watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6557 Lượt

trên lầu để nhúng khăn chườm cho bọn họ. Tôi hệt như một con lật đật, cứ chạy lên chạy xuống, vừa phải trông chừng nồi cháo lại vừa phải chăm sóc cho 5 người kia…
3 tiếng trôi qua. Cháo đã nấu xong. Max, Xiah và Mic cũng đã hạ sốt, trán ko còn nóng nữa. Còn Hero và Uno thì có vẻ như đã đỡ hơn được một chút so với ban sáng nhưng hai người họ vẫn nằm mê man…
———————————–
Trong phòng Xiah.
-Bệnh mà được ăn cháo do em nấu thế này, anh cam tâm tình nguyện bệnh suốt cuộc đời-Xiah vừa ăn vừa nói.
-Nói cho anh biết, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em nấu cháo cho người khác ăn. Vậy nên đừng mơ có lần sau-tôi lạnh lùng nói.
Xiah ko nói gì mà chỉ nhìn tôi cười. Trông anh ta ăn ngon lành thế này tôi cảm thấy yên tâm phần nào. Chắc là đã khỏe rồi. Tôi đứng dậy và bước ra ngoài, Xiah thấy vậy vội vàng lên tiếng:
-Nè! Em đi đâu đó?
-Ko phải chỉ mình anh ốm đâu, còn đến 4 người nữa. Em phải qua xem họ sao rồi-tôi đáp.
Tôi vừa dứt lời Xiah đã xịu mặt xuống. Anh ta cúi đầu xuống tô cháo và ăn lia lịa như thể một đứa trẻ đang giận dỗi vậy. Trông rất buồn cười. Thôi mặc kệ anh ta vậy, muốn giận gì thì cứ giận, ko quan tâm. Tôi còn phải lo ấy người kia nữa, ko thừa hơi sức để chiều anh ta.
—————————————
Trong phòng Max.
-Này! Anh là bệnh nhân thì em phải đút cho anh ăn chứ?-Max cầm tô cháo trên tay nhăn nhó hỏi.
-Cái gì? Đòi em đút cho hả? Nằm mơ đi.-tôi phẩy tay-trông anh khỏe mạnh thế kia mà dám bảo là bệnh nhân sao?-tôi lườm anh ta.
-Đây này! Em ko tin thì thử đi. Nóng thế này cơ mà-Max đặt tô cháo lên bàn và nắm hai tay tôi áp lên mặt của anh ta.
-Thôi được rồi! thua anh rồi. Để em đút cho là được chứ gì?-tôi rút tay ra và bưng tô cháo lên.
-Thế mới phải chứ-Max ngoác miệng ra cười một cách thích thú.
Tôi ko biết Max là người trái đất hay là người ngoài hành tinh nữa. Anh ta mới ốm dậy mà có thể ăn liền một lúc hai tô cháo. Ko những thế mà còn ăn thêm bánh snack và kẹo nữa chứ. Ăn uống chán chê xong, anh ta lăn ra ngủ ngon lành, chừa lại cho tôi một đống…vỏ. Thật ko có người nào xấu tính xấu nết như người này.
—————————————-
Trong phòng Micky.
-Tay nghề nấu ăn của em có vẻ khá lên rồi đấy nhỉ?-Mic nheo mắt tinh nghịch.
-Anh cứ đùa! Em theo anh và Hero một năm nay, ko lẽ ko nấu được một món cháo?-tôi mỉm cười.
Tôi vừa mới nhắc đến Hero, Mic bỗng nhiên nghiêm mặt lại, ko cười nữa. Anh ấy cũng ko nói gì nữa mà chỉ cặm cụi ăn. Tôi đã nói gì sai nhỉ? Dạo này Mic lạ thế nào ấy. Bình thường đang vui vẻ nhưng hễ tôi buột miệng nhắc đến 4 người còn lại thì thể nào anh ấy cũng làm mặt lạnh.
Tôi chán nản đứng dậy và toan bỏ đi nhưng bất ngờ Mic ôm đầu và thốt lên:
-Đau quá!
Thấy vậy, tôi vội vàng chạy đến bên anh ấy, đỡ tô cháo trên tay Mic và đặt trên bàn. Sau đó tôi đặt hai ngón tay lên trán Mic và xoa nhè nhẹ.
-Anh đã đỡ chưa? Có còn đau nữa ko?-tôi lo lắng hỏi.
-Cũng còn nhưng đỡ hơn rồi-Mic khẽ nhăn mặt.
-Em vẫn chưa mua thuốc, anh ráng chịu đựng một chút. Lát nữa em sẽ mua thuốc về cho. Bây giờ thì phải ăn đã!-tôi vừa dỗ dành, vừa đút từng muỗng cháo cho anh ấy.
Đang ăn, bỗng nhiên Mic phì cười, tôi ngạc nhiên hỏi:
-Chuyện gì vậy? Bộ mặt em có dính lọ nghẹ hả?
-Ko-anh ấy lắc đầu- công nhận em dễ “dụ” thật. Anh giả vờ mà em cũng tin-Mic cười lớn.
-Cái gì? Anh gạt em sao? Anh có biết em lo thế nào ko hả?-tôi hét lên và đấm thùm thụp vào người Micky.-em mặc kệ anh đấy, anh muốn làm gì thì làm.-tôi giận dỗi nói.
Sau đó tôi bước nhanh ra khỏi phòng anh ấy. Trời ơi là trời! Ko thể nào mà chịu nổi! Tôi đã bận muốn chết vậy mà còn dám giả vờ để tôi phải lo lắng. Mấy người này thật ko còn tình người nữa mà!
—————————————
Trong phòng Hero.
-Hero! Anh dậy ăn chút cháo đi!-tôi lay nhẹ tay anh ấy.
Hero mở mắt ra và nở một nụ cười. Ko hiểu sao nhìn thấy anh ấy như vậy tôi lại rất muốn khóc. Tuy anh ấy bệnh nhưng vẫn cứ cố tỏ vẻ khỏe mạnh để tôi khỏi phải lo lắng. Tại sao anh ấy lúc nào cũng nghĩ cho người khác trước mà ko bao giờ nghĩ đến bản thân mình vậy chứ? Từng giọt nước mắt cứ tuôn ra, tuôn ra… Tôi quay mặt sang nơi khác và đưa tay lau nó đi. Bất chợt Hero nắm lấy tay tôi và nhẹ nhàng nói:
-Jen! Đã làm em phải lo lắng rồi. Anh xin lỗi!
-Biết lỗi rồi thì phải ăn nhiều, nghỉ ngơi au khỏe, biết chưa hả?-tôi nói như ra lệnh.
-Ừ! Anh biết rồi-Hero gật đầu và mỉm cười.
Một cảm giác rất lạ đang tràn ngập người tôi. Một cái gì đó thôi thúc, tôi như ko còn là chính mình nữa. Tôi chồm tới ôm chặt lấy Hero và khóc tấm tức.
-Sau này anh đừng có ốm nữa đấy, em ko cho phép đâu.-tôi nói trong nước mắt.
-Được rồi! Anh hứa sẽ ko ốm nữa. Anh phải thật mạnh khỏe để còn bảo vệ cho Jen nữa mà. Vậy nên đừngkhóc nữa, đừng khóc, Jen à!-Hero vỗ về tôi.
Thế nhưng mọi buồn phiền, ấm ức trong lòng cứ dâng lên cuồn cuộn khiến tôi ko thể kiềm được nước mắt. Mà cũng kì lạ thật, bình thường tôi luôn là một đứa mạnh mẽ, đến nỗi 4 người kia luôn tìm đến tôi để được an ủi. Thế nhưng khi ở cạnh Hero, tôi lại thấy mình yếu đuối một cách lạ lùng, luôn muốn dựa vào anh ấy.Ko lẽ tôi đã…
-Anh đói lắm rồi, em ko định cho anh ăn sao?-Hero nói bằng giọng nửa đùa nửa thật.
-Anh trở nên tham ăn từ khi nào thế hả?-tôi buông anh ấy ra và trách.
Hero ko nói gì mà chỉ mỉm cười. Anh ấy đưa tay lau những giọt nước mắt cho tôi. Trong giây phút ấy tự dưng trái tim tôi lại đập loạn nhịp. Có cảm tưởng như máu đều dồn hết lên mặt. Ko còn cách nào khác, tôi đành phải bưng tô cháo lên, múc từng muỗng và đút vào miệng Hero để xua tan đi cái cảm giác kì lạ đó của mình.
-Nè! Anh sắp chết vì nghẹn rồi đây-Hero lên tiếng.
-Anh ko thích thì tự mà ăn đi.-tôi liếc xéo anh ấy.
Nói rồi tôi đặt tô cháo lên tay Hero và ngúng nguẩy bước ra ngoài. Đứng dựa cửa một lúc lâu, tinh thần tôi mới ổn định lại, tim cũng đập lại theo đúng nhịp. Cái cảm giác đó là sao vậy chứ?
———————————
Trong phòng Uno.
Bình thường Uno luôn là một người khoái đùa và nói nhiều. Thế nhưng hôm nay lại chẳng mở miệng nói câu nào và cũng chẳng mỉm cười được lấy một lần. Bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy anh ấy bệnh nặng đến thế nào. Uno chỉ ăn được một nửa tô cháo thì đẩy ra, ra hiệu cho tôi đừng đút nữa. Mặc dù rất lo nhưng tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào. Đang định bước ra ngoài, nhưng khi tôi vừa mới quay người thì lập tức bị Uno nắm tay kéo lại. Tôi chưa kịp phản ứng thì anh ấy đã ôm chặt lấy tôi.
-Anh sao vậy? Thấy khó chịu ở chỗ nào hả?-tôi lo lắng hỏi.
-Em đừng đi được ko? Anh sợ…-Uno nói nhỏ, thật nhỏ…
-Anh sợ cái gì chứ?-tôi nhăn nhó hỏi.
-Lúc nãy anh có một giấc mơ rất đáng sợ. Trong mơ, em bỏ đi mà ko nói một lời nào. Bây giờ anh sợ nếu mình bỏ em ra thì em sẽ biến mất như giấc mơ đó. Anh sợ lắm Jen à…-Uno nói bằng giọng run run và càng lúc vòng tay của anh ấy càng siết chặt tôi hơn.
-Thôi được rồi, em sẽ

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT