỗi! Nhưng thật sự tôi cũng ko biết, tôi…
-Jenny! Cậu bảo tôi phải làm gì đây bây giờ? Tôi ko thể chịu nổi nữa rồi. Anh Jung Hoon tại sao có thể đối xử với tôi như vậy? Cậu trả lời đi! -cô ấy ngắt lời tôi và hỏi dồn dập.
-Tôi cũng ko biết, thái độ anh ấy rất lạ.-tôi thở dài- mà này, trong khoảng thời gian hai tháng, lúc tôi về HQ, cậu có thấy anh Jung Hoon đi lại với cô gái nào ko?-tôi dò hỏi.
-Ko có. Suốt hai tháng vắng cậu, Jung Hoon ko hề bước một bước ra khỏi nhà thì làm sao mà gặp hay đi lại với cô gái nào được chứ? Mà cậu hỏi để làm gì?
-Cậu ko thấy lạ sao? Tôi chỉ xa anh ấy có hai tháng nhưng cậu đã bảo là trong thời gian đó anh ấy ko hề ra ngoài thế thì anh ấy gặp người con gái kia khi nào?
-Cái gì? Thế hóa ra cậu ko biết gì hết sao? Tôi tưởng anh Jung Hoon đã nói hết cho cậu rồi mới phải chứ?
-Nếu được thế thì tốt quá rồi, nếu vậy thì tôi đã chẳng phải đau đầu suy nghĩ.
-Jenny! Cậu giúp tôi được ko? Tôi ko thể sống mà thiếu anh Jung Hoon. Tôi sẽ chết mất…-Moon lại bắt đầu bù lu bù loa lên.-anh Jung Hoon rất chiều cậu, cậu hãy làm cho anh ấy trở lại với tôi đi có được ko? Tôi xin cậu đấy.
-Chuyện ấy đã trở thành quá khứ rồi. Bây giờ đối với anh ấy, tôi có là gì đâu? Anh ấy giấu tôi chuyện có người yêu đã đành, bây giờ thậm chí đến cả gặp mặt, anh ấy cũng ko cho tôi gặp cô gái ấy thì làm sao mà giúp cậu đây?
-Jenny, cậu có còn coi tôi là bạn nữa ko đấy hả?-Geun Young gắt lên.
-Thôi được rồi!-tôi thở dài-tôi sẽ bàn bạc với Bi và Kyo, chúng tôi sẽ cố gắng giúp cậu. Nhưng kết quả thì còn tùy thuộc vào quyết định của anh Jung Hoon, chúng tôi ko dám chắc đâu. À! Còn chuyến du lịch, cậu có định đi ko?
-Bây giờ tôi còn tâm trạng nào mà đi du lịch nữa chứ? Vả lại tôi cũng ko muốn gặp ông anh yêu quý của cậu.-Moon nói bằng giọng giận dỗi.
Nói rồi cô ấy cúp máy cái rụp. Trời ạ! Sao tự dưng mọi chuyện lại trở nên phức tạp thế này nhỉ? Tôi nửa muốn giúp Moon, nửa lại muốn nghiêng về ủng hộ cho anh Jung Hoon. Bạn và anh trai, anh trai và bạn, bên nào quan trọng hơn? Câu trả lời là cả hai. Tôi nên nghiêng về phía ai đây chứ? Thật đau đầu quá!

Sáng hôm sau.
Tôi uể oải bước xuống lầu. Nói thật, bây giờ tôi cũng chẳng còn muốn đi du lịch một chút nào nữa… Nhưng mà hôm nay ngôi nhà sao lại yên ắng thế này nhỉ? Đáng ra giờ này mọi người phải nói chuyện ồn ào lắm chứ? Đưa mắt nhìn, đập vào mắt tôi là một cảnh tượng hết sức khó coi. Max và Xiah đang nằm co ro trên ghế sopha. Hai người này bị làm sao vậy ta? Có phòng ko ngủ lại xuống đây nằm. Mà giờ này đã là 10h sáng rồi, còn ngủ gì nữa chứ? Thật hết biết!
Xuống nhà bếp. Mic đang ngồi gục đầu xuống bàn ăn. Bên cạnh anh ấy là một xoong nước đang sôi sùng sục. Tôi vội chạy đến tắt bếp và lay lay người anh ta:
-Mic! Anh dậy đi! Sao lại nằm ở đây?
-Jen!…em nấu thức ăn giùm anh…anh mệt quá…-Mic thều thào nói.
Sau đó Mic lại nhắm nghiền mắt lại. Ngạc nhiên, tôi đưa tay lên trán anh ta sờ thử, rất nóng. Mic bị sốt. Giật mình, tôi nhanh chóng chạy đến chỗ Max và Xiah đang nằm, đưa tay lên trán họ. Hai người này cũng bị sốt luôn rồi.
Thế là tôi đành phải dìu từng người một lên trên phòng. Đưa được 3 “ông” lên trên lầu, tôi mệt muốn đứt hơi. Hai tay thì đau, hai chân thì mỏi nhừ. Nhưng tôi cũng phải cố lê thân đi đến phòng Hero. Anh ấy nằm trùm chăn kín mít từ đầu đến chân. Tôi khẽ gọi:
-Hero! Anh ko sao đấy chứ? Hero! Hero!
Một lúc lâu, anh ấy mới mở chăn, thò đầu ra, cố gắng nở một nụ cười yếu ớt cho tôi yên tâm nhưng mắt thì vẫn nhắm nghiền. Đưa tay lên trán anh ấy, Hero nóng hơn 3 người kia rất nhiều.
-Anh nằm nghỉ đi! Em đi xem Uno thế nào, rồi sẽ quay lại.-tôi nhỏ nhẹ nói.
Bước vào phòng Uno. Anh ta cũng ko khác gì Hero, cũng trùm chăn kín mít. Nhưng mặc cho tôi lay gọi thế nào thì anh ta vẫn cứ nằm yên, ko động đậy. Thế là tôi đành phải tự mình kéo cái chăn ra. Đưa tay lên trán Uno, anh ta sốt rất cao. Có lẽ Uno là người bệnh nặng nhất trong 5 người. Mà mấy người này là con trai kiểu gì thế ko biết? Tôi và bọn họ cùng dầm mưa như nhau thế mà tôi vẫn khỏe mạnh thế này, trong khi 5 người họ lại ốm liệt giường thế kia. Thật là…
Ko được rồi, chắc phải gọi choanh Vincent đưa 5 người này vào bệnh viện thôi. Chứ nếu để họ thế này, thật sự ko yên tâm chút nào. Nghĩ là làm, tôi nhanh chóng rút điện thoại ra và gọi cho anh Vincent. Thế nhưng dường như ông trời muốn đùa giỡn với tôi hay sao ấy, anh ta lại tắt máy mất, ko thể liên lạc được. Mà khổ nỗi tôi lại chỉ biết mỗi số của anh ta mới chết chứ. Biết làm thế nào đây? Tôi ko thể tự mình đưa bọn họ vào bệnh viện được, nhỡ phóng viên mà phát hiện ra tôi đang sống ở đây thì sao? Thôi thì cứ để họ ở nhà vậy. Còn chuyến du lịch nữa chứ, kiểu này thì ko thể đi được rồi. Mọi chuyện sao cứ rối tung lên thế này cơ chứ? Phiền thật. Tôi vừa nghĩ vừa nhấn nút gọi cho anh Jung Hoon.
-Jenny! Sao giờ này em vẫn chưa đến hả?-vừa bắt máy Jung Hoon đã hét toáng lên.
-Anh! Lúc nãy Max có gọi cho em, anh ta bảo là 5 người DBSK ko thể đi được.-tôi ko trả lời mà nói sang chuyện khác.
-Anh ko hỏi bọn đó. Anh hỏi em cơ mà. Đến đây mau đi-Jung Hoon gắt.
-Em có việc đột xuất, ko thể đi được. Anh đi chơi vui vẻ đi nhé.-tôi nói nhanh.
Sau đó tôi nhanh chóng cúp máy và tắt nguồn luôn. Vì tôi biết thể nào Jung Hoon cũng gọi lại, mà tôi thì chẳng biết phải trả lời anh ấy thế nào…
Tôi đi nhanh xuống bếp, nấu một nồi cháo để “tẩm bổ” cho 5 bệnh nhân của mình. Nói thật, từ nhỏ đến giờ tôi chưa phải chăm sóc cho ai hết mà chỉ toàn được người khác chăm sóc thế nên tôi rất lúng túng, ko biết phải làm thế nào mới đúng. Bắc nồi cháo lên bếp xong, tôi khệ nệ bưng một xô nước mát lên

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT